Chương 4
Nửa tháng trước ngày đại lễ, một đêm khuya, cửa sổ phòng ta bị cạy mở, trâm bạc khắc chữ Tịch và một tấm khăn lụa có bút tích của ta đều mất.
Ta tỉnh giấc, chỉ thấy một bóng người thoáng qua trong đêm, không kịp nhìn rõ mặt.
Sáng hôm sau, Tôn ma ma dọn dẹp, tìm thấy một mảnh gấm nhỏ vướng lại trên chấn cửa sổ, màu đỏ thẫm dệt hoa văn mây ngũ sắc chỉ vàng, không phải loại vải thường thấy trong cung.
Ta cầm mảnh gấm trong tay, lòng dấy lên một cảm giác bất an mơ hồ, nhưng chưa thể đoán ra ai là kẻ chủ mưu.
Ta gói mảnh gấm cẩn thận, giấu vào trong hộp gỗ đáy kép, dặn Tôn ma ma giữ kỹ, coi như một quân cờ chưa đến lúc dùng tới.
Tin đại lễ sách phong Quý phi cho Thẩm Nhược Vy được ấn định ngày, cả hậu cung náo nhiệt chuẩn bị.
Ta nhờ Tiểu Lộc Tử âm thầm dò hỏi bên Thượng phục cục, xem trong cung có ai khác từng được cấp loại gấm Vân Cẩm dệt mây ngũ sắc chỉ vàng hay không.
Câu trả lời nhận được khiến ta lạnh cả người.
“Chỉ duy nhất phủ Thẩm Thái sư, mỗi năm tiến cung đúng mười cuộn, không một nơi nào khác có.”
Ta nhìn mảnh gấm trong hộp gỗ, hiểu ra kẻ lẻn vào phòng ta đêm đó, rốt cuộc là người của ai.
Đêm trước đại lễ, ta không ngủ được, chỉ ngồi mài lại từng chi tiết trong đầu, chờ đợi một trận giông bão sắp đến.
Ngày đại lễ, lễ quan vừa xướng đến câu sắc phong Quý phi cho Thẩm Nhược Vy, một tiếng thét đã xé toang cả điện.
“Hoàng thượng! Nô tỳ phát hiện dưới gối Quý phi có vật tà dị hại người!”
Một hình nhân sáp cháy xém nửa thân được giương lên cao, bụng cắm trâm bạc khắc chữ Tịch, chân dán bùa viết bằng máu, nét chữ giống hệt chữ của ta.
Tổng quản thái giám Thẩm phủ chỉ thẳng vào ta, lớn tiếng buộc tội.
Ta bị lôi từ hàng cuối lên giữa điện, đầu gối đập xuống nền gạch lạnh buốt.
Hoàng thượng nhìn xuống, gương mặt lạnh như sương giá.
“Tịch tần, ngươi còn gì để nói?”
Ta dập đầu, giọng bình tĩnh.
“Đêm đó thần thiếp đang chịu cấm túc trong viện theo lệnh Kính tần, có bốn cung nữ trực đêm làm chứng, không thể nào tự mình đến tận tẩm cung của Quý phi.”
Ta quay sang, ra hiệu cho Tôn ma ma mang ra mảnh gấm giấu kỹ bấy lâu.
“Nửa tháng trước, cửa sổ phòng thần thiếp bị cạy, trâm bạc và bút tích của thần thiếp đều mất từ đêm đó. Mảnh gấm này vướng lại trên chấn cửa sổ, xin Thượng phục cục tra rõ xuất xứ.”
Viên thái giám coi sóc Thượng phục cục cầm mảnh gấm, sắc mặt biến đổi.
“Đây là gấm Vân Cẩm riêng của phủ Thẩm Thái sư, mỗi năm chỉ tiến cung mười cuộn, tuyệt không có cuộn thứ hai.”
Cả điện chấn động, ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Thẩm Nhược Vy.