Chương 2
Thẩm Nhược Vy, con gái đích thực của Thẩm Thái sư, nhập cung sau ta ba tháng nhưng đã được sắc phong Tu nghi, nhanh chóng vượt lên thành sủng phi được Hoàng thượng để mắt nhất.
Trong một buổi yến tiệc nhỏ, nàng ta nhìn ta từ trên xuống dưới, khẽ nhếch môi cười.
“Nghe nói Tịch tần tỷ tỷ là con gái một vị quan phạm tội tham ô. Muội thật tò mò, không biết phụ thân tỷ tỷ tham ô bao nhiêu lương thảo mà phải mất đầu như vậy.”
Mấy vị tần phi xung quanh cười rúc rích.
Ta nâng chén trà, giọng nhẹ như gió.
“Muội muội nói đúng, ta cũng rất tò mò, không biết rốt cuộc là cha ta tham ô, hay là ai đó cần một cái đầu để che giấu tội của chính mình.”
Nụ cười trên mặt Thẩm Nhược Vy cứng lại trong một khoảnh khắc.
Tiểu Lộc Tử, một tiểu thái giám mới vào cung, vô tình làm vỡ một chiếc bình quý trong khi quét dọn sân của Kính tần, theo lệ phải chịu đánh ba mươi roi, nặng thì có thể mất mạng.
Ta đi qua đúng lúc, thấy đứa nhỏ chỉ chừng mười hai tuổi quỳ run rẩy, liền lên tiếng.
“Bình vỡ chẳng qua chỉ là vài đồng bạc, mạng người thì không mua lại được. Ta xin gánh thay một nửa số roi này, coi như khoản nợ ân tình.”
Quản sự không dám làm khó một vị tần, đành giảm xuống còn mười roi, do Tiểu Lộc Tử tự chịu.
Đêm đó đứa nhỏ lén đến trước viện ta, quỳ dập đầu không nói lời nào, chỉ để lại một câu viết vội trên giấy.
“Tiểu Lộc Tử nhớ ơn này cả đời.”
Một chiếc trâm ngọc của Thẩm Nhược Vy bị mất, có người tố cáo nhìn thấy bóng người giống ta lén lút quanh viện của nàng ta vào đúng đêm đó.
Ta bị gọi đến trước mặt Kính tần để hỏi tội.
“Tịch tần, đêm đó ngươi ở đâu, có ai làm chứng không?”
Ta bình tĩnh đáp.
“Đêm đó thần thiếp bị cảm, suốt đêm có Tôn ma ma và đại phu viện túc trực bốc thuốc, có giấy ghi chép thời gian của Thái y viện làm chứng.”
Quản sự cho người đi tra, quả nhiên khớp với lời ta nói không sai một khắc.
Sau đó người ta tìm ra chiếc trâm rơi sau tấm bình phong trong chính viện của Thẩm Nhược Vy, hóa ra chỉ là thị nữ của nàng ta vô tình làm rơi.
Lần đó, lần đầu tiên có người trong cung nhìn ta bằng ánh mắt khác, không còn là ánh mắt thương hại, mà là dè chừng.
Tin tức truyền đến tai Kính tần, bà ta nhíu mày nói với thân tín.
“Con nhà Khương thị này, càng ngày càng không đơn giản. Lần này tra không ra lỗi của nó, vậy thì sau này phải để mắt kỹ hơn.”
Thẩm Nhược Vy nghe vậy chỉ cười nhạt.
“Một con tần thấp hèn, dựa vào cái gì mà phải để mắt? Để muội xem, nó còn nhảy nhót được bao lâu.”
Lời này truyền đến tai ta qua miệng Tiểu Lộc Tử, ta chỉ im lặng, càng thêm cẩn trọng trong từng lời nói, từng bước đi.
Tôn ma ma viết lên giấy đưa cho ta một câu.
“Cây cao thì gió lớn, cẩn thận.”
Ta gật đầu, nhưng trong lòng biết rõ, mình không thể lùi lại được nữa.