Chương 20 (Hoàn)
Lễ sách lập Thái tử diễn ra long trọng tại đại điện chính, với sự tham dự đông đủ của văn võ bá quan trong triều. Tam hoàng tử, giờ đây chính thức trở thành Thái tử, đứng trang nghiêm trước ngai vàng, tiếp nhận sắc phong từ tay Phong Lăng trong tiếng nhạc lễ trang trọng vang vọng khắp đại điện.
Tôi đứng bên cạnh Phong Lăng, nhìn cảnh tượng này, lòng tràn đầy một cảm giác mãn nguyện khó tả. Đây không chỉ đơn thuần là một nghi lễ hoàng gia, mà còn là biểu tượng cho một khởi đầu mới, một triều đại được xây dựng trên nền tảng công bằng và minh bạch hơn, sau khi đã trải qua và vượt lên trên những âm mưu đen tối từng suýt nữa nhấn chìm cả hoàng cung này vào hỗn loạn.
Sau buổi lễ, trong khi các quan khách vẫn còn nán lại dự yến tiệc mừng, tôi tìm một khoảng lặng riêng tư, bước ra khu vườn nhỏ phía sau Càn Nguyên điện, nơi tôi từng có cuộc trò chuyện đầu tiên với Thục phi cách đây không lâu, nhưng giờ đây mọi thứ đã hoàn toàn khác.
Phong Lăng tìm tới sau đó không lâu, ngồi xuống bên cạnh tôi trên chiếc ghế đá quen thuộc.
“Ngươi đang nghĩ gì vậy?” Hắn hỏi, giọng nhẹ nhàng.
“Ta đang nghĩ về quãng đường đã qua.” Tôi nói, ánh mắt nhìn xa xăm về phía những cánh hoa đang nở rộ trong vườn. “Từ một Hoàng hậu bị giam trong Lãnh Cung, chờ đợi chiếu chỉ phế truất, tới ngày hôm nay, mọi thứ đã thay đổi nhiều tới mức ta đôi khi vẫn cảm thấy như một giấc mơ.”
“Đó không phải giấc mơ.” Phong Lăng nắm lấy tay tôi, giọng kiên định. “Đó là kết quả của sự dũng cảm, trí tuệ, và lòng kiên trì không ngừng nghỉ của ngươi. Nếu không có ngươi, có lẽ ta đã không còn sống tới ngày hôm nay, và sự thật về những oan khuất trong cung này có lẽ sẽ vĩnh viễn bị chôn vùi.”
Tôi mỉm cười, siết chặt tay hắn. “Chúng ta đã cùng nhau vượt qua, không phải chỉ riêng ta.”
Trong những tháng tiếp theo, cuộc sống trong hoàng cung dần đi vào một nhịp điệu mới, ổn định và yên bình hơn nhiều so với trước đây. Tôi tiếp tục đảm nhận vai trò Hoàng hậu với một tinh thần trách nhiệm cao, không chỉ quản lý hậu cung mà còn tích cực đề xuất những cải cách liên quan tới y tế, giáo dục cho các thái y trẻ trong viện Thái y, truyền đạt những kiến thức y học mà tôi mang theo từ thời đại của mình, dù phải khéo léo lồng ghép chúng vào trong khuôn khổ kiến thức y học cổ truyền để tránh gây ra những nghi ngờ không cần thiết về nguồn gốc của những hiểu biết đó.
Hứa Khiêm Chi, vị thái y già đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong quá trình điều tra, được thăng chức trở thành người đứng đầu viện Thái y, nơi ông tiếp tục cống hiến kinh nghiệm và sự tận tâm của mình cho tới cuối đời, đồng thời trở thành một trong những người thầy đáng kính nhất đối với thế hệ thái y trẻ sau này.
A Đào, cô cung nữ trung thành đã luôn sát cánh bên tôi từ những ngày đầu khó khăn nhất, được tôi đề bạt lên vị trí quản sự thân cận, phụ trách nhiều công việc quan trọng trong cung, và trở thành một người bạn tâm giao thật sự mà tôi có thể tin tưởng tuyệt đối trong suốt những năm tháng sau này.
Vương ma ma sống những năm tháng cuối đời trong yên bình tại một viện dưỡng lão riêng được xây dựng đặc biệt trong khuôn viên cung, dành cho những cung nhân già yếu đã có công lao đặc biệt với hoàng thất, thường xuyên được tôi tới thăm hỏi, trò chuyện như một người thân thiết trong gia đình.
Về phần Thái hậu, bà sống những năm tháng còn lại trong sự cô lập tại Từ Ninh cung, dần dần, qua thời gian, dường như cũng tìm được một sự bình yên nhất định trong cuộc sống đơn giản hơn, không còn phải gánh vác những toan tính quyền lực nặng nề như trước. Đôi khi, trong những lần Phong Lăng tới thăm, bà cũng bày tỏ một vài lời hối hận muộn màng về những việc đã làm, dù không bao giờ có thể hoàn toàn chuộc lại được những tổn thương đã gây ra cho người khác.
Một buổi tối mùa xuân, khi hoa đào trong cung nở rộ khắp các lối đi, tôi và Phong Lăng cùng nhau dạo bước trong vườn ngự uyển, nhìn những cánh hoa rơi lả tả theo làn gió nhẹ.
“Ngươi có bao giờ hối hận về những gì đã trải qua không?” Phong Lăng hỏi, giọng trầm tư.
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu. “Không. Dù con đường đã qua đầy chông gai, nguy hiểm, nhưng chính những thử thách đó đã giúp ta tìm lại được công lý cho bản thân, cho Tiểu Lục, và quan trọng hơn, đã giúp ngăn chặn được một âm mưu có thể gây ra hậu quả nghiêm trọng hơn nhiều cho cả giang sơn này.”
“Ta cũng vậy.” Phong Lăng nói, nắm chặt tay tôi hơn. “Nếu không trải qua tất cả những điều đó, có lẽ ta sẽ không bao giờ nhận ra được giá trị thật sự của lòng trung thành, của công lý, và của một người bạn đồng hành chân thành như ngươi.”
Chúng tôi đứng lặng trong khu vườn, ngắm nhìn ánh hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm cả bầu trời thành một màu cam ấm áp, hòa quyện với sắc hồng của những cánh hoa đào đang rơi rụng xung quanh.
Tôi nhìn về phía cung điện nguy nga phía xa, nơi từng chứa đựng biết bao âm mưu, toan tính, đau khổ và nước mắt, nhưng giờ đây, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ này, nó dường như đang khoác lên mình một diện mạo mới, tràn đầy hy vọng và bình yên.
Chiếu chỉ phế hậu đã cháy thành tro từ rất lâu rồi. Còn tôi, từ một người xa lạ tỉnh dậy trong thân xác không thuộc về mình, giờ đây đã thật sự tìm thấy một vị trí, một mục đích, và một mái ấm đúng nghĩa trong thế giới này.
Và bên cạnh tôi, là một người mà tôi tin tưởng tuyệt đối, người đã cùng tôi đi qua những ngày tháng đen tối nhất, để giờ đây có thể cùng nhau hướng tới một tương lai tươi sáng hơn, không chỉ cho riêng hai chúng tôi, mà còn cho cả giang sơn rộng lớn này.
HẾT