Chương 1
Ngọn nến trong căn phòng tối lặng lẽ cháy. Chu Nhã My đứng sững trước bàn thờ nhỏ giấu sau tủ quần áo, tay run run cầm ngọn đèn pin. Trên di ảnh, một cô gái mặc váy cưới trắng đang mỉm cười. Gương mặt ấy, sống mũi ấy, đôi mắt ấy, giống cô đến rợn người.
Dưới tấm ảnh là dòng chữ khắc trên bia gỗ nhỏ.
“Lâm Tiểu Nhiễm. Mất ngày 14 tháng 8.”
Nhã My nhìn ngày tháng, tim cô đông cứng lại. Hôm nay chính là ngày mười bốn tháng tám. Tay cô lạnh ngắt, ánh đèn pin run rẩy trên tay, cô nín thở lắng nghe động tĩnh ngoài hành lang.
Ba giờ trước, cô còn chưa biết trong biệt thự này tồn tại một căn phòng như thế.
Ba giờ trước, cô chỉ là một cô gái hai mươi tư tuổi đang quỳ gối trước cửa phòng cấp cứu, nghe bác sĩ nói cha cô cần phẫu thuật gấp, chi phí hai triệu tệ, chậm một ngày là mất mạng. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc, tiếng máy trợ thở kêu tít tít đều đặn, bàn tay cha cô lạnh ngắt nắm lấy tay cô.
Nhà họ Chu từng là gia tộc buôn vải có tiếng ở thành phố này. Nhưng sau vụ cha cô bị đối tác lừa, công ty phá sản, nhà cửa bị siết nợ, mẹ cô bỏ đi theo người đàn ông khác ngay khi gia đình sa cơ. Chỉ còn cô và cha, sống trong căn phòng trọ chật hẹp, còng lưng trả nợ từng tháng. Có những đêm cô làm cùng lúc mấy công việc, ban ngày phục vụ quán ăn, tối dạy kèm, khuya về còn nhận thêm hàng gia công.
Hai triệu tệ. Với cô, đó là con số không tưởng.
Cô đã định bán thận. Đã định vay nóng, mặc kệ những lời cảnh báo về lãi suất cắt cổ. Cho đến khi một người đàn ông mặc vest đen tìm đến bệnh viện, đưa cho cô một tấm danh thiếp không có tên, chỉ có một dòng chữ.
“Tưởng thị tập đoàn. Tổng trợ lý Lý Thành.”
“Chu tiểu thư,” người đàn ông ấy nói, giọng lịch sự đến lạnh lùng, “Chủ tịch chúng tôi muốn gặp cô. Có một đề nghị, có thể giải quyết toàn bộ vấn đề tài chính của cô ngay lập tức.”
Nhã My tưởng đó là trò lừa đảo. Cô còn định từ chối, gọi cảnh sát. Nhưng ánh mắt kiên định của người đàn ông kia khiến cô do dự. Cho đến khi cô bước vào phòng làm việc trên tầng năm mươi hai của tòa Tưởng thị, nhìn thấy người đàn ông ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ gụ đen, cô mới hiểu, đây không phải chuyện đùa.
Tưởng Bách Xuyên.
Ba mươi tuổi, chủ tịch trẻ nhất trong lịch sử tập đoàn Tưởng thị, người mà cánh nhà báo tài chính gọi là “cỗ máy lạnh lùng không cảm xúc”. Anh ta đẹp trai theo kiểu sắc bén, đường nét như được tạc bằng dao, ánh mắt nhìn người khác như nhìn một bản hợp đồng cần thẩm định. Cả căn phòng lạnh lẽo, không một bức ảnh gia đình, chỉ có những con số và ánh đèn trắng chiếu xuống từ trần nhà.
“Chu Nhã My,” anh nói, không đứng dậy, không mời cô ngồi, “hai triệu tệ phẫu thuật cho cha cô, tôi có thể chuyển ngay hôm nay. Đổi lại, tôi cần cô kết hôn với tôi trong hai năm.”
Cô tưởng mình nghe nhầm. Sàn nhà dưới chân cô như đang nghiêng đi.
“Anh nói gì cơ?”
“Kết hôn.” Anh lặp lại, như đang nói về giá cổ phiếu. “Hợp đồng hôn nhân, thời hạn hai năm. Cô dọn vào sống cùng tôi, xuất hiện đúng vai vợ trong các sự kiện cần thiết. Đổi lại, ngoài hai triệu tệ chữa bệnh cho cha cô, mỗi tháng cô nhận thêm năm mươi vạn tệ sinh hoạt phí.”
“Tại sao lại là tôi?” Cô hỏi, giọng run lên.
Anh không trả lời câu hỏi đó. Ánh mắt anh thoáng lướt qua gương mặt cô, chỉ một giây thôi, nhưng đủ để cô cảm nhận có gì đó là lạ, như đang nhìn thấy một ai khác chứ không phải cô. Anh chỉ đẩy về phía cô một xấp giấy tờ, đã có sẵn chữ ký của anh ở cuối trang.
“Điều khoản rất đơn giản. Thứ nhất, đây là hôn nhân trên danh nghĩa, không có tình cảm thật. Thứ hai, không ai được yêu ai. Thứ ba, không được vượt quá giới hạn phòng ngủ. Thứ tư, hết hai năm, ly hôn trong êm đẹp, cô nhận thêm một khoản bồi thường. Cô có thể đọc kỹ trước khi ký.”
Nhã My cầm tờ hợp đồng, tay cô run lên. Từng dòng chữ trước mắt cô nhòe đi. Cô nghĩ đến cha đang nằm trên giường bệnh, hơi thở yếu ớt. Cô nghĩ đến khoản nợ đang treo lơ lửng như lưỡi dao.
“Nếu tôi từ chối?”
“Vậy tôi sẽ tìm người khác.” Anh nhìn đồng hồ, dửng dưng. “Nhưng khi đó, cha cô sẽ không kịp lên bàn mổ hôm nay.”
Câu nói ấy như một cái tát. Nhã My siết chặt cây bút đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, ký tên mình xuống dòng cuối cùng.
Cô không có lựa chọn nào khác. Ít nhất, cô tự nhủ như vậy.
Chiều hôm đó, cha cô được đẩy vào phòng phẫu thuật. Nhã My đứng ngoài hành lang, nhìn theo bóng lưng ông khuất sau cánh cửa hai lớp, nước mắt lặng lẽ chảy xuống mà cô không hề hay biết. Tối hôm đó, cô đã là vợ hợp pháp trên giấy tờ của Tưởng Bách Xuyên, không hôn lễ, không khách mời, chỉ có một tờ giấy đăng ký kết hôn được xử lý nhanh gọn qua quan hệ của tập đoàn.
Và bây giờ, cô đứng giữa biệt thự rộng lớn của anh, lần đầu tiên bước vào ngôi nhà sẽ là “nhà” của mình trong hai năm tới. Mọi thứ ở đây đều xa lạ, sang trọng đến mức khiến cô cảm thấy mình như một kẻ lạc loài.
Biệt thự nằm trên đồi, bốn bề yên tĩnh đến rợn người. Hàng cây cổ thụ hai bên lối vào cao vút, tán lá rậm rạp che khuất cả ánh trăng. Người quản gia lớn tuổi dẫn cô đi một vòng, chỉ cho cô phòng ngủ, phòng tắm, phòng bếp. Nhưng khi đi ngang một hành lang phía đông, bà quản gia bỗng đổi sắc mặt, bước chân khựng lại.
“Cô đừng vào khu này.” Bà nói, giọng hơi run. “Đó là nơi cấm, chủ tịch không cho ai bước vào.”
Nhã My gật đầu, nhưng trong lòng cô lại càng thêm tò mò. Cô liếc nhìn hành lang tối om ấy, cảm giác như có một luồng khí lạnh phả ra từ phía cuối.
Đêm khuya, Tưởng Bách Xuyên vẫn chưa về. Người quản gia đã đi ngủ. Cả căn biệt thự chỉ còn tiếng gió lùa qua khung cửa sổ, thỉnh thoảng có tiếng cành cây cọ vào kính.
Nhã My nằm trên giường trong căn phòng xa lạ, không tài nào chợp mắt. Cô nghĩ đến ánh mắt của Tưởng Bách Xuyên lúc ký hợp đồng, lạnh lùng nhưng có gì đó rất khó gọi tên, giống như một người đang cố kìm nén một nỗi đau cũ. Cô nhớ lại cái cách anh nhìn cô thoáng qua khi cô hỏi “tại sao lại là tôi”.
Cô trở mình hết lần này đến lần khác, cuối cùng không nhịn được, lặng lẽ mở cửa phòng, đi về phía hành lang phía đông. Từng bước một, tim đập càng lúc càng nhanh.
Cửa phòng cuối hành lang không khóa. Có lẽ vì tối nay quản gia quên, hoặc có lẽ, chưa từng ai nghĩ có người dám lén vào. Bản lề cửa phát ra tiếng kẽo kẹt khe khẽ khi cô đẩy nhẹ.
Nhã My đẩy cửa. Mùi nhang trầm phảng phất, quyện với mùi ẩm mốc của một căn phòng lâu ngày không có ánh sáng. Ánh nến le lói, hắt lên tường những cái bóng chập chờn kỳ dị.
Và cô nhìn thấy bàn thờ ấy. Di ảnh ấy. Gương mặt giống hệt mình.
Tay cô run bần bật, suýt làm rơi đèn pin. Cô cúi xuống nhìn kỹ bức ảnh, nhìn kỹ dòng chữ khắc trên bia gỗ.
“Lâm Tiểu Nhiễm. Sinh năm, hai mươi bảy tuổi. Mất ngày mười bốn tháng tám.”
Ba năm trước. Đúng ngày này, ba năm trước. Nhã My nhẩm tính trong đầu, càng tính càng thấy lạnh sống lưng.
Cô đưa tay chạm vào khung ảnh, tim đập loạn nhịp. Người phụ nữ trong ảnh mặc váy cưới, cười rạng rỡ, sau lưng là background hoa hồng trắng, y hệt kiểu chụp ảnh cưới mà chính cô từng mơ ước khi còn nhỏ. Nụ cười trong ảnh tươi tắn, nhưng ẩn sau đó dường như là một nỗi buồn sâu thẳm.
Tại sao một người phụ nữ đã chết ba năm trước, lại có gương mặt giống cô đến từng đường nét?
Tại sao Tưởng Bách Xuyên lại giấu một bàn thờ bí mật trong chính căn biệt thự anh đang sống?
Và tại sao, trong hàng vạn cô gái ngoài kia, anh lại chọn đúng cô, ký đúng bản hợp đồng hôn nhân này, vào đúng thời điểm này?
Một tiếng động vang lên sau lưng. Cánh cửa phòng bị đẩy mạnh.
Nhã My quay phắt lại, đèn pin rơi xuống sàn, phát ra tiếng “cạch” khô khốc trong bóng tối.
Tưởng Bách Xuyên đứng đó, khoác áo vest chưa kịp cởi, tóc hơi rối như vừa vội vã chạy từ đâu về, ánh mắt anh nhìn cô, nhìn di ảnh sau lưng cô, rồi dừng lại thật lâu trên gương mặt cô.
Không phải tức giận. Không phải kinh ngạc.
Mà là một thứ cảm xúc sâu hơn thế, tối hơn thế, khiến cả người anh như hóa đá.
“Ai cho phép cô vào đây?” Giọng anh trầm xuống, lạnh đến mức Nhã My rùng mình.
Cô lùi lại một bước, lưng chạm vào bàn thờ, nến chao đảo suýt tắt.
“Tôi… tôi xin lỗi, tôi không cố ý…” Giọng cô lạc đi, cả người run lên không phải vì lạnh.
Anh bước tới, từng bước chậm rãi nhưng đầy áp lực, đến khi đứng ngay trước mặt cô, khoảng cách gần đến mức cô có thể nghe rõ hơi thở anh đang dồn dập một cách bất thường.
Anh nhìn cô, rồi nhìn di ảnh, ánh mắt anh như đang so sánh, đang tìm kiếm điều gì đó giữa hai gương mặt.
“Cô biết không,” anh nói, giọng khàn đi, “lúc gặp cô lần đầu tiên trong bệnh viện, tôi đã suýt không thở nổi.”
Nhã My chết lặng.
“Cô giống cô ấy đến bảy mươi phần trăm.” Anh đưa tay, khẽ chạm vào cằm cô, buộc cô ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt anh. Ngón tay anh lạnh ngắt, nhưng cái chạm ấy lại khiến da cô như bị bỏng. “Nhưng cô không phải cô ấy. Đúng không?”
Câu hỏi ấy không giống một câu hỏi. Nó giống một lời cảnh cáo.
Nhã My nuốt khan, cảm giác như mình vừa vô tình bước chân vào một cái bẫy được giăng sẵn từ rất lâu, mà bản thân cô chỉ là một quân cờ được chọn vì một gương mặt trùng hợp đến đáng sợ. Cô muốn hỏi Lâm Tiểu Nhiễm là ai, đã chết như thế nào, nhưng cổ họng cô như bị nghẹn cứng.
“Hợp đồng của chúng ta,” Tưởng Bách Xuyên nói tiếp, buông tay khỏi cằm cô, lùi lại một bước, ánh mắt trở lại lạnh lùng như cũ, “có một điều khoản tôi chưa nói với cô.”
Anh cúi xuống nhặt đèn pin, đưa lại cho cô, ánh mắt sâu không đáy.
“Từ hôm nay, cô không phải là Chu Nhã My nữa.”
Nhã My siết chặt đèn pin trong tay, cả người lạnh toát, linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
“Trước mặt bà nội tôi, và trước mặt tất cả mọi người trong gia tộc họ Tưởng,” anh nói chậm rãi từng chữ, mắt không rời khỏi mặt cô, “cô sẽ là Lâm Tiểu Nhiễm đã sống lại.”
