Chương 26
Sau phiên xét xử chính thức, còn một vài vấn đề nhỏ hơn cần được giải quyết, liên quan đến những người có liên đới nhưng không phải chủ mưu trong toàn bộ vụ việc.
Đầu tiên là trường hợp của A Cẩu, tên thị vệ từng thực hiện lệnh trộm cắp và bắt cóc theo chỉ thị của Hàn Minh Đức.
– A Cẩu tuy có hành vi phạm pháp, nhưng đã tự nguyện hợp tác, cung cấp lời khai quan trọng giúp phá án, đồng thời hành động của hắn cũng xuất phát từ việc bị Hàn Minh Đức uy hiếp phải phục tùng do nắm giữ một số bí mật đời tư của gia đình hắn.
Ta đứng ra biện hộ trước hội đồng xét xử, đề nghị khoan hồng cho A Cẩu.
Sau khi cân nhắc, hội đồng quyết định miễn hình phạt giam giữ cho A Cẩu, chỉ yêu cầu hắn lao động công ích tại Huyền Linh Các trong vòng một năm để chuộc lỗi, đồng thời được tự do rời khỏi sau khi hoàn thành.
Trường hợp thứ hai là Triệu Phong.
Dù không trực tiếp tham gia vào các tội ác của Hàn Minh Đức, nhưng với vai trò đại đệ tử, việc từng đứng ra vu cáo ta theo lệnh sư phụ cũng cần phải chịu trách nhiệm nhất định.
Tuy nhiên, xét đến việc Triệu Phong đã dũng cảm đứng ra làm chứng, thậm chí liều mình bảo vệ ta trong trận tập kích trước đó, hội đồng quyết định chỉ xử phạt hắn bằng hình thức tước bỏ tư cách đại đệ tử trong vòng ba năm, cùng với đó là nhiệm vụ hỗ trợ Linh Tiêu Tông trong quá trình cải tổ nội bộ theo giám sát của liên minh.
– Ta chấp nhận mọi hình phạt, và xin cảm ơn mọi người đã cho ta cơ hội chuộc lỗi.
Triệu Phong cúi đầu nhận án, ánh mắt đã hoàn toàn khác so với sự kiêu ngạo ban đầu khi ta gặp lại hắn tại thành Vân Khê.
Sau phiên xét xử, ta tìm gặp riêng Triệu Phong.
– Huynh không hận ta sao, vì đã góp phần khiến huynh mất đi vị trí đại đệ tử?
Triệu Phong lắc đầu, khẽ cười.
– Ta nên cảm ơn ngươi mới đúng. Nếu không có ngươi, có lẽ ta sẽ mãi mãi sống trong ảo tưởng về một sư môn hoàn hảo, không bao giờ nhận ra sự thật đằng sau những gì mình từng tin tưởng.
Ta gật đầu, đưa tay ra.
– Từ nay, mong huynh đệ có thể coi nhau như bạn hữu, cùng góp sức xây dựng lại những gì đã mất.
Triệu Phong nắm chặt tay ta, ánh mắt chân thành.
– Được. Từ nay, gọi ta là Triệu Phong là đủ, không cần khách khí xưng hô kiểu tông môn nữa.
Sự tha thứ không đến từ việc bỏ qua mọi lỗi lầm, mà từ việc phân biệt rõ ai thực sự đáng trách, ai chỉ là nạn nhân của hoàn cảnh, và trao cho mỗi người một cơ hội tương xứng để sửa sai.
Sau khi mọi việc liên quan đến phiên xét xử đã được giải quyết ổn thỏa, ta cùng Cổ lão, Đường Nguyên trở lại tàn tích Thiên Đan Tông giữa dãy núi Vân Túc, mang theo một quyết định quan trọng đã ấp ủ từ lâu.
– Con muốn trùng kiến lại Thiên Đan Tông, không phải để tranh giành quyền lực hay danh vọng, mà để tiếp nối đạo lý hòa hợp mà tổ tiên từng gìn giữ, cứu người bằng đan dược, thay vì dùng nó để phục vụ cho tham vọng cá nhân.
Ta nói với Cổ lão và Đường Nguyên, ánh mắt kiên định giữa tàn tích hoang tàn.
Cổ lão gật đầu, ánh mắt đầy tự hào.
– Đây chính xác là điều mẫu thân ngươi mong muốn khi viết những dòng cuối trong cuốn Thiên Đan Bí Lục. Ta và Đường sư huynh nguyện hết lòng hỗ trợ ngươi trong việc này.
Tin tức về việc trùng kiến Thiên Đan Tông nhanh chóng lan truyền khắp Bắc Thương Lĩnh sau phiên xét xử chấn động vừa qua, không ít người từng chịu ơn cứu chữa của tông môn này trong quá khứ, hoặc con cháu của họ, tình nguyện tìm đến xin gia nhập.
Triệu Phong, sau khi hoàn thành nhiệm vụ hỗ trợ cải tổ Linh Tiêu Tông, cũng xin phép rời tông môn cũ, tìm đến gia nhập Thiên Đan Tông mới, với mong muốn được học hỏi đan đạo chân chính từ đầu.
– Ta biết bản thân không có huyết mạch đặc biệt như các ngươi, nhưng ta tin, chỉ cần có tâm, ai cũng có thể học được đạo lý hòa hợp mà tông môn theo đuổi.
Ta đón nhận Triệu Phong, cùng vài đệ tử cũ khác từng bị Hàn Minh Đức hãm hại nhưng may mắn còn sống, chính thức đặt nền móng đầu tiên cho Thiên Đan Tông mới ngay trên chính nền đất cũ, nơi cha mẹ ta từng gây dựng cơ nghiệp.
Lễ đặt móng được tổ chức đơn giản nhưng trang trọng, không phô trương thanh thế, đúng theo tinh thần khiêm nhường mà Thiên Đan Tông xưa từng gìn giữ.
Ta đứng giữa nền đá cổ, nơi từng khắc dòng chữ “Thiên Đan chi đạo, hòa nhi bất đồng, dẫn nhi bất chế”, tuyên bố trước toàn thể những người có mặt.
– Từ hôm nay, Thiên Đan Tông chính thức được trùng kiến. Tông môn này sẽ không tranh giành quyền lực, không phân biệt xuất thân hay huyết mạch, chỉ tập trung vào việc nghiên cứu đan đạo để cứu người, giúp đời. Đó là lời thề của ta, cũng là di nguyện của những người đã khuất.
Tiếng hoan hô vang lên giữa thung lũng hoang tàn, như đánh thức một sức sống mới sau mười tám năm chìm trong im lặng và tro tàn.
