Chương 8
Sáng ngày đại hội cổ đông khẩn cấp, hội trường lớn của tập đoàn Bạch thị chật kín người, không chỉ có ban lãnh đạo và các cổ đông lớn, mà còn có sự hiện diện của đông đảo phóng viên báo chí, đại diện cơ quan quản lý tài chính, cùng nhiều nhân viên công ty tò mò đứng theo dõi qua màn hình trực tiếp bên ngoài hội trường.
Vãn Thanh bước vào trong bộ vest trắng thanh lịch, dáng vẻ tự tin, mạnh mẽ. Bạch Chính Nam, dù vẫn còn yếu sau cơn nhồi máu cơ tim, cũng cố gắng có mặt, ngồi trên xe lăn ở hàng ghế đầu, gương mặt đầy quyết tâm.
“Kính thưa quý vị cổ đông,” Vãn Thanh mở lời, giọng vang vọng khắp hội trường im phăng phắc, “hôm nay, chúng ta có mặt tại đây để làm rõ toàn bộ sự thật đằng sau cuộc khủng hoảng tài chính nghiêm trọng nhất trong lịch sử tập đoàn Bạch thị.”
Cô ra hiệu, màn hình lớn phía sau lần lượt hiển thị toàn bộ bằng chứng đã được thu thập, từ sơ đồ mạng lưới bảy công ty vệ tinh, đến bản ghi âm chuyển khoản tẩu tán tài sản, cùng mối liên hệ với Tập đoàn Hằng Thịnh ở nước ngoài.
“Xin mời chú Vương, nguyên kế toán trưởng của tập đoàn suốt hai mươi năm qua, lên trình bày chi tiết.” Vãn Thanh giới thiệu.
Chú Vương bước lên sân khấu, dáng vẻ tự tin hơn hẳn so với lần đầu tiên gặp mặt, cạnh ông là hai nhân viên bảo vệ đứng cách một khoảng vừa đủ, thể hiện sự bảo vệ nghiêm ngặt mà Vãn Thanh đã hứa hẹn.
“Kính thưa quý vị,” ông bắt đầu, giọng run nhẹ nhưng kiên định, “suốt ba năm qua, tôi đã bị buộc phải thực hiện sổ sách kế toán song song theo chỉ đạo trực tiếp của ông Tôn Hạo Nam, nhằm che giấu các giao dịch chuyển tiền bất hợp pháp thông qua bảy công ty vệ tinh do gia đình ông ta kiểm soát.”
Ông trình bày chi tiết từng giao dịch, từng con số, với sự chính xác của một người đã dành nhiều năm ghi chép tỉ mỉ mọi bằng chứng. Cả hội trường im lặng lắng nghe, nhiều cổ đông lộ rõ vẻ phẫn nộ khi nghe đến những con số thiệt hại khổng lồ.
Sau khi chú Vương trình bày xong, Tưởng Dịch Trầm tiếp tục trình bày báo cáo kiểm toán pháp y đầy đủ, phân tích chi tiết về mối liên hệ giữa Tôn Hạo Nam và Tập đoàn Hằng Thịnh, âm mưu thâu tóm cổ phiếu với giá rẻ được lên kế hoạch bài bản trong suốt nhiều năm.
“Đây không đơn thuần là một vụ biển thủ tài chính thông thường.” Anh kết luận, giọng nghiêm túc. “Đây là một âm mưu có tổ chức, kéo dài sáu năm, nhằm cố ý đẩy tập đoàn Bạch thị đến bờ vực phá sản, để sau đó thâu tóm toàn bộ với giá rẻ mạt thông qua các công ty bình phong ở nước ngoài.”
Tiếng xì xào phẫn nộ vang lên khắp hội trường. Nhiều cổ đông đứng dậy, yêu cầu được biết rõ hơn về trách nhiệm của những cá nhân liên quan.
“Còn về việc chiếc vòng ngọc gia truyền sáu năm trước,” Vãn Thanh tiếp lời, giọng trở nên trầm lắng hơn, “tôi cũng muốn công khai toàn bộ sự thật trước quý vị hôm nay.”
Cô cho phát lại đoạn ghi âm thú tội của Trần Thục Hiền, cùng lời khai chi tiết từ dì Lục, người quản gia trung thành đã giữ im lặng suốt sáu năm vì sợ hãi.
“Tôi bị vu oan, bị đuổi khỏi nhà, không phải vì tôi phạm lỗi, mà vì tôi là chướng ngại vật cản đường của một âm mưu tước đoạt quyền thừa kế hợp pháp mà bà nội tôi đã để lại.” Vãn Thanh nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù nội dung đầy đau thương. “Đây là bản di chúc gốc, được lưu giữ tại ngân hàng lưu ký độc lập, xác nhận tôi là người thừa kế bảy mươi phần trăm cổ phần công ty.”
Cả hội trường chấn động dữ dội. Nhiều cổ đông quay sang nhìn nhau, không thể tin được quy mô của âm mưu vừa được phơi bày.
Trần Thục Hiền ngồi ở hàng ghế sau, gương mặt trắng bệch, không còn bất kỳ lời biện minh nào có thể sử dụng được nữa. Bên cạnh bà, Bạch Nhược Vy ngồi im lặng, ánh mắt đầy đau khổ nhìn về phía mẹ mình, trong lòng dâng lên một sự thất vọng và tổn thương không thể diễn tả thành lời.
“Tôi đề nghị hội đồng quản trị và toàn thể cổ đông,” Vãn Thanh nói, giọng trở nên uy nghiêm, dứt khoát, “chính thức bãi nhiệm chức vụ của ông Tôn Hạo Nam, đồng thời chuyển giao toàn bộ hồ sơ cho cơ quan chức năng để tiến hành truy cứu trách nhiệm hình sự theo đúng quy định pháp luật.”
Bà Nhược Vy đứng dậy, gương mặt đầy nước mắt nhưng ánh mắt lại tràn đầy sự quyết tâm khác thường.
“Tôi xin phát biểu.” Cô nói, giọng run nhưng kiên định, khiến cả hội trường bất ngờ quay sang nhìn.
Vãn Thanh nhìn em gái cùng cha khác mẹ, khẽ gật đầu, ra hiệu cho cô được phép lên tiếng.
Bạch Nhược Vy bước lên phía trước sân khấu, đứng cạnh Vãn Thanh, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt không còn chút do dự nào.
“Tôi là Bạch Nhược Vy, con gái của ngài Bạch Chính Nam.” Cô mở lời, giọng run rẩy nhưng cố gắng giữ vững. “Trong suốt sáu năm qua, tôi đã sống trong ảo tưởng mà chính mẹ tôi và chồng tôi đã dựng lên, tin rằng mình xứng đáng là người thừa kế duy nhất, tin rằng chị gái tôi thực sự đã phản bội gia đình.”
Cô hít một hơi thật sâu, ánh mắt liếc nhìn mẹ mình đang ngồi lặng người ở hàng ghế dưới, rồi tiếp tục nói, giọng đã vững vàng hơn.
“Nhưng hôm nay, khi nghe toàn bộ bằng chứng được trình bày, tôi nhận ra mình cũng chỉ là một quân cờ trong ván bài của họ, giống như chị Vãn Thanh vậy.” Cô nói, nước mắt bắt đầu rơi, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự tỉnh ngộ thật sự. “Tôi xin công khai xác nhận, tôi từng ký nhiều văn bản chuyển nhượng cổ phần theo yêu cầu của chồng tôi mà không hề biết rõ nội dung thực sự, vì tin tưởng tuyệt đối vào anh ấy.”
Cô rút từ trong túi xách ra một chiếc USB, đặt lên bàn trước mặt hội đồng quản trị.
“Đây là toàn bộ tin nhắn và email trao đổi giữa tôi và Hạo Nam trong ba năm qua, mà tôi vừa mới phát hiện có nhiều nội dung đáng ngờ liên quan đến các giao dịch tài chính bất thường.” Cô nói, giọng nghẹn ngào. “Tôi giao nộp toàn bộ cho cơ quan điều tra, hy vọng có thể góp một phần nhỏ để làm sáng tỏ toàn bộ sự thật.”
Cả hội trường lặng đi trong giây lát, rồi tiếng vỗ tay rải rác vang lên, dần dần lan rộng khắp không gian. Hành động của Nhược Vy, dù đến muộn, nhưng đã thể hiện một sự dũng cảm đáng khâm phục, khi công khai chống lại chính người chồng và gián tiếp cả mẹ ruột của mình trước công chúng.
Trần Thục Hiền đứng bật dậy khỏi ghế, gương mặt đầy phẫn nộ và bàng hoàng. “Nhược Vy, con đang làm gì vậy? Con định phản bội cả mẹ sao?”
“Con không phản bội mẹ.” Nhược Vy quay sang nhìn mẹ mình, giọng đau đớn nhưng kiên quyết. “Con chỉ đang làm điều đúng đắn, điều mà lẽ ra con nên làm từ sáu năm trước, khi con nhìn thấy chị Vãn Thanh bị đuổi khỏi nhà mà không dám nói một lời sự thật.”
Trần Thục Hiền đứng chết lặng, không còn lời nào để phản bác lại con gái ruột của mình. Bà nhìn quanh hội trường, thấy tất cả ánh mắt đều đang đổ dồn về phía mình, đầy khinh bỉ và phẫn nộ, không còn chút thương xót nào như trước đây.
“Tôi…” Bà lắp bắp, cả người run lên, cuối cùng gục xuống ghế, không còn sức lực để đứng vững nữa.
Vãn Thanh nhìn cảnh tượng trước mắt, trong lòng không dâng lên chút hả hê nào, chỉ có một nỗi buồn sâu thẳm khi chứng kiến sự sụp đổ của một gia đình từng được xem là hình mẫu trong giới thượng lưu.
“Kính thưa quý vị cổ đông,” cô lên tiếng, giọng trở lại vẻ uy nghiêm, dứt khoát, “tôi đề nghị đại hội tiến hành biểu quyết ngay hôm nay về việc chính thức bãi nhiệm toàn bộ các chức vụ liên quan của ông Tôn Hạo Nam và bà Trần Thục Hiền trong tập đoàn, đồng thời chuyển giao toàn bộ hồ sơ cho cơ quan điều tra để xử lý theo đúng quy định pháp luật.”
Chủ tọa đại hội đứng dậy, giọng trang nghiêm. “Xin mời toàn thể cổ đông tiến hành biểu quyết.”
Từng lá phiếu được giơ lên, gần như tuyệt đối đồng thuận với đề xuất của Vãn Thanh. Kết quả biểu quyết được công bố ngay sau đó, chính thức khép lại một chương đen tối kéo dài suốt sáu năm trong lịch sử tập đoàn Bạch thị.
Bạch Chính Nam ngồi trên xe lăn, nhìn toàn bộ diễn biến trước mắt, gương mặt lộ rõ sự đau xót lẫn nhẹ nhõm. Ông đưa mắt nhìn Vãn Thanh, người con gái mà ông từng để mất, giờ đây đang đứng vững vàng trên sân khấu, chính là người đã cứu vãn cả gia tộc khỏi bờ vực sụp đổ hoàn toàn.
“Cảm ơn con.” Ông nói khẽ, dù biết cô không thể nghe thấy giữa tiếng ồn ào của hội trường. “Cảm ơn con vì tất cả.”
Bên ngoài hội trường, ánh nắng buổi sáng chiếu rọi qua khung cửa kính lớn, như báo hiệu một khởi đầu mới, dù con đường phía trước vẫn còn rất nhiều thử thách pháp lý và cảm xúc cần phải vượt qua.
