Chương 7
“Sáu năm trước, mẹ tôi là chủ quán Nguyệt Quang.” Tưởng Dịch Trầm bắt đầu câu chuyện, giọng trầm xuống, đầy hoài niệm. “Khi đó tôi vừa tốt nghiệp đại học ngành tài chính pháp y, thường xuyên ghé quán vào buổi tối để phụ mẹ quản lý sổ sách.”
Vãn Thanh ngồi lặng im lắng nghe, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả, như thể ký ức tưởng đã ngủ yên suốt sáu năm bỗng chốc sống dậy.
“Tôi còn nhớ rất rõ, có một cô gái mới đến làm phục vụ, luôn mang theo một cuốn sách tài chính cũ kỹ, tranh thủ đọc trong những khoảnh khắc rảnh rỗi giữa các bàn khách.” Anh tiếp tục, ánh mắt nhìn cô đầy dịu dàng. “Cô ấy làm việc chăm chỉ nhất trong tất cả nhân viên, dù luôn mang một vẻ mệt mỏi không giấu được trong đôi mắt.”
“Là tôi.” Vãn Thanh nói khẽ, giọng run run.
“Đúng vậy.” Tưởng Dịch Trầm gật đầu. “Có một đêm, tôi thấy cô ngồi gục trên bàn ngay sau giờ đóng cửa, ngủ quên vì quá mệt, cuốn sách tài chính vẫn còn mở trên tay. Tôi hỏi mẹ về cô, mẹ tôi kể rằng cô đang cố gắng học lại chứng chỉ tài chính để thay đổi cuộc đời, nhưng hoàn cảnh vô cùng khó khăn, không đủ tiền đóng học phí kỳ thi cuối.”
Vãn Thanh nhớ lại, đúng là có một khoảng thời gian, cô gần như tuyệt vọng vì không đủ tiền đóng học phí cho kỳ thi lấy chứng chỉ tài chính quan trọng nhất, kỳ thi đã mở ra cánh cửa đầu tiên cho sự nghiệp của cô sau này. Nhưng đến sát ngày thi, cô bất ngờ nhận được một khoản học bổng ẩn danh, đủ để trang trải toàn bộ chi phí.
“Là anh.” Cô ngước lên nhìn anh, giọng run rẩy vì xúc động. “Anh là người đã âm thầm tài trợ học bổng đó cho tôi sao?”
“Đúng vậy.” Tưởng Dịch Trầm gật đầu, ánh mắt chân thành. “Tôi thuyết phục mẹ tôi lập ra một quỹ học bổng nhỏ dưới danh nghĩa ẩn danh, dành cho những nhân viên có hoàn cảnh khó khăn nhưng có chí tiến thủ. Cô là người đầu tiên và cũng là người duy nhất chúng tôi từng tài trợ, vì sau đó không lâu, quán Nguyệt Quang gặp khó khăn tài chính và phải đóng cửa.”
Vãn Thanh ngồi lặng người, cảm xúc dâng trào không thể kìm nén. Suốt sáu năm qua, cô luôn tự hào rằng mình đã tự lực cánh sinh, vượt qua tất cả khó khăn bằng chính đôi tay của mình, nhưng hóa ra, ngay tại thời điểm khó khăn nhất, đã có một người âm thầm đưa tay giúp đỡ, mà cô chưa từng biết đến.
“Tại sao anh không nói với tôi ngay từ đầu?” Cô hỏi, giọng nghẹn ngào.
“Vì tôi sợ cô sẽ hiểu lầm động cơ của tôi khi tham gia vào vụ kiểm toán này.” Anh giải thích, ánh mắt chân thành. “Tôi không muốn cô nghĩ rằng tôi giúp đỡ cô chỉ vì mối liên hệ trong quá khứ, hay tệ hơn, nghĩ rằng tôi đang lợi dụng ân tình cũ để tiếp cận cô vì mục đích cá nhân nào đó.”
“Vậy tại sao bây giờ anh lại kể cho tôi nghe?” Vãn Thanh hỏi, ánh mắt dò xét nhưng đã dịu đi rất nhiều.
Tưởng Dịch Trầm im lặng một lúc, rồi nhìn thẳng vào mắt cô, giọng chân thành hết mực. “Bởi vì suốt những ngày làm việc cùng cô, tôi nhận ra cảm xúc của mình đã vượt xa khỏi giới hạn của một sự khâm phục thông thường. Tôi không muốn tiếp tục giấu giếm cô thêm một phút giây nào nữa, dù biết rằng đây có thể không phải là thời điểm thích hợp để nói ra những điều này.”
Vãn Thanh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn bình thường, một cảm giác lạ lẫm mà đã rất lâu rồi cô không trải qua. Suốt sáu năm qua, cô luôn giữ khoảng cách với mọi mối quan hệ tình cảm, sợ hãi việc phải mở lòng tin tưởng một ai đó, sợ hãi việc lại một lần nữa bị phản bội.
“Tôi cần thời gian.” Cô nói, giọng thành thật. “Không phải vì tôi không có cảm xúc gì với anh, mà vì hiện tại, tôi vẫn còn quá nhiều việc phải giải quyết, và tôi không muốn để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến sự sáng suốt cần thiết trong công việc.”
“Tôi hiểu.” Tưởng Dịch Trầm gật đầu, không hề tỏ ra thất vọng. “Tôi sẽ chờ, cho đến khi nào cô sẵn sàng. Không có giới hạn thời gian nào cả.”
Vãn Thanh nhìn anh, khẽ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp hiếm khi xuất hiện trên gương mặt cô kể từ ngày trở về. Trong khoảnh khắc này, giữa những sóng gió, tranh đấu không ngừng nghỉ của cuộc chiến giành lại công lý, cô cảm nhận được một điểm tựa nhỏ bé nhưng vững chắc, một điều mà cô chưa từng dám mơ tới kể từ đêm mưa định mệnh sáu năm về trước.
Nhưng cả hai đều không biết rằng, ngay lúc này, tại một nơi khác trong thành phố, Trần Thục Hiền đang âm thầm chuẩn bị cho một nước cờ cuối cùng, liều lĩnh và tuyệt vọng hơn bất cứ điều gì bà đã làm trước đó.
Tiếng chuông điện thoại vang lên lúc năm giờ sáng, đánh thức Vãn Thanh khỏi giấc ngủ chập chờn.
“Chị Vãn Thanh, chú Vương vừa gọi điện, giọng rất hoảng loạn.” Lâm Duy Kiệt nói qua điện thoại, giọng gấp gáp không kém. “Đêm qua có người lạ đến tận nhà chú ấy, đe dọa nếu không rút lại lời khai trước tòa, gia đình chú ấy sẽ gặp nguy hiểm.”
Vãn Thanh bật dậy khỏi giường, tỉnh táo hoàn toàn. “Chú ấy hiện đang ở đâu?”
“Đang ở nhà, nhưng rất sợ hãi, nói rằng có thể sẽ rút lại toàn bộ lời khai để bảo vệ gia đình.” Lâm Duy Kiệt đáp. “Chị nghĩ ai đứng sau vụ đe dọa này?”
“Trần Thục Hiền, hoặc gia đình Tôn Hạo Nam.” Vãn Thanh nói, giọng lạnh lùng. “Họ đang hoảng loạn vì biết rằng, một khi chú Vương làm chứng chính thức trước đại hội cổ đông, mọi con đường thoát tội sẽ hoàn toàn bị chặn đứng.”
Cô nhanh chóng thay đồ, cùng Lâm Duy Kiệt và Tưởng Dịch Trầm đến nhà chú Vương ngay trong buổi sáng sớm.
Căn nhà nhỏ nằm trong một con hẻm yên tĩnh ở ngoại ô thành phố, hoàn toàn trái ngược với sự xa hoa của những tòa nhà chọc trời nơi trung tâm. Chú Vương ngồi trong phòng khách, gương mặt hốc hác, vợ và con gái ông ngồi cạnh, ánh mắt đầy lo sợ.
“Cô Bạch, tôi xin lỗi.” Chú Vương nói ngay khi thấy Vãn Thanh bước vào, giọng run rẩy. “Tôi không thể mạo hiểm sự an toàn của gia đình mình được. Tôi nghĩ tôi nên rút lại lời khai.”
“Chú Vương, tôi hiểu nỗi sợ hãi của chú.” Vãn Thanh ngồi xuống đối diện, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Nhưng tôi hứa với chú, từ hôm nay, gia đình chú sẽ được đặt dưới sự bảo vệ an ninh toàn diện của Vân Khê Capital, cho đến khi vụ việc kết thúc hoàn toàn.”
“Nhưng nếu họ vẫn tìm cách…” Chú Vương vẫn còn do dự, ánh mắt đầy lo lắng nhìn sang vợ con.
“Tôi sẽ đưa gia đình chú đến một nơi an toàn, có đội bảo vệ chuyên nghiệp túc trực hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ, cho đến sau khi đại hội cổ đông kết thúc.” Vãn Thanh cam kết, giọng dứt khoát. “Đồng thời, tôi sẽ đảm bảo với chú bằng văn bản pháp lý, rằng công ty sẽ chịu trách nhiệm hoàn toàn về mọi rủi ro có thể xảy ra với gia đình chú vì đã đứng ra làm chứng.”
Chú Vương nhìn Vãn Thanh một lúc lâu, trong ánh mắt dần xuất hiện một tia hy vọng. “Tại sao cô lại quyết tâm đến vậy? Cô hoàn toàn có thể tìm nhân chứng khác, hoặc dựa vào các bằng chứng giấy tờ đã có sẵn.”
“Vì tôi hiểu cảm giác đứng một mình chống lại cả một hệ thống quyền lực lớn hơn mình rất nhiều.” Vãn Thanh đáp, ánh mắt trở nên sâu xa. “Sáu năm trước, không một ai đứng ra bảo vệ tôi. Tôi không muốn chú phải trải qua cảm giác đó.”
Câu nói chân thành ấy khiến chú Vương xúc động, gật đầu đồng ý. “Được, tôi sẽ tiếp tục làm chứng, như những gì tôi đã hứa.”
Ngay trong buổi sáng hôm đó, Vãn Thanh cho người sắp xếp một căn hộ an toàn tại khu vực trung tâm thành phố, cùng đội ngũ bảo vệ chuyên nghiệp túc trực bảo vệ gia đình chú Vương.
Trên đường trở về văn phòng, Tưởng Dịch Trầm ngồi cạnh cô trong xe, ánh mắt trầm ngâm. “Đối phương đang trở nên liều lĩnh hơn. Việc đe dọa nhân chứng cho thấy họ đã cạn kiệt các phương án hợp pháp, chỉ còn lại những nước cờ tuyệt vọng.”
“Điều đó cũng có nghĩa là chúng ta đang tiến rất gần đến chiến thắng cuối cùng.” Vãn Thanh nói, ánh mắt kiên định nhìn ra khung cửa xe. “Đại hội cổ đông khẩn cấp sẽ diễn ra sau ba ngày nữa, đủ thời gian để chúng ta hoàn thiện toàn bộ hồ sơ.”
Điện thoại của cô rung lên, một tin nhắn từ luật sư riêng của gia đình.
“Tìm thấy bản di chúc gốc của bà nội rồi. Nó được cất giữ tại một ngân hàng lưu ký độc lập, không phải nơi gia đình Bạch thị quản lý. Nội dung xác nhận rõ ràng, Bạch Vãn Thanh là người thừa kế chính thức bảy mươi phần trăm cổ phần công ty khi đủ hai mươi lăm tuổi.”
Vãn Thanh đọc tin nhắn, tay hơi run lên. Đây chính là mảnh ghép cuối cùng, bằng chứng không thể chối cãi cho toàn bộ động cơ của âm mưu kéo dài suốt sáu năm qua.
“Chúng ta có bản di chúc rồi.” Cô nói với Tưởng Dịch Trầm, giọng vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề. “Bây giờ, mọi thứ đã hoàn toàn rõ ràng.”
Hai ngày trước khi đại hội cổ đông khẩn cấp diễn ra, Trần Thục Hiền bất ngờ liên hệ với văn phòng truyền thông của tập đoàn Bạch thị, đề nghị tổ chức một buổi gặp mặt hòa giải công khai giữa bà và Vãn Thanh, có sự chứng kiến của báo chí.
“Bà ta muốn làm gì?” Vãn Thanh hỏi khi nhận được thông tin này từ bộ phận truyền thông, ánh mắt đầy hoài nghi.
“Có lẽ bà ta muốn tạo dựng hình ảnh hòa giải trước công chúng, để giảm nhẹ áp lực dư luận trước khi đại hội cổ đông diễn ra.” Tưởng Dịch Trầm phân tích, giọng cảnh giác. “Đây có thể là một nước cờ nhằm gây ảnh hưởng đến quyết định của các cổ đông, khiến họ nghĩ rằng mọi chuyện đã được giải quyết ổn thỏa trong nội bộ gia đình.”
“Vậy chúng ta có nên tham gia không?” Lâm Duy Kiệt hỏi, có chút lo lắng.
“Tham gia.” Vãn Thanh quyết định ngay lập tức, ánh mắt sắc bén. “Nếu bà ta muốn diễn kịch trước ống kính, tôi sẽ cho bà ta một sân khấu, nhưng vở kịch sẽ kết thúc theo cách mà tôi mong muốn, không phải theo kịch bản của bà ta.”
Buổi gặp mặt được tổ chức tại một khách sạn sang trọng, với sự có mặt của đông đảo phóng viên báo chí. Trần Thục Hiền xuất hiện trong bộ áo dài giản dị, gương mặt không trang điểm, tạo dựng hình ảnh một người mẹ kế khiêm nhường, hối lỗi.
“Vãn Thanh, mẹ biết mình đã sai.” Bà nói, giọng nghẹn ngào trước ống kính máy quay, nước mắt rơi đúng lúc, đúng chỗ như mọi khi. “Mẹ mong con có thể tha thứ cho mẹ, để gia đình mình có thể hàn gắn, cùng nhau vượt qua giai đoạn khó khăn này.”
Vãn Thanh ngồi đối diện, ánh mắt bình thản quan sát màn trình diễn quen thuộc này. Cô để cho bà nói hết, không hề ngắt lời, khiến các phóng viên xung quanh bắt đầu có chút cảm động trước những lời lẽ đầy nước mắt.
“Bà nói xong chưa?” Vãn Thanh hỏi, giọng bình thản đến lạnh lùng, khiến không khí trong phòng đột ngột thay đổi.
Trần Thục Hiền hơi khựng lại trước phản ứng không như kỳ vọng. “Vãn Thanh, mẹ…”
“Tôi không phải con gái ruột của bà, cũng không phải con gái ruột của cha.” Vãn Thanh nói thẳng, khiến cả căn phòng chấn động. “Nhưng điều đó không phải là lý do bà đối xử tàn nhẫn với tôi suốt những năm qua. Lý do thật sự, là vì tôi mới là người thừa kế hợp pháp bảy mươi phần trăm cổ phần công ty theo di chúc của bà nội, và bà biết rõ điều đó.”
Cô rút từ trong túi xách ra một bản sao của di chúc, đặt lên bàn trước mặt tất cả mọi người, ống kính máy quay lập tức chĩa vào tài liệu đó.
“Đây là bản di chúc gốc, được lưu giữ tại ngân hàng lưu ký độc lập, xác nhận rõ ràng quyền thừa kế của tôi.” Vãn Thanh nói, giọng đanh thép. “Bà đuổi tôi ra khỏi nhà năm mười tám tuổi, không phải vì ghét bỏ tôi, mà vì bà cần loại bỏ chướng ngại vật lớn nhất trên con đường giúp Nhược Vy trở thành người thừa kế duy nhất, đồng thời tạo điều kiện cho Tôn Hạo Nam và gia đình anh ta thực hiện âm mưu thâu tóm công ty.”
Trần Thục Hiền tái mặt, cố gắng lấy lại bình tĩnh nhưng không thành công. “Con… con bịa đặt…”
“Tôi không cần bịa đặt bất cứ điều gì.” Vãn Thanh cắt ngang, lấy ra tiếp một tài liệu khác. “Đây là bản ghi chép cuộc gọi giữa bà và tổng biên tập tờ báo đã đăng bài viết sai lệch về tôi cách đây vài ngày, được thực hiện chỉ một ngày trước khi bài báo được đăng tải.”
Cả căn phòng chìm trong im lặng tuyệt đối. Các phóng viên nhìn nhau, nhận ra rằng buổi họp báo “hòa giải” này đang biến thành một cuộc vạch trần công khai, hoàn toàn ngoài dự tính của Trần Thục Hiền.
“Bà tổ chức buổi gặp mặt này hôm nay, không phải vì muốn hòa giải thật lòng, mà vì bà muốn tạo dựng hình ảnh trước công chúng, gây ảnh hưởng đến quyết định của các cổ đông trong đại hội sắp tới.” Vãn Thanh nói, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào bà. “Nhưng bà đã tính sai một điều, tôi sẽ không bao giờ để bà tiếp tục lợi dụng lòng tin của người khác thêm một lần nào nữa.”
Trần Thục Hiền đứng bật dậy, gương mặt biến sắc hoàn toàn, không còn chút vẻ đáng thương nào như lúc mới xuất hiện. “Con nghĩ con thắng rồi sao? Con nghĩ mọi chuyện sẽ kết thúc dễ dàng như vậy sao?”
“Tôi không nghĩ mình đã thắng.” Vãn Thanh đứng dậy, nhìn thẳng vào bà, giọng bình thản nhưng đầy uy lực. “Tôi chỉ đơn giản là đang đưa sự thật trở về đúng vị trí của nó. Hai ngày nữa, tại đại hội cổ đông, mọi bằng chứng sẽ được trình bày đầy đủ trước toàn thể ban lãnh đạo và cổ đông. Bà nên chuẩn bị tinh thần.”
Cô quay người rời khỏi phòng họp, để lại Trần Thục Hiền đứng chết lặng giữa hàng chục ống kính máy quay đang ghi lại từng khoảnh khắc sụp đổ của bà.
