Chương 3
Nhược Lam lập tức gọi cho đội bảo vệ đang canh giữ gia đình ông Khang ở ngoại ô. May mắn, mọi thứ vẫn an toàn, tin nhắn chỉ là một lời đe dọa suông nhằm gây hoang mang.
Nhưng cô hiểu, thời gian không còn nhiều. Đối phương đang dần trở nên liều lĩnh hơn, đồng nghĩa với việc họ cũng đang hoảng sợ hơn.
Chiều hôm đó, cô cùng Đường Dịch Phong đích thân tới nơi ở an toàn để gặp trực tiếp ông Phó Văn Khang. Người đàn ông ngoài năm mươi tuổi, tóc đã bạc quá nửa, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi và day dứt khi nhìn thấy Nhược Lam.
“Cô Lam… tôi xin lỗi.” Ông cúi đầu ngay khi vừa gặp mặt. “Ba năm trước, tôi đã hèn nhát ký vào bản khai gian dối đó, đẩy cô vào cảnh khốn cùng, chỉ vì sợ hãi cho gia đình mình.”
“Cháu không trách chú.” Nhược Lam ngồi xuống đối diện ông, giọng nhẹ nhàng. “Cháu chỉ cần biết sự thật, ngay lúc này.”
Ông Khang hít một hơi thật sâu, rồi từ trong túi áo lấy ra một cuốn sổ tay cũ kỹ, bìa da đã sờn màu theo năm tháng.
“Đây là cuốn sổ ghi chép riêng của tôi, những gì tôi không dám đưa vào hồ sơ chính thức của công ty.” Ông đưa cuốn sổ cho Nhược Lam. “Ba năm trước, sau khi phát hiện khoản tiền hai mươi tỷ bị luân chuyển bất thường, tôi đã âm thầm sao chép lại toàn bộ đường đi của dòng tiền, phòng khi có chuyện chẳng lành.”
Nhược Lam mở cuốn sổ, từng trang giấy ghi chép chi tiết bằng nét chữ run rẩy nhưng rõ ràng, liệt kê đầy đủ các tài khoản trung gian, thời gian giao dịch, và cả những cuộc gặp gỡ bí mật giữa bà Tuyết Nhi và một số nhân vật lạ mặt.
“Đây…” Nhược Lam khựng lại ở một trang giữa cuốn sổ, ánh mắt cô dần trở nên lạnh băng.
Trang giấy ghi lại một cuộc trò chuyện ông Khang tình cờ nghe được, giữa bà Tuyết Nhi và một người đàn ông lạ mặt, chỉ vài ngày trước khi ông Tống Chính Nghĩa, cha của Nhược Lam, gặp tai nạn xe hơi qua đời.
“Chỉ cần chiếc xe gặp trục trặc đúng lúc anh ta đi qua đoạn đường đèo, mọi chuyện sẽ trông như một tai nạn bình thường.” Câu nói được ông Khang ghi lại nguyên văn, kèm theo chú thích nhỏ bên lề: “Không rõ họ đang bàn về ai, nhưng ba ngày sau, cậu chủ Chính Nghĩa qua đời.”
Tay Nhược Lam run lên. Đường Dịch Phong đứng bên cạnh, đặt nhẹ tay lên vai cô, ánh mắt anh cũng không giấu nổi sự phẫn nộ.
“Lúc đó tôi không dám khẳng định điều gì.” Ông Khang nói, giọng nghẹn ngào. “Tôi chỉ nghĩ đó là một cuộc trò chuyện tình cờ nghe được, không đủ căn cứ để tố cáo bất cứ ai. Nhưng sau này, khi biết hợp đồng bảo hiểm được đổi tên người thụ hưởng ngay trước khi cậu chủ mất, tôi bắt đầu nghi ngờ.”
“Vậy tại sao chú không nói ra sớm hơn?” Nhược Lam hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh.
“Vì tôi sợ.” Ông Khang cúi đầu. “Người phụ nữ đó không đơn giản. Bà ta có quan hệ rộng, có tiền, có quyền lực trong tay. Tôi chỉ là một kế toán quèn, nói ra sự thật cũng chẳng ai tin, mà gia đình tôi chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm.”
Nhược Lam khép cuốn sổ lại, siết chặt trong tay như đang siết chặt một phần sự thật đau đớn nhất đời mình. “Cháu cần chú làm chứng chính thức, dưới sự bảo hộ của pháp luật. Cháu hứa, lần này sẽ không để chú và gia đình phải chịu bất cứ nguy hiểm nào nữa.”
Ông Khang gật đầu, ánh mắt kiên định hơn hẳn lúc đầu. “Tôi sẽ làm chứng. Đã ba năm rồi, tôi không muốn tiếp tục sống trong sợ hãi và tội lỗi nữa.”
Trên đường trở về, trong xe, Nhược Lam im lặng suốt một quãng đường dài, ánh mắt nhìn xa xăm ra ngoài cửa kính.
“Em ổn chứ?” Đường Dịch Phong khẽ hỏi.
“Tôi không biết.” Cô đáp, giọng khàn đi. “Mười năm nay tôi luôn nghĩ cha mất vì một tai nạn không may. Giờ mới biết, có lẽ ông đã bị giết, chỉ vì đứng chắn đường một ai đó muốn chiếm đoạt tài sản gia tộc.”
“Chúng ta vẫn chưa có bằng chứng trực tiếp khẳng định điều đó.” Đường Dịch Phong nói, giọng thận trọng. “Nhưng cuốn sổ này, cùng với lời khai của ông Khang về vụ hai mươi tỷ, đã đủ để chúng ta yêu cầu mở lại điều tra chính thức.”
Nhược Lam quay sang nhìn anh, ánh mắt kiên quyết trở lại. “Vậy chúng ta hãy bắt đầu ngay ngày mai.”
Sáng hôm sau, Nhược Lam một mình tới biệt phủ họ Tống, nơi cô đã không đặt chân vào suốt ba năm qua. Ông Bách Niên ngồi trong phòng khách, ánh mắt đầy mệt mỏi khi nhìn cô bước vào.
“Con tới tìm ta có việc gì?” Ông hỏi, giọng có phần dè dặt hơn trước.
“Cháu có vài điều cần cho ông nội xem.” Nhược Lam ngồi xuống đối diện ông, đặt cuốn sổ của ông Khang cùng bản sao hợp đồng bảo hiểm lên bàn.
Ông Bách Niên cầm cuốn sổ lên, chậm rãi đọc từng trang. Càng đọc, gương mặt ông càng biến sắc, tay ông run lên bần bật khi lật tới trang ghi lại cuộc trò chuyện định mệnh trước ngày con trai ông qua đời.
“Không…” Ông lẩm bẩm, giọng vỡ vụn. “Không thể nào. Chính Nghĩa mất vì tai nạn, cảnh sát đã điều tra kỹ lưỡng…”
“Cảnh sát điều tra dựa trên hiện trường một vụ tai nạn thông thường.” Nhược Lam nói, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong lòng cũng đang quặn thắt. “Không ai biết trước đó có một cuộc trò chuyện như thế này. Cháu không dám khẳng định một trăm phần trăm, nhưng cháu tin, cần phải mở lại điều tra.”
Ông Bách Niên ngồi lặng đi rất lâu, hai tay ôm lấy đầu. “Nếu điều này là sự thật… nghĩa là suốt mười năm qua, ta đã để kẻ giết con trai mình sống chung một mái nhà, thậm chí còn tin tưởng giao phó tài sản gia tộc cho bà ta quản lý.”
“Ông nội.” Nhược Lam khẽ gọi. “Cháu hiểu đây là cú sốc quá lớn. Nhưng cháu cần ông nội giữ bình tĩnh, đừng để lộ bất cứ điều gì trước mặt Tuyết Nhi lúc này. Nếu bà ta biết chúng ta đã nắm được manh mối, mọi bằng chứng còn lại có thể bị hủy trong tích tắc.”
Ông Bách Niên gật đầu, cố nén cơn giận dữ đang trào dâng. “Con định làm gì tiếp theo?”
“Cháu đã nhờ luật sư nộp đơn yêu cầu mở lại điều tra vụ tai nạn của cha, dựa trên tình tiết mới.” Nhược Lam đáp. “Song song đó, cháu cần ông nội giúp một việc.”
“Việc gì?” Ông hỏi.
“Ba ngày nữa, đại hội cổ đông bất thường sẽ diễn ra để quyết định thương vụ hợp tác với Lam Việt.” Nhược Lam nói. “Cháu cần ông nội, với tư cách chủ tịch hội đồng quản trị, triệu tập một cuộc kiểm toán nội bộ khẩn cấp, rà soát lại toàn bộ các giao dịch tài chính liên quan tới bà Tuyết Nhi và công ty Kim Thịnh trong năm năm qua.”
Ông Bách Niên trầm ngâm một lúc, rồi gật đầu dứt khoát. “Được. Ta sẽ ký lệnh kiểm toán ngay hôm nay.”
Ngay khi Nhược Lam vừa rời khỏi biệt phủ, một bóng người đứng nấp sau cánh cửa phòng bên cạnh lặng lẽ rút lui. Đó là Nhược Vũ, gương mặt anh ta tái mét, tay siết chặt điện thoại.
Anh ta lập tức nhắn tin cho bà Tuyết Nhi. “Ông nội vừa ký lệnh kiểm toán khẩn cấp toàn bộ giao dịch tài chính của dì trong năm năm qua. Có vẻ Nhược Lam đã tìm ra điều gì đó rất nghiêm trọng.”
Vài phút sau, điện thoại anh ta rung lên tin nhắn trả lời, chỉ vỏn vẹn vài chữ lạnh lùng.
“Đã tới lúc phải hành động dứt khoát hơn. Ba ngày nữa, tại đại hội cổ đông, con phải giúp dì giành lại quyền kiểm soát trước khi mọi thứ vượt tầm kiểm soát.”
Ba ngày sau, đại hội cổ đông bất thường của tập đoàn Tống thị diễn ra trong bầu không khí căng thẳng chưa từng có. Hàng chục cổ đông lớn nhỏ có mặt đông đủ, cùng với sự hiện diện bất ngờ của giới truyền thông sau vụ lùm xùm mấy ngày trước.
Nhược Lam bước vào phòng họp cùng Đường Dịch Phong, thần thái điềm tĩnh nhưng ánh mắt không giấu nổi sự cảnh giác. Cô biết, hôm nay sẽ không đơn giản.
Đúng như dự đoán, ngay khi cuộc họp bắt đầu, Nhược Vũ đứng dậy, cầm trên tay một xấp giấy tờ dày cộm.
“Trước khi bàn tới thương vụ hợp tác với Lam Việt, tôi xin đề nghị hội đồng quản trị xem xét một vấn đề cấp bách hơn.” Anh ta nói, giọng đầy tự tin. “Tôi có trong tay chữ ký ủy quyền của bảy mươi hai phần trăm cổ đông nhỏ lẻ, đề nghị bỏ phiếu bất tín nhiệm đối với chủ tịch hội đồng quản trị hiện tại, ông Tống Bách Niên, vì lý do sức khỏe và những quyết định gần đây gây bất ổn nghiêm trọng cho công ty.”
Cả phòng họp xôn xao. Ông Bách Niên sững người, không ngờ cháu trai mình lại ra tay quyết liệt đến vậy.
“Đồng thời.” Nhược Vũ tiếp tục, giọng cao hơn. “Tôi đề cử chính mình vào vị trí chủ tịch hội đồng quản trị tạm quyền, để ổn định tình hình công ty trong giai đoạn khủng hoảng truyền thông vừa qua.”
“Anh Vũ.” Nhược Lam lên tiếng, giọng vẫn bình thản. “Bảy mươi hai phần trăm chữ ký ủy quyền đó, anh thu thập được trong bao lâu?”
“Không liên quan tới cô.” Nhược Vũ liếc cô, ánh mắt đầy khiêu khích.
“Có liên quan chứ.” Nhược Lam mỉm cười lạnh. “Bởi vì theo điều lệ công ty, mọi ủy quyền biểu quyết phải được đăng ký hợp lệ với phòng pháp chế ít nhất bảy ngày trước đại hội cổ đông. Anh thu thập được số chữ ký khổng lồ này trong đúng ba ngày, kể từ sau khi bài báo bôi nhọ Lam Việt được đăng tải. Tôi tò mò, liệu tất cả những chữ ký này có thực sự hợp lệ hay không.”
Đường Dịch Phong đứng dậy, mở cặp tài liệu, đặt lên bàn một tập hồ sơ dày. “Với tư cách luật sư đại diện Lam Việt, đồng thời cũng là cổ đông có ghế trong hội đồng quản trị, tôi yêu cầu được kiểm tra tính hợp lệ của toàn bộ danh sách ủy quyền trước khi tiến hành biểu quyết bất kỳ điều gì.”
“Đây là quyền hợp pháp của tôi, không ai có quyền ngăn cản!” Nhược Vũ lớn tiếng, gương mặt đỏ bừng.
“Không ai ngăn cản quyền của anh cả.” Ông Bách Niên lên tiếng, giọng bất ngờ trở nên uy nghiêm như thời còn đứng đầu tập đoàn ở đỉnh cao. “Nhưng với tư cách chủ tịch hội đồng quản trị đương nhiệm, ta có quyền yêu cầu ban kiểm soát nội bộ xác minh tính hợp lệ của mọi văn bản trước khi đưa ra biểu quyết. Đây là quy định trong điều lệ công ty mà chính con cũng đã ký xác nhận khi nhậm chức phó tổng giám đốc.”
Nhược Vũ khựng lại, không ngờ ông nội lại phản ứng cứng rắn đến vậy.
Ban kiểm soát nội bộ được triệu tập ngay tại chỗ, tiến hành đối chiếu từng chữ ký trong danh sách. Chưa đầy nửa giờ sau, trưởng ban kiểm soát đứng lên, gương mặt nghiêm trọng.
“Sau khi đối chiếu, chúng tôi phát hiện gần bốn mươi phần trăm chữ ký trong danh sách không khớp với hồ sơ đăng ký cổ đông chính thức, nhiều khả năng là giả mạo hoặc được thu thập thông qua các đại lý ủy quyền không rõ nguồn gốc.”
Tiếng xì xào nổi lên dữ dội khắp phòng họp. Gương mặt Nhược Vũ trắng bệch, anh ta lắp bắp không nói nên lời.
“Vậy còn sáu mươi phần trăm còn lại thì sao?” Một cổ đông lớn tuổi lên tiếng hỏi.
“Sáu mươi phần trăm còn lại là hợp lệ.” Trưởng ban kiểm soát đáp. “Nhưng vẫn chưa đủ số lượng cần thiết theo điều lệ để tiến hành bỏ phiếu bất tín nhiệm ngay hôm nay.”
Ông Bách Niên gõ nhẹ tay xuống bàn, ánh mắt nhìn thẳng vào Nhược Vũ. “Vũ, con nghĩ ta sẽ không biết con đứng sau cả bài báo bôi nhọ Lam Việt tuần trước sao? Con dùng khủng hoảng truyền thông do chính mình tạo ra, để làm bàn đạp lật đổ ta. Một nước cờ tính toán khá kỹ, chỉ tiếc là con đã đánh giá thấp lòng trung thành của những cổ đông lâu năm trong công ty này.”
“Ông nội…” Nhược Vũ lắp bắp, không còn giữ nổi vẻ tự tin ban đầu.
“Đề nghị bất tín nhiệm của con, ta xem như không hợp lệ, do sai phạm nghiêm trọng trong quy trình thu thập ủy quyền.” Ông Bách Niên tuyên bố, giọng dứt khoát. “Chúng ta sẽ tiếp tục với nội dung chính của đại hội hôm nay, thương vụ hợp tác với quỹ đầu tư Lam Việt.”
Nhược Vũ đứng chôn chân giữa phòng họp, ánh mắt anh ta thoáng qua Nhược Lam một cái nhìn đầy hận thù, trước khi lặng lẽ ngồi thụp xuống ghế, không dám nói thêm lời nào.
Nhưng Nhược Lam biết, đây mới chỉ là khởi đầu. Người thực sự đứng sau mọi chuyện, bà Lâm Tuyết Nhi, hôm nay lại vắng mặt một cách đáng ngờ.
