Chương 1
“Mời cả nhà giữ trật tự. Hôm nay chúng ta họp khẩn để bàn chuyện bán ba mươi phần trăm cổ phần cho đối tác nước ngoài, cứu công ty khỏi nguy cơ vỡ nợ.”
Giọng ông Tống Bách Niên vang lên trong phòng họp, nhưng không giấu nổi vẻ mệt mỏi. Tống Nhược Lam đứng lặng lẽ ở cuối phòng, khoác một bộ vest đen đơn giản, không ai trong số hơn hai mươi người có mặt nhận ra cô.
Ba năm trước, chính người đàn ông đang ngồi đầu bàn kia đã đứng trước toàn thể hội đồng quản trị, chỉ thẳng vào mặt cô, tuyên bố: “Một đứa cháu gái vô dụng, học hành không ra gì, kinh doanh thất bại liên tục, không xứng đáng mang họ Tống.” Ông đã ký giấy loại cô khỏi danh sách thừa kế, đuổi cô ra khỏi biệt phủ chỉ với một chiếc vali.
“Ông nội, đối tác nước ngoài đó là ai vậy ạ?” Tống Nhược Vũ, em họ cùng ông nội của cô, người đang giữ chức phó tổng giám đốc, lên tiếng hỏi. “Sao con chưa từng nghe qua cái tên quỹ đầu tư Lam Việt này?”
“Ta cũng không rõ lai lịch, chỉ biết họ đưa ra điều kiện cực kỳ có lợi, lãi suất thấp, thời hạn dài, đúng lúc công ty đang cần tiền gấp để trả khoản nợ đáo hạn cuối tháng.” Ông Bách Niên xoa trán, giọng nói đầy lo lắng. “Đại diện của họ hẹn mười giờ sáng nay có mặt để ký kết chính thức.”
Đúng lúc đó, cửa phòng họp mở ra. Một trợ lý bước vào, cúi đầu thông báo. “Đại diện quỹ Lam Việt đã tới.”
Tống Nhược Lam bước lên phía trước, đặt một tập hồ sơ lên bàn họp. Cả phòng sững sờ nhìn cô.
“Nhược Lam?” Ông Bách Niên đứng bật dậy, kính rơi khỏi mũi. “Con… con là đại diện của Lam Việt?”
“Không phải đại diện.” Nhược Lam khẽ mỉm cười, giọng bình thản đến lạ. “Cháu chính là người sáng lập kiêm chủ tịch quỹ đầu tư Lam Việt.”
Cả phòng họp chấn động. Tống Nhược Vũ đứng dậy, mặt biến sắc. “Không thể nào! Ba năm trước cô rời khỏi nhà chỉ với vài triệu bạc trong túi, sao có thể gây dựng nổi một quỹ đầu tư đủ sức cứu cả tập đoàn Tống thị?”
“Ba năm là khoảng thời gian đủ dài để một người thay đổi hoàn toàn, nếu người đó biết mình phải làm gì.” Nhược Lam mở tập hồ sơ, đẩy về phía ông nội. “Đây là bản đề nghị chính thức. Quỹ Lam Việt sẵn sàng mua ba mươi phần trăm cổ phần với mức giá đã thỏa thuận, kèm khoản vay khẩn cấp giúp công ty vượt qua đợt đáo hạn nợ.”
Ông Bách Niên cầm tập hồ sơ, tay run run lật từng trang. Mọi con số, mọi điều khoản đều chính xác như những gì trợ lý của ông đã báo cáo trong tuần qua.
“Tại sao?” Ông ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt phức tạp. “Tại sao con lại giúp gia tộc này, sau những gì đã xảy ra?”
“Cháu không giúp gia tộc.” Nhược Lam đáp thẳng, không hề né tránh ánh mắt ông. “Cháu đang thực hiện một thương vụ đầu tư có lợi. Tập đoàn Tống thị vẫn còn giá trị cốt lõi tốt, chỉ là ban lãnh đạo hiện tại quản lý yếu kém trong hai năm gần đây.”
Câu nói khiến gương mặt Tống Nhược Vũ đỏ bừng vì tức giận. Anh ta là người trực tiếp phụ trách mảng kinh doanh khiến công ty lỗ nặng suốt hai năm qua.
Bà thím ba, người trước đây từng lén đưa cho Nhược Lam một khoản tiền lộ phí nhỏ ngay đêm cô bị đuổi khỏi biệt phủ ba năm trước, ngồi lặng lẽ ở cuối bàn, khóe mắt đỏ hoe. Nhược Lam liếc nhìn bà một thoáng, khẽ gật đầu, đó là cách duy nhất cô bày tỏ lòng biết ơn với người phụ nữ từng âm thầm tử tế với mình trong cả gia tộc lạnh lẽo này.
“Cô dựa vào đâu mà dám phán xét năng lực quản lý của tôi?” Nhược Vũ đập tay xuống bàn. “Cô chỉ là một đứa bị đuổi khỏi nhà, giờ có chút tiền liền vênh váo về đây dạy đời người khác sao?”
“Anh Vũ nói đúng một nửa.” Nhược Lam nhìn thẳng vào anh ta, giọng lạnh dần. “Tôi từng bị đuổi khỏi nhà. Nhưng phần còn lại, tôi nghĩ con số trên báo cáo tài chính đã tự nói lên tất cả rồi.”
Cô rút từ trong túi hồ sơ ra một bản báo cáo phân tích chi tiết, đặt lên bàn. “Đây là bản phân tích nguyên nhân thua lỗ của tập đoàn Tống thị trong hai năm qua, do đội ngũ phân tích của Lam Việt thực hiện độc lập. Phần lớn nguyên nhân đến từ ba quyết định đầu tư sai lầm liên tiếp, đều do chính anh Vũ ký duyệt.”
Cả phòng họp im phăng phắc. Ông Bách Niên cầm bản báo cáo, đọc từng dòng, gương mặt ông càng lúc càng tái đi.
“Vũ, có đúng vậy không?” Ông run giọng hỏi.
“Ông nội, đây chỉ là góc nhìn phiến diện của một kẻ ngoài cuộc!” Nhược Vũ hoảng hốt, cố chống chế. “Con luôn cố gắng hết sức vì công ty, những quyết định đó đều dựa trên tư vấn của chuyên gia hàng đầu lúc bấy giờ!”
“Chuyên gia hàng đầu mà anh Vũ nhắc tới, có phải là công ty tư vấn Kim Thịnh không?” Nhược Lam hỏi, giọng vẫn bình thản. “Nếu tôi nhớ không lầm, công ty đó thuộc sở hữu của em vợ anh.”
Gương mặt Nhược Vũ trắng bệch. Cả phòng họp bắt đầu xì xào, những ánh mắt trước đây từng dửng dưng với Nhược Lam giờ bắt đầu chuyển sang dò xét, cân nhắc.
Ông Bách Niên đứng dậy, bước tới gần Nhược Lam, ánh mắt phức tạp không thể diễn tả. “Ba năm trước, ông đã sai.”
“Ông nội không cần nói vậy.” Nhược Lam khẽ cúi đầu, nhưng ánh mắt cô không hề mềm lại. “Cháu đến đây hôm nay không phải để nghe lời xin lỗi, mà để hoàn tất một thương vụ. Nếu ông nội đồng ý các điều khoản trong hồ sơ, chúng ta có thể ký kết ngay bây giờ.”
“Được.” Ông Bách Niên gật đầu, giọng đầy xúc động. “Ta đồng ý.”
Trước khi ký, ông Bách Niên còn quay sang nhìn những thành viên khác trong phòng, ánh mắt dò hỏi. Không ai dám lên tiếng phản đối, bởi con số trên bản báo cáo tài chính quá rõ ràng, không còn chỗ để cãi.
“Cô Lam.” Một người phụ nữ lớn tuổi ngồi cuối bàn, thím ba của Nhược Lam, người trước đây luôn giữ thái độ trung lập, khẽ lên tiếng. “Nếu thương vụ này thành công, cô có ý định quay lại làm việc trong tập đoàn không?”
“Không.” Nhược Lam đáp dứt khoát. “Tôi chỉ là nhà đầu tư, không có ý định điều hành trực tiếp. Nhưng theo điều khoản trong hợp đồng, quỹ Lam Việt sẽ có một ghế trong hội đồng quản trị, để giám sát các quyết định đầu tư lớn trong tương lai.”
Ông Bách Niên gật gù, dường như đã dần lấy lại tinh thần sau cú sốc ban đầu. “Nếu vậy, ta sẽ trình bày lại toàn bộ kế hoạch tái cơ cấu cho hội đồng quản trị trong tuần tới, đảm bảo minh bạch mọi khoản đầu tư kể từ nay.”
“Tốt.” Nhược Lam gật đầu, ánh mắt lướt qua từng người trong phòng một lượt cuối. “Tôi hy vọng lần này, mọi quyết định sẽ dựa trên năng lực thật sự, chứ không phải quan hệ họ hàng hay cảm tính cá nhân.”
“Vậy ai sẽ ngồi ghế đó?” Nhược Vũ hỏi, giọng vẫn còn cay cú.
“Tôi.” Nhược Lam nhìn thẳng vào anh ta. “Và tôi sẽ theo dõi rất sát các khoản đầu tư liên quan đến công ty tư vấn Kim Thịnh trong thời gian tới.”
Nhược Vũ nghiến răng, không nói được câu nào thêm.
Ông Bách Niên đặt bút xuống bàn, nhìn cô một lúc lâu, giọng trầm xuống đầy cảm xúc. “Ba năm trước, ông từng nghĩ đuổi con đi là để bảo vệ danh dự gia tộc, để răn đe những kẻ khác không dám làm ăn cẩu thả. Ông chưa từng ngờ, chính con mới là người duy nhất có bản lĩnh thật sự trong nhà này.”
“Cháu không cần ông nội phải nói những lời đó.” Nhược Lam khẽ cúi đầu, nhưng giọng vẫn giữ khoảng cách nhất định. “Ba năm qua đã dạy cháu một điều, tình cảm gia đình và lợi ích kinh doanh nên được tách bạch rõ ràng. Hôm nay cháu tới đây với tư cách một nhà đầu tư, không phải một đứa cháu gái trở về nhận lỗi.”
Ông Bách Niên gật đầu, ánh mắt vừa nể phục vừa xót xa. Ông cầm bút, ký tên vào bản hợp đồng, con dấu đỏ đóng xuống trang cuối cùng, chính thức xác nhận Nhược Lam trở thành cổ đông lớn của chính tập đoàn từng ruồng bỏ cô.
Đúng lúc bút vừa chạm vào giấy, cửa phòng họp lại một lần nữa bật mở. Một người phụ nữ trung niên ăn mặc sang trọng bước vào, gương mặt đầy vẻ hoảng hốt.
“Ông à, không thể ký hợp đồng này!”
Tất cả quay đầu nhìn về phía cửa. Đó là bà Lâm Tuyết Nhi, mẹ kế của Nhược Lam, người đã đóng vai trò then chốt trong việc thúc đẩy ông nội đuổi cô ra khỏi nhà ba năm trước.
“Chuyện gì vậy?” Ông Bách Niên nhíu mày.
Bà Tuyết Nhi liếc nhìn Nhược Lam, ánh mắt vừa sợ hãi vừa oán hận, rồi ghé sát tai ông Bách Niên thì thầm điều gì đó khiến gương mặt ông lập tức biến sắc.
“Cái gì?” Ông Bách Niên đứng bật dậy, nhìn Nhược Lam bằng ánh mắt hoàn toàn khác. “Con nói cho ta biết sự thật đi, Nhược Lam. Ba năm trước, con rời khỏi nhà thật sự là vì lý do gì?”
Cả phòng họp nín thở. Nhược Lam nhìn ông nội, không hề né tránh câu hỏi đột ngột ấy.
“Ông nội muốn nghe câu trả lời từ cháu, hay muốn nghe câu chuyện bà Tuyết Nhi vừa thì thầm?” Cô hỏi ngược lại, giọng vẫn điềm tĩnh.
“Nói thẳng ra đi, Tuyết Nhi.” Ông Bách Niên quay sang, giọng nghiêm nghị. “Đừng thì thầm nữa, để mọi người cùng nghe.”
Bà Tuyết Nhi hít một hơi, ánh mắt thoáng qua vẻ đắc ý trước khi cất giọng đau khổ. “Ba năm trước, con bé này đã âm thầm rút hai mươi tỷ từ quỹ dự phòng của công ty, chuyển sang một tài khoản nước ngoài. Lúc đó vì thương con, sợ ảnh hưởng danh dự gia tộc, ông mới chỉ đuổi nó đi chứ không báo công an. Giờ nó quay lại, mang theo đúng số tiền năm xưa đã lấy, khoác lên vỏ bọc nhà đầu tư cứu công ty, chẳng phải là quá trùng hợp sao?”
Tiếng xì xào nổi lên khắp phòng họp. Nhược Vũ lập tức phụ họa. “Đúng vậy! Hai mươi tỷ khi đó biến mất không dấu vết, ông nội còn ra lệnh cho cả nhà không được nhắc tới chuyện này nữa. Giờ nghĩ lại, số vốn ban đầu của quỹ Lam Việt có phải chính là khoản tiền đó không?”
Nhược Lam đứng yên, gương mặt không gợn chút sóng gió, chỉ khẽ nhếch môi cười lạnh. “Câu chuyện hay đấy. Chỉ tiếc là thiếu một chi tiết quan trọng.”
“Chi tiết gì?” Ông Bách Niên hỏi, giọng vẫn còn run.
“Chi tiết là ai mới thực sự ký lệnh chuyển khoản hai mươi tỷ đó.” Nhược Lam mở máy tính bảng, xoay màn hình cho cả phòng cùng thấy. “Đây là bản sao lệnh chuyển khoản gốc, lưu tại ngân hàng, có đầy đủ chữ ký và con dấu. Ông nội có thể yêu cầu ngân hàng xác minh bất cứ lúc nào.”
Mọi ánh mắt đổ dồn vào màn hình. Chữ ký cuối văn bản không phải của Nhược Lam.
Ông Bách Niên nheo mắt nhìn kỹ, tay ông bắt đầu run mạnh hơn. “Đây là… chữ ký của Tuyết Nhi?”
“Không thể nào!” Bà Tuyết Nhi hét lên, lùi lại một bước. “Đây là giả mạo! Nó có thể làm giả bất cứ thứ gì để đổ tội cho tôi!”
“Nếu là giả mạo, ông nội hoàn toàn có thể mời ngân hàng cử người tới đối chiếu ngay bây giờ.” Nhược Lam nhún vai, giọng vẫn nhàn nhạt. “Tôi sẵn sàng chờ đến khi có kết quả chính thức. Chỉ là, tôi tò mò một điều. Nếu bà không làm gì sai, sao ba năm trước bà lại vội vàng thúc giục ông nội đuổi tôi đi ngay trong đêm, không cho tôi cơ hội giải thích, không cho gọi luật sư, thậm chí không cho tôi mang theo bất cứ giấy tờ cá nhân nào?”
Bà Tuyết Nhi im bặt, môi mím chặt.
“Bởi vì bà biết, nếu tôi có thời gian, tôi sẽ tìm ra sự thật.” Nhược Lam bước lại gần bà, giọng hạ thấp nhưng đủ để cả phòng nghe rõ. “Số tiền đó không hề biến mất. Nó nằm trong một tài khoản phong tỏa do chính bà lập ra dưới tên một công ty vỏ bọc, và ba năm qua nó vẫn nằm yên ở đó, sinh lãi, chờ ngày bà rút ra sử dụng.”
“Con bé này… con nói bừa!” Giọng bà Tuyết Nhi bắt đầu lạc đi.
“Tôi không nói bừa.” Nhược Lam quay sang ông nội. “Ông nội có nhớ ông Phó Văn Khang không? Kế toán trưởng của tập đoàn thời điểm đó, người duy nhất có quyền truy cập hệ thống chuyển khoản nội bộ.”
Ông Bách Niên khựng lại. “Ông Khang… ba năm trước đột ngột xin nghỉ việc, sau đó nghe nói chuyển đi nơi khác sinh sống, cắt đứt liên lạc với mọi người.”
“Không phải ông ấy tự ý nghỉ việc.” Nhược Lam nhìn thẳng vào bà Tuyết Nhi. “Ông ấy bị ép phải ký vào một biên bản xác nhận rằng chính tôi là người ra lệnh chuyển khoản, đổi lại một khoản tiền bồi thường và lời hứa im lặng. Ông ấy đã sợ hãi rời khỏi thành phố ngay trong tuần đó.”
Cả phòng họp lặng đi. Ngay cả Nhược Vũ cũng không dám lên tiếng nữa, chỉ liếc nhìn bà Tuyết Nhi bằng ánh mắt dò xét.
“Tôi có bằng chứng gì để chứng minh điều đó?” Nhược Lam nói tiếp, giọng chậm rãi như đang thử thách chính mình. “Thành thật mà nói, ngay lúc này, tôi chưa có lời khai trực tiếp của ông Khang. Nhưng tôi có địa chỉ hiện tại của ông ấy, và tôi tin trong vài ngày tới, sự thật sẽ được làm rõ hoàn toàn.”
Ông Bách Niên ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu. “Ta không biết phải tin ai nữa.”
“Ông nội không cần phải tin ai ngay bây giờ.” Nhược Lam khép tập hồ sơ lại, giọng trở nên nhẹ nhàng hơn một chút. “Ông chỉ cần cho tôi thời gian. Còn về thương vụ hôm nay, tôi vẫn giữ nguyên đề nghị, nhưng ông có thể hoãn ký kết đến khi mọi nghi vấn được làm rõ. Tôi không muốn ông ký vào bất cứ điều gì khi trong lòng còn nghi ngờ tôi.”
Câu nói ấy khiến ông Bách Niên ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt thoáng qua một tia gì đó giống như hối hận.
“Cuộc họp tạm dừng ở đây.” Ông tuyên bố, giọng mệt mỏi. “Ba ngày nữa, chúng ta họp lại, khi đó mọi việc cần được làm sáng tỏ.”
Mọi người lần lượt rời khỏi phòng họp. Nhược Lam đứng lại cuối cùng, ánh mắt dõi theo bóng lưng bà Tuyết Nhi đang vội vã rời đi, tay bà siết chặt điện thoại, ngón tay run rẩy bấm số gọi cho ai đó.
Ngay khi cánh cửa phòng họp khép lại, điện thoại của Nhược Lam rung lên một tin nhắn.
“Ông Khang vừa đổi số điện thoại. Nhà ông ấy ở địa chỉ cũ đã có người khác chuyển đến ở, hai tuần trước.”
Nhược Lam nhíu mày, ánh mắt lạnh đi. Ai đó đã ra tay nhanh hơn cô dự tính.
