Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 6 (Hoàn)

  1. Home
  2. Tòa Nhà Tôi Đứng Tên Đang Đuổi Tôi Ra Ngoài
  3. Chương 6 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Sau ngày cuộc họp cổ đông làm rung chuyển cả giới kinh doanh thành phố, Tuyết Nhi không liên lạc với tôi.

Tôi hiểu, cô cần thời gian để sắp xếp lại mọi thứ, không chỉ về sự nghiệp mà còn về niềm tin đã bị lung lay.

Công ty cũ giải thể bộ phận tài chính sau khi Khải Phong từ chức, Tuyết Nhi chính thức mất việc, dù được minh oan hoàn toàn khỏi mọi nghi ngờ liên quan đến vụ lộ dữ liệu.

Tôi gửi cho cô một lời đề nghị công việc tại công ty mới của mình, vị trí giám đốc tài chính, không thông qua trung gian, mà đích thân viết một lá thư tay.

Trong thư, tôi không nhắc gì đến tình cảm, chỉ đơn giản viết rằng cô là người tài giỏi nhất tôi từng làm việc cùng, và công ty tôi cần một người như cô.

Ba ngày sau, cô hồi âm, chỉ vỏn vẹn một dòng tin nhắn.

“Tôi cần gặp anh nói chuyện trước khi trả lời.”

Chúng tôi hẹn gặp lại tại chính quán cà phê nơi mọi chuyện bắt đầu, đối diện tòa Vĩnh Thịnh.

Cô đến, gầy hơn một chút so với lần cuối tôi gặp, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ tổn thương của những ngày căng thẳng trước đó.

“Tôi đã suy nghĩ rất nhiều,” cô nói, không vòng vo. “Về anh, về những gì đã xảy ra, về việc liệu tôi có nên tin anh lần nữa hay không.”

“Và chị kết luận thế nào?” Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng không hề bình thản chút nào.

“Tôi hiểu lý do anh giấu thân phận,” cô nói. “Tôi cũng hiểu, kế hoạch giả vờ yêu nhau ban đầu chỉ là chiến thuật. Nhưng điều tôi không chắc chắn, là liệu những khoảnh khắc anh lo lắng cho tôi, những lúc anh gọi điện hỏi thăm tôi có an toàn không, có bao nhiêu phần trăm là thật.”

Tôi nhìn cô, quyết định không né tránh câu hỏi đó nữa.

“Ban đầu, tôi cũng không chắc,” tôi thành thật. “Nhưng đến đêm chị bị đình chỉ công tác, khi tôi nghe giọng chị run trong điện thoại, tôi nhận ra nỗi lo lắng của mình không còn liên quan gì đến kế hoạch nữa. Tôi lo cho chị, như một người quan tâm thật sự lo cho người mình để ý, không phải như một quân cờ trong bàn cờ tôi đang chơi.”

Tuyết Nhi im lặng, mắt hơi đỏ.

“Vậy tại sao anh không nói điều đó sớm hơn?”

“Vì tôi sợ,” tôi thừa nhận. “Tôi đã dành mười lăm năm chỉ tập trung vào một mục tiêu duy nhất, trả thù cho cha mình. Tôi không chắc mình còn biết cách để tâm đến điều gì khác ngoài mục tiêu đó, cho đến khi gặp chị.”

Tuyết Nhi nhìn tôi hồi lâu, không nói gì, khiến tôi bắt đầu lo mình đã nói quá nhiều, hoặc quá muộn.

“Anh biết không,” cuối cùng cô lên tiếng, giọng nhẹ nhàng hơn, “ngày đầu tiên tôi quyết định đưa cho anh bản sao dữ liệu, tôi không hề biết anh là ai. Tôi chỉ tin vào cảm giác của mình, rằng anh không phải kẻ xấu.”

“Cảm giác đó đúng,” tôi nói khẽ.

“Nhưng sau đó,” cô tiếp tục, “khi biết anh là ai, khi biết toàn bộ kế hoạch anh đã âm thầm thực hiện suốt ba năm, tôi đã tự hỏi liệu người tôi tin tưởng có phải chỉ là một cái mặt nạ anh dựng lên để phục vụ mục đích của mình hay không.”

“Và bây giờ chị nghĩ sao?”

Cô mỉm cười, lần đầu tiên sau nhiều tuần tôi mới thấy nụ cười đó trên gương mặt cô, không gượng gạo, không phòng thủ.

“Tôi nghĩ, một người sẵn sàng dành mười lăm năm để tìm lại công lý cho cha mình, nhưng vẫn đủ tỉnh táo để nhận ra mình bắt đầu quan tâm đến một người khác giữa lúc căng thẳng nhất của kế hoạch, không phải là người mang mặt nạ. Đó là người thật sự biết mình muốn gì.”

Tôi cảm thấy một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, thứ cảm giác tôi đã quên mất từ rất lâu, kể từ ngày cha tôi mất.

“Vậy chị nhận lời đề nghị công việc chứ?” Tôi hỏi, cố giữ giọng nhẹ nhàng dù trong lòng đang hồi hộp hơn bất kỳ thương vụ nào tôi từng đàm phán.

“Tôi nhận,” cô nói. “Nhưng không phải vì lá thư mời làm việc.”

“Vậy vì sao?”

Cô nhìn tôi, ánh mắt chân thành hơn bao giờ hết.

“Vì tôi muốn có cơ hội tìm hiểu xem, giữa hai chúng ta, còn bao nhiêu điều chưa từng là diễn kịch.”

Tôi đưa tay ra, nắm lấy tay cô trên bàn, lần đầu tiên không phải vì diễn cho ai xem.

“Em,” tôi gọi, thay cho cách xưng hô trang trọng tôi vẫn dùng suốt từ đầu, “cho anh cơ hội chứng minh, mọi thứ từ bây giờ trở đi đều là thật.”

Tuyết Nhi siết nhẹ tay tôi, không rút lại, ánh mắt cô ánh lên một tia sáng ấm áp mà tôi biết mình sẽ không bao giờ để mất lần nữa.

Sáu tháng sau ngày cuộc họp cổ đông làm rung chuyển giới kinh doanh, công ty mới của tôi, mang tên Tống Gia, chính thức đặt trụ sở tại tòa Vĩnh Thịnh, tòa nhà từng chứng kiến ngày tôi bị đuổi trong tủi nhục.

Tuyết Nhi đảm nhận vị trí giám đốc tài chính, xây dựng lại toàn bộ hệ thống kế toán minh bạch, điều mà cô luôn tin tưởng nhưng chưa từng có cơ hội thực hiện trọn vẹn ở công ty cũ.

Lưu Bá Thành bị tòa tuyên án mười hai năm tù về các tội danh làm giả chứng từ, lừa đảo chiếm đoạt tài sản và thao túng thị trường chứng khoán. Tập đoàn Lưu Thị chính thức tuyên bố phá sản ba tháng sau đó.

Lưu Khải Phong, sau khi công ty giải thể, biến mất khỏi giới kinh doanh, nghe nói chuyển về một tỉnh xa làm công việc bình thường, tránh xa mọi ống kính truyền thông từng vây quanh gia tộc hắn.

Tôi không còn cảm giác căm hận khi nhắc đến cái tên đó nữa. Chỉ còn lại một sự bình thản, như người đã đặt xuống được gánh nặng mang theo suốt mười lăm năm.

Bác Hoàng, người bảo vệ già ở tòa Vĩnh Thịnh, vẫn tiếp tục công việc của mình, giờ đây không còn phải giấu diếm thân phận thật của tôi với bất kỳ ai nữa.

“Cậu Vĩ An,” ông vẫn gọi tôi như vậy mỗi sáng, dù giờ đây cả tòa nhà đều biết rõ tôi là ai.

Cô Hương, cô lễ tân từng gửi tin nhắn báo tình hình cho Minh Tuấn ngày tôi bị đuổi, được tôi đề bạt lên vị trí quản lý hành chính tòa nhà, ghi nhận sự trung thực và can đảm của cô trong những ngày khó khăn.

Một buổi chiều, tôi đứng trên tầng mười hai, nơi từng diễn ra màn kịch đuổi việc chấn động, nhìn xuống con phố mà cha tôi từng gây dựng giấc mơ dang dở.

Tuyết Nhi bước đến bên cạnh, đặt tay lên vai tôi.

“Anh đang nghĩ về cha à?” Cô hỏi, hiểu rõ tôi hơn bất kỳ ai khác lúc này.

“Ừ,” tôi đáp. “Anh nghĩ, nếu ông còn sống, chắc sẽ tự hào vì cuối cùng con phố này cũng thuộc về đúng người.”

“Và vì con trai ông đã tìm được một người để cùng đi tiếp con đường phía trước,” cô nói thêm, giọng dịu dàng.

Tôi quay sang nhìn cô, mỉm cười.

“Em nói đúng.”

Một năm sau ngày công lý được thực thi, tôi tổ chức lễ cưới tại chính khu vườn thượng của tòa Vĩnh Thịnh, nơi có thể nhìn thấy toàn bộ con phố mà gia đình tôi đã mất và giành lại.

Minh Tuấn đứng làm phù rể, vẫn giữ nụ cười trêu chọc quen thuộc suốt buổi lễ.

“Cuối cùng anh cũng thừa nhận, kế hoạch giả vờ yêu nhau là quyết định đúng đắn nhất trong ba năm qua,” anh nói, vỗ vai tôi khi tôi đứng chờ cô dâu tiến vào.

“Quyết định của anh,” tôi sửa lại, “không phải của tôi.”

“Vậy anh có cảm ơn tôi không?”

Tôi nhìn về phía cuối lối đi, nơi Tuyết Nhi xuất hiện trong bộ váy cưới giản dị, ánh mắt lấp lánh hạnh phúc, không còn chút dè dặt nào của những ngày đầu chúng tôi gặp lại nhau trong quán cà phê nhỏ.

“Có,” tôi đáp, giọng nghẹn lại vì xúc động. “Cảm ơn anh rất nhiều.”

Buổi lễ diễn ra ấm cúng, có bác Hoàng ngồi hàng ghế đầu, tay lau nước mắt không giấu diếm, có cô Hương đứng cạnh, tay cầm bó hoa nhỏ chuẩn bị tung theo phong tục.

Ông Đỗ Văn Khang, người bạn cũ của cha tôi, cũng có mặt, gật đầu hài lòng khi nhìn thấy tôi cuối cùng cũng tìm được hạnh phúc riêng, không chỉ dừng lại ở việc đòi lại công bằng cho gia đình.

Khi Tuyết Nhi đứng trước mặt tôi, tay trong tay, tôi nhìn vào mắt cô, nhớ lại câu hỏi cô từng hỏi tôi trong quán cà phê năm trước.

“Anh có thật sự làm lộ dữ liệu khách hàng không?”

Và câu trả lời thẳng thắn của tôi ngày đó đã mở ra cả một hành trình dẫn đến khoảnh khắc này.

“Em còn nhớ,” tôi thì thầm khi hai chúng tôi trao nhẫn cưới, “ngày đầu tiên em hỏi anh có phải là kẻ xấu không?”

“Nhớ,” cô đáp, mỉm cười qua làn nước mắt hạnh phúc.

“Vậy bây giờ em có câu trả lời chưa?”

“Có,” cô nói, giọng chắc chắn. “Anh là người đã đi qua mười lăm năm oan khuất, nhưng vẫn giữ được trái tim đủ ấm áp để yêu thương một người thật lòng. Đó là câu trả lời của em.”

Nắng chiều hôm đó chan hòa trên khu vườn thượng, không hề có ý định thương hại bất kỳ ai, giống như buổi sáng mười lăm năm trước tôi từng đứng nhìn cha mình bị dẫn đi trong oan ức.

Nhưng lần này, ánh nắng đó chiếu rọi lên một khởi đầu mới, vẹn toàn và trọn vẹn, cho cả gia tộc Tống và cho trái tim tôi.

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi