Chương 5
Trước khi ra đòn quyết định, tôi biết mình nợ Tuyết Nhi một lời hứa.
Tôi hẹn gặp cô tại căn hộ riêng của mình, lần đầu tiên cô nhìn thấy nơi tôi thật sự sống, không phải căn phòng trọ giản dị mà cô từng nghĩ tôi ở.
Cô bước vào, nhìn quanh không gian sang trọng nhưng tối giản, ánh mắt dần chuyển từ ngạc nhiên sang hiểu ra.
“Anh không phải chỉ là một nhân viên bình thường,” cô nói, không phải câu hỏi, mà là một khẳng định.
“Không,” tôi đáp, ngồi xuống đối diện cô. “Tôi là chủ sở hữu thật sự của tòa Vĩnh Thịnh, và ba tòa nhà khác trên cùng con phố. Tôi vào công ty Khải Phong ba năm trước không phải để tìm việc, mà để điều tra.”
Tôi kể cho cô nghe toàn bộ câu chuyện, về cha tôi, về Lưu Bá Thành, về vụ hãm hại mười lăm năm trước, về lý do tôi chấp nhận làm nhân viên quèn suốt ba năm.
Tuyết Nhi lắng nghe không ngắt lời, gương mặt dần chuyển từ bất ngờ sang xót xa.
“Vậy từ đầu,” cô nói khi tôi kết thúc câu chuyện, “chuyện chúng ta giả vờ yêu nhau, cũng chỉ là một phần trong kế hoạch của anh.”
Tôi im lặng một lúc, cảm nhận rõ sự tổn thương trong giọng cô.
“Ban đầu là vậy,” tôi thừa nhận. “Nhưng bây giờ, tôi không chắc mình còn đang diễn nữa.”
Cô nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, vừa giận vừa mềm lòng.
“Anh nói vậy có phải chỉ để tôi tiếp tục tin anh không?”
“Tôi hiểu chị có quyền nghi ngờ,” tôi nói. “Tôi đã lợi dụng lòng tin của chị, dù mục đích tôi cho là chính đáng. Tôi không đòi hỏi chị phải tha thứ ngay bây giờ.”
Cô đứng dậy, đi đến cửa sổ, im lặng nhìn ra thành phố.
“Tôi cần thời gian,” cô nói, không quay lại nhìn tôi. “Không phải vì tôi ghét anh. Mà vì tôi không biết còn gì trong những gì đã xảy ra giữa chúng ta là thật.”
Tôi gật đầu, dù cô không nhìn thấy.
“Tôi sẽ chờ,” tôi nói. “Nhưng trước khi chị quyết định, tôi cần chị giúp tôi thêm một việc cuối cùng. Sau đó, chị hoàn toàn có quyền rời khỏi cuộc chiến này.”
Cô quay lại nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn tổn thương nhưng không hề né tránh.
“Việc gì?”
“Giúp tôi đưa Phó Đức Thắng ra ánh sáng, trước khi Lưu Bá Thành kịp bịt miệng hắn.”
Đúng như tôi dự đoán, Lưu Bá Thành bắt đầu tính đến chuyện loại bỏ Phó Đức Thắng để cắt đứt mọi dấu vết liên quan đến mình.
Tôi cho người bí mật gửi đến Phó Đức Thắng một bản sao tài liệu, cho thấy Lưu Bá Thành đang chuẩn bị hồ sơ tố cáo chính hắn với công an, đổ toàn bộ trách nhiệm vụ lộ dữ liệu lên đầu hắn, biến hắn thành kẻ chủ mưu duy nhất.
Phó Đức Thắng, khi nhận ra mình sắp trở thành vật hy sinh cho ông chủ mà hắn từng trung thành phục vụ, đã liên lạc với Minh Tuấn qua một kênh trung gian, xin được gặp mặt.
Cuộc gặp diễn ra tại một quán ăn vắng khách ngoại ô, không có camera an ninh.
“Tôi biết các người muốn gì,” Phó Đức Thắng nói, tay run khi cầm ly trà. “Các người muốn tôi khai ra Lưu Bá Thành.”
“Chúng tôi muốn sự thật,” tôi đáp, ngồi đối diện hắn lần đầu tiên không phải với tư cách nhân viên dưới quyền. “Và đổi lại, ông sẽ nhận được sự khoan hồng của pháp luật, thay vì trở thành người duy nhất chịu tội trong khi kẻ chủ mưu thật sự vẫn ung dung ngoài vòng pháp luật.”
Phó Đức Thắng cúi đầu, im lặng hồi lâu.
“Tôi chỉ làm theo lệnh,” hắn nói, giọng nghẹn lại. “Lưu Bá Thành trực tiếp chỉ đạo tôi làm giả khoản chi, chuyển tiền qua vợ tôi, để dàn cảnh vụ lộ dữ liệu. Ông ta nói đây là cách duy nhất để ép Hưng Phát chấp nhận điều khoản sáp nhập có lợi cho Lưu Thị.”
“Ông có bằng chứng nào cho thấy chính Lưu Bá Thành ra lệnh, không chỉ là lời nói miệng?” Minh Tuấn hỏi.
Phó Đức Thắng rút từ trong túi áo một chiếc điện thoại cũ.
“Tôi đã ghi âm lại một cuộc gọi, phòng khi có ngày ông ta định vứt bỏ tôi như vứt bỏ một cái công cụ đã hết giá trị sử dụng.”
Tôi cầm chiếc điện thoại, tay hơi run.
Đây chính là mảnh ghép cuối cùng.
“Tại sao ông quyết định hợp tác với chúng tôi bây giờ?” Tôi hỏi, không giấu được sự tò mò.
Phó Đức Thắng nhìn tôi, ánh mắt đầy cay đắng.
“Vì tôi phục vụ gia đình đó hai mươi năm, và họ sẵn sàng vứt bỏ tôi chỉ trong một đêm để bảo vệ chính mình. Tôi không còn gì để mất, ngoài việc kéo họ xuống cùng.”
Với bản ghi âm và toàn bộ chứng cứ trong tay, tôi và Minh Tuấn quyết định chọn thời điểm công khai sự thật, thời điểm không thể tính toán tốt hơn: cuộc họp cổ đông thường niên của Tập đoàn Lưu Thị.
Là chủ sở hữu của tòa nhà nơi công ty con của tập đoàn đặt trụ sở, và sau khi âm thầm gom đủ mười lăm phần trăm cổ phần công ty con thông qua các quỹ trung gian, tôi có đủ tư cách pháp lý để yêu cầu phát biểu tại cuộc họp.
Lưu Bá Thành đứng trên bục, đang thao thao bất tuyệt về “triển vọng tăng trưởng vượt bậc” của tập đoàn trong năm tới, thì Minh Tuấn đứng dậy, giơ cao thẻ cổ đông.
“Tôi đại diện cho nhóm cổ đông nắm mười lăm phần trăm cổ phần công ty con, xin được chất vấn về khoản chi hai tỷ đồng bất minh liên quan đến vụ lộ dữ liệu khách hàng gần đây.”
Cả hội trường xôn xao. Lưu Bá Thành nhíu mày, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh của một người đã quen đối phó với chất vấn.
“Vấn đề đó đã được xử lý nội bộ,” ông ta đáp. “Kẻ chịu trách nhiệm đã bị xử lý.”
“Vậy ông có thể giải thích,” Minh Tuấn tiếp tục, “tại sao khoản chi đó lại được chuyển đến một công ty ma, do vợ của trợ lý giám đốc đứng tên, và cuối cùng có liên kết trực tiếp với Kim Long Holdings, công ty con do chính ông kiểm soát?”
Tôi bước lên bục, đứng cạnh Minh Tuấn, lần đầu tiên xuất hiện trước công chúng với danh tính thật.
“Tôi là Tống Vĩ An,” tôi nói, giọng vang khắp hội trường. “Con trai của ông Tống Gia Bảo, người từng là đối tác của ông Lưu Bá Thành mười lăm năm trước, trước khi bị chính ông ấy hãm hại bằng chứng từ giả mạo, dẫn đến phá sản và qua đời trong oan ức.”
Hội trường lặng đi.
Lưu Khải Phong, ngồi ở hàng ghế đầu, quay sang nhìn tôi với vẻ mặt như vừa nhìn thấy ma.
“Mày…” hắn lắp bắp.
“Tôi chính là nhân viên anh đuổi khỏi công ty tuần trước,” tôi nói, quay sang nhìn thẳng vào Khải Phong. “Và cũng là chủ sở hữu tòa nhà anh đang thuê.”
Tôi phát đoạn ghi âm của Phó Đức Thắng qua hệ thống loa hội trường.
Giọng Lưu Bá Thành vang lên rõ ràng, chỉ đạo trực tiếp việc làm giả khoản chi, dàn cảnh vụ lộ dữ liệu để ép Hưng Phát vào thế yếu.
Không ai trong hội trường còn nghi ngờ gì nữa.
Đoạn ghi âm kết thúc trong im lặng nặng nề của hội trường.
Lưu Bá Thành đứng trên bục, mặt tái mét, tay run nhẹ trên bục phát biểu.
“Đây là bằng chứng bị cắt ghép,” ông ta cố gắng chống chế, nhưng giọng đã mất đi sự tự tin thường thấy.
“Băng ghi âm đã được kiểm định bởi chuyên gia pháp y kỹ thuật số độc lập,” Minh Tuấn đáp, đặt lên bàn một bản báo cáo giám định. “Toàn bộ hồ sơ này cũng đã được gửi đến cơ quan điều tra sáng nay.”
Một vài cổ đông lớn đứng dậy, rời khỏi hội trường ngay lập tức, gọi điện thoại giữa lối đi, rõ ràng đang liên hệ với luật sư hoặc bộ phận truyền thông của họ để cắt đứt liên hệ trước khi vụ việc lan rộng.
Lưu Khải Phong ngồi chết lặng ở hàng ghế đầu, hai tay ôm đầu.
Tôi nhìn hắn, không thấy cảm giác hả hê như tôi từng tưởng tượng suốt mười lăm năm qua.
Chỉ thấy một sự nhẹ nhõm lạ lùng, như thể một tảng đá đè nặng ngực bấy lâu vừa được đặt xuống.
Ba ngày sau, cơ quan điều tra chính thức khởi tố Lưu Bá Thành về hành vi làm giả chứng từ, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, và thao túng thị trường chứng khoán liên quan đến thương vụ sáp nhập với Hưng Phát.
Phó Đức Thắng, nhờ hợp tác cung cấp bằng chứng, được xem xét giảm nhẹ trách nhiệm hình sự.
Lưu Khải Phong, dù không trực tiếp chỉ đạo âm mưu, vẫn phải chịu trách nhiệm liên đới với tư cách người đứng đầu công ty để xảy ra sai phạm, buộc phải từ chức, đối mặt với hàng loạt vụ kiện dân sự từ khách hàng bị ảnh hưởng.
Tập đoàn Lưu Thị, mất niềm tin từ cổ đông và đối tác, cổ phiếu lao dốc không phanh trong tuần kế tiếp.
Tôi đọc tin tức đó trong văn phòng riêng, không phải văn phòng đi thuê nữa, mà là trụ sở chính thức đầu tiên mang tên công ty của chính tôi, được thành lập ngay sau cuộc họp cổ đông.
Minh Tuấn bước vào, đặt một tách trà nóng trước mặt tôi.
“Cảm giác thế nào, khi cuối cùng cũng lật đổ được người đã hại cha anh?”
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi con phố mười lăm năm trước từng gắn liền với giấc mơ dang dở của cha tôi, giờ đây hoàn toàn thuộc về tôi.
“Nhẹ nhõm,” tôi nói. “Nhưng không trọn vẹn.”
“Vì sao?”
Tôi không trả lời ngay, chỉ nghĩ đến một người phụ nữ đã không xuất hiện trong cuộc họp cổ đông hôm đó, dù tôi đã mời cô.
