Chương 6
Buổi tiệc công bố dự án Xuyên Thịnh Landmark diễn ra tại phòng đại yến khách sạn Hoàng Gia, ánh đèn chùm pha lê rực rỡ chiếu xuống hàng trăm khách mời trong trang phục lộng lẫy.
Tôi bước vào trong bộ váy dạ hội màu đỏ rượu vang, tóc búi cao, một chiếc vòng cổ đơn giản nhưng tinh tế, hoàn toàn khác biệt với hình ảnh cô nhân viên lễ tân hay người phụ nữ công sở giản dị anh ta từng gặp.
Tôi là chủ tòa Thiên Ngọc, một đối tác chiến lược quan trọng, và tối nay, tôi xuất hiện đúng với vị thế đó.
Bách Xuyên đứng trên sân khấu, phát biểu khai mạc dự án, giọng điệu tự tin, đầy sức hút, đúng như hình ảnh một nhà lãnh đạo trẻ tuổi tài năng mà giới truyền thông vẫn ca ngợi.
Tôi đứng lẫn trong đám đông, quan sát anh ta từ xa, lòng không khỏi gợn lên một cảm giác phức tạp.
Sau bài phát biểu, các khách mời bắt đầu di chuyển tự do, trò chuyện, chụp ảnh, nâng ly chúc mừng.
Tôi len lỏi qua đám đông, tìm kiếm cơ hội tiếp cận Phạm Quốc Bảo, người đang đứng trò chuyện với vài cổ đông lớn ở góc phòng.
– Chào ông Bảo.
Tôi cất tiếng, khi ông ta tách khỏi nhóm để lấy thêm ly rượu.
Ông ta nhìn tôi, ánh mắt dò xét.
– Xin lỗi, tôi có vinh hạnh gặp cô ở đâu chưa nhỉ?
– Tôi là Lâm Tiểu Vân, chủ tòa Thiên Ngọc.
Tôi đáp, quan sát kỹ phản ứng của ông ta.
– À, cô chủ tòa nhà nổi tiếng gần đây. Rất hân hạnh.
Ông ta gật đầu, nụ cười xã giao trên môi, nhưng ánh mắt vẫn có chút gì đó cảnh giác.
– Tôi nghe nói ông từng phụ trách một khoản đầu tư khá lớn cách đây hai năm, liên quan đến việc mở rộng sang mảng công nghệ tài chính.
Tôi nói, cố ý thả một câu dò xét.
Nét mặt ông ta thoáng thay đổi, chỉ trong tích tắc, nhưng đủ để tôi nhận ra.
– Cô nghe từ đâu chuyện đó?
– Từ nhiều nguồn khác nhau.
Tôi đáp, ánh mắt không rời khỏi ông ta.
– Tôi nghĩ ông nên biết, có một cuộc điều tra sắp được công khai, liên quan đến khoản đầu tư đó, và cả cách nó được xử lý sau khi thất bại.
Ông ta khựng lại, tay siết chặt ly rượu.
– Cô đang nói về chuyện gì?
– Vân Phong Innovations.
Tôi nói, chậm rãi từng chữ, mắt không rời khỏi phản ứng của ông ta.
– Cái tên đó chắc ông vẫn còn nhớ rõ.
Mặt ông ta tái đi trông thấy.
– Cô là ai?
Ông ta hỏi, giọng run lên, dù cố giữ vẻ bình thản.
Ngay lúc đó, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau tôi.
– Chị Vân, chị đang nói chuyện gì với chú Bảo vậy?
Bách Xuyên bước đến, ánh mắt anh ta lướt qua tôi rồi dừng lại ở Phạm Quốc Bảo, nhận ra ngay vẻ hoảng loạn trên gương mặt ông ta.
– Có chuyện gì vậy?
Anh ta hỏi, giọng nghiêm túc khác thường.
– Không có gì.
Phạm Quốc Bảo đáp vội, quay người định rời đi.
– Chỉ là một câu chuyện phiếm về công việc kinh doanh cũ thôi.
– Chuyện gì mà khiến chú mất bình tĩnh đến vậy?
Bách Xuyên hỏi tiếp, ánh mắt sắc bén quay sang tôi.
– Chị Vân, chị vừa nói gì với chú Bảo?
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, quyết định đây chính là thời điểm không thể trì hoãn thêm nữa.
– Tôi chỉ hỏi chú ấy về khoản đầu tư thất bại dẫn đến sự sụp đổ của Vân Phong Innovations, mười tám tháng trước.
Tôi nói, giọng vang rõ, đủ để vài người xung quanh cũng bắt đầu chú ý.
Bách Xuyên khựng lại, gương mặt anh ta thoáng qua một biểu cảm tôi chưa từng thấy, vừa hoang mang vừa như đang cố ghép nối điều gì đó trong đầu.
– Sao chị lại quan tâm đến chuyện đó?
Anh ta hỏi, giọng chậm rãi, ánh mắt nhìn tôi chăm chú một cách kỳ lạ.
Tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận rõ ràng trái tim mình đang đập mạnh trong lồng ngực.
Xung quanh, tiếng nhạc nền vẫn du dương, tiếng cười nói vẫn rộn ràng, nhưng trong khoảnh khắc này, thế giới dường như chỉ còn lại tôi và anh ta.
– Vì tôi chính là người sáng lập ra nó.
Tôi nói, từng chữ rõ ràng, dứt khoát.
– Tôi là Lâm Tiểu Vân, người đã từng đính hôn với anh, người anh từng đọc bản cáo buộc biển thủ trước toàn thể hội đồng quản trị mười tám tháng trước.
Không gian xung quanh dường như đông cứng lại.
Bách Xuyên đứng sững, ly rượu trong tay anh ta run nhẹ, ánh mắt nhìn tôi không chớp, như thể đang cố gắng ghép lại toàn bộ gương mặt tôi với ký ức về người phụ nữ anh ta từng yêu, từng phản bội, và giờ đây đang đứng ngay trước mặt.
– Tiểu Vân?
Anh ta thì thầm, giọng vỡ ra, gần như không thể tin nổi vào những gì mình vừa nghe thấy.
Cả phòng tiệc như chìm vào một khoảng lặng kỳ lạ, dù âm nhạc và tiếng trò chuyện vẫn tiếp diễn xung quanh, nhưng giữa tôi và anh ta, thời gian như ngừng trôi.
– Tiểu Vân, thật sự là em sao?
Anh ta hỏi lại lần nữa, giọng run rẩy, ánh mắt không rời khỏi gương mặt tôi, như đang cố tìm lại từng đường nét quen thuộc bị giấu kín sau mười tám tháng thay đổi.
– Đúng vậy.
Tôi đáp, giọng bình thản đến lạ, dù trong lòng đang dậy sóng.
Phạm Quốc Bảo, nhân lúc mọi sự chú ý đổ dồn vào cuộc đối thoại giữa tôi và Bách Xuyên, lặng lẽ rút lui khỏi đám đông, nhưng tôi không buồn ngăn cản, tôi biết ông ta không thể chạy trốn được lâu.
– Chúng ta cần nói chuyện.
Bách Xuyên nói, giọng anh ta lấy lại phần nào bình tĩnh, nhưng tay vẫn siết chặt ly rượu.
– Ở đây không phải chỗ thích hợp.
Anh ta dẫn tôi ra khu vực ban công riêng, nơi tiếng nhạc và tiếng người trở nên xa xăm hơn, chỉ còn gió đêm lành lạnh thổi qua.
– Tại sao?
Anh ta hỏi, câu hỏi ngắn gọn nhưng chứa đựng vô vàn ý nghĩa.
– Tại sao em lại giấu mình suốt mười tám tháng qua? Tại sao không tìm đến em, không giải thích, không cho anh cơ hội để sửa sai?
Tôi nhìn anh ta, một tia giận dữ bùng lên trong lòng.
– Anh hỏi tôi tại sao ư?
Tôi bật cười, một tiếng cười cay đắng.
– Anh đứng trước hội đồng quản trị, đọc từng lời cáo buộc dành cho tôi mà không một chút run rẩy, đẩy tôi ra khỏi công ty do chính hai chúng ta xây dựng, và giờ đây anh hỏi tôi tại sao không tìm đến anh để giải thích sao?
– Anh không có lựa chọn nào khác!
Anh ta gần như hét lên, rồi vội hạ giọng khi nhận ra sự chú ý từ vài người gần đó.
– Bảo đe dọa sẽ công khai khoản lỗ đầu tư, khiến toàn bộ công ty sụp đổ, hàng trăm nhân viên mất việc, nếu anh không đồng ý để em trở thành người chịu trách nhiệm. Anh đã cố gắng tìm cách khác, anh thề với em, anh đã cố gắng.
– Vậy anh chọn hy sinh tôi, để cứu lấy công ty.
Tôi nói, giọng lạnh băng.
– Anh chọn con đường dễ dàng nhất cho bản thân mình, thay vì đối mặt trực tiếp với sai lầm của Bảo, thay vì đứng về phía sự thật, đứng về phía tôi.
Anh ta im lặng, không thể phản bác lại điều đó.
– Anh xin lỗi.
Anh ta nói, giọng nghẹn lại.
– Anh đã hối hận từng ngày suốt mười tám tháng qua. Anh đã cố tìm em, nhưng em biến mất không dấu vết.
– Tôi không cần lời xin lỗi của anh.
Tôi nói, kiên quyết.
– Điều tôi cần là công lý, cho chính tôi, và cho tất cả những người đã bị tổn hại bởi quyết định sai lầm đó.
– Em định làm gì?
Anh ta hỏi, ánh mắt lo lắng.
– Tôi sẽ đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng.
Tôi nói, giọng không chút do dự.
– Bằng chứng đã đầy đủ, nhân chứng đã sẵn sàng. Tôi sẽ khởi kiện Phạm Quốc Bảo về hành vi che giấu khoản lỗ đầu tư và thao túng báo cáo tài chính. Còn anh, tôi sẽ để pháp luật quyết định mức độ trách nhiệm của anh trong việc phê duyệt khoản chi bất minh để mua chuộc nhân chứng.
Anh ta tái mặt.
– Tiểu Vân, anh xin em, đừng làm vậy. Nếu vụ này bị đưa ra ánh sáng, không chỉ Bảo, mà toàn bộ tập đoàn sẽ chịu ảnh hưởng nghiêm trọng, hàng ngàn nhân viên có thể mất việc.
– Vậy theo anh, tôi nên tiếp tục im lặng, để anh và Bảo tiếp tục ung dung sống trong hào quang giả tạo đó sao?
Tôi hỏi, giọng gay gắt.
– Anh không nghĩ vậy.
Anh ta lắc đầu, giọng trở nên tuyệt vọng.
– Anh chỉ, anh chỉ cần thêm thời gian, để tự mình xử lý nội bộ, để giảm thiểu thiệt hại cho những người không liên quan.
– Anh đã có mười tám tháng rồi.
Tôi nói, lạnh lùng.
– Và anh đã chọn im lặng, chọn tiếp tục cuộc sống của mình như thể tôi chưa từng tồn tại. Giờ đây, khi sự thật sắp bị phanh phui, anh mới nghĩ đến chuyện xử lý nội bộ sao?
Anh ta không đáp lại được, chỉ đứng đó, ánh mắt đầy hối hận nhưng cũng đầy bất lực.
– Tôi sẽ cho anh một cơ hội cuối cùng.
Tôi nói, sau một khoảng lặng dài.
– Tự nguyện công khai thừa nhận vai trò của anh trong việc phê duyệt khoản chi bất minh, hợp tác với cuộc điều tra, thay vì để tôi phải đưa mọi chuyện ra tòa một cách công khai và tổn hại danh dự anh nhiều hơn nữa. Đó là lựa chọn cuối cùng tôi dành cho anh, không phải vì tôi còn tình cảm gì với anh, mà vì tôi tin vào công lý, không phải vào sự trả thù mù quáng.
Anh ta nhìn tôi thật lâu, ánh mắt phức tạp đan xen giữa hối hận, đau khổ, và một chút gì đó như nhẹ nhõm.
– Anh sẽ suy nghĩ.
Anh ta nói, giọng khàn đặc.
– Cho anh vài ngày.
– Ba ngày.
Tôi nói, dứt khoát.
– Sau đó, tôi sẽ chuyển toàn bộ hồ sơ cho cơ quan chức năng, bất kể anh có quyết định thế nào.
Tôi quay người rời khỏi ban công, để lại anh ta đứng một mình giữa màn đêm, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa như những giọt nước mắt không rơi.
Ba ngày trôi qua trong căng thẳng tột độ, nhưng không phải theo cách tôi mong đợi.
Thay vì tự nguyện hợp tác, Phạm Quốc Bảo đã ra tay trước.
Sáng ngày thứ hai, Minh Phong gọi cho tôi, giọng anh gấp gáp khác thường.
– Tiểu Vân, có chuyện không ổn rồi. Ngân hàng vừa thông báo, tài khoản của em liên quan đến quỹ Ẩn Vân đã bị phong tỏa tạm thời, theo lệnh điều tra khẩn cấp về nghi vấn rửa tiền, do một đơn tố cáo ẩn danh gửi đến cơ quan chức năng.
Tôi đứng sững giữa văn phòng, cảm giác như mặt đất dưới chân đang sụp đổ.
– Ai gửi đơn tố cáo đó?
– Chưa xác định được, nhưng khả năng cao là Phạm Quốc Bảo, hoặc người của ông ta. Ông ta đang cố gắng biến em từ nạn nhân thành nghi phạm, làm rối loạn toàn bộ chứng cứ chúng ta đã chuẩn bị.
Tôi nhắm mắt lại, cố giữ bình tĩnh giữa cơn hoảng loạn đang trào dâng.
– Chúng ta có kế hoạch dự phòng không?
– Có.
Minh Phong đáp, giọng anh lấy lại phần nào sự chắc chắn.
– Anh đã chuẩn bị sẵn hồ sơ pháp lý đầy đủ, chứng minh nguồn gốc hợp pháp của quỹ Ẩn Vân, cùng với toàn bộ chứng cứ về hành vi gian lận của Bảo và sự liên đới của Bách Xuyên. Nhưng chúng ta cần công bố ngay bây giờ, trước khi Bảo kịp tạo thêm rắc rối pháp lý nào khác.
– Vậy hãy làm ngay.
Tôi nói, giọng cương quyết.
– Triệu tập họp báo, mời cả các cổ đông lớn của Xuyên Thịnh, cơ quan báo chí uy tín, và đại diện cơ quan điều tra tài chính.
– Anh sẽ chuẩn bị mọi thứ trong hôm nay.
Minh Phong nói.
– Nhưng Tiểu Vân, một khi họp báo diễn ra, sẽ không có đường lùi. Danh tính thật của em sẽ được công khai hoàn toàn, cùng với tất cả những gì đã xảy ra.
– Em biết.
Tôi đáp, hít một hơi thật sâu.
– Đã đến lúc rồi.
Buổi chiều hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ Ngọc Diệp, giọng cô ấy đầy lo lắng.
– Chị Vân, tôi nghe tin về việc tài khoản của chị bị phong tỏa. Tôi, tôi đã quyết định rồi, tôi sẽ ra làm chứng công khai, không cần giấu tên nữa. Tôi không muốn trốn tránh trách nhiệm thêm nữa.
Tôi cảm động trước sự thay đổi của cô ấy.
– Cảm ơn cô, Diệp. Nhưng cô cần chuẩn bị tinh thần, một khi làm chứng công khai, cô có thể phải đối mặt với hậu quả pháp lý nhất định vì vai trò của mình trong vụ việc năm đó.
– Tôi biết.
Diệp đáp, giọng kiên định.
– Nhưng tôi thà đối mặt với hậu quả đó, còn hơn tiếp tục sống trong sự dằn vặt suốt phần đời còn lại.
Buổi tối, Ngọc Hân cũng gửi tin nhắn, xác nhận sẽ cung cấp toàn bộ tài liệu nội bộ liên quan đến khoản đầu tư thất bại, dù vẫn giữ nguyên yêu cầu không xuất hiện công khai.
Cao Việt Anh cũng đồng ý làm chứng trực tiếp tại buổi họp báo, mang theo bản báo cáo kiểm toán gốc.
Mọi mảnh ghép cuối cùng đã sẵn sàng.
Đêm trước buổi họp báo, tôi nhận được một tin nhắn cuối cùng từ Bách Xuyên.
Anh đã quyết định. Anh sẽ tự nguyện thừa nhận trách nhiệm của mình trong việc phê duyệt khoản chi bất minh, và sẽ hợp tác đầy đủ với cuộc điều tra. Anh không mong em tha thứ, chỉ mong em biết, anh đã học được bài học lớn nhất đời mình.
Tôi đọc tin nhắn đó nhiều lần, cảm xúc trong lòng phức tạp đan xen.
Sự phản bội của anh ta đã lấy đi của tôi mười tám tháng tuổi trẻ, danh dự, và cả niềm tin vào tình yêu.
Nhưng ít nhất, vào giây phút cuối cùng, anh ta đã chọn đối mặt với sự thật, thay vì tiếp tục trốn tránh.
Tôi không trả lời tin nhắn đó.
Có những điều, không cần phải đáp lại bằng lời nói, mà chỉ cần để hành động của ngày mai lên tiếng thay cho tất cả.
