Chương 2
Cái tên trên trang thứ ba là Lý Thanh Vân.
Tôi nhìn dòng chữ đó rất lâu, đến mức màn hình máy tính tự động tối đi vì không ai chạm chuột.
Lý Thanh Vân là tên mẹ tôi.
Người đàn bà bỏ đi năm tôi lên mười, không một lời từ biệt, không một cuộc gọi trong mười lăm năm sau đó. Bà nội chưa từng nhắc tên bà ấy trước mặt tôi, dù chỉ một lần.
Vậy mà bây giờ, cái tên ấy nằm ngay trong hồ sơ “Phương án tái cơ cấu Q3”, ở mục “đại diện hưởng lợi” của một công ty tên Đông Phương Quốc Tế.
Tôi bấm chuột, mở file liên kết. Đông Phương Quốc Tế là công ty vỏ bọc, đăng ký tại một hòn đảo tôi còn chưa nghe tên, thành lập chỉ tám tháng trước, đúng thời điểm tôi bắt đầu vào làm tạp vụ.
Trùng hợp đến mức không thể là trùng hợp.
Điện thoại tôi rung. Là luật sư Ngô Trí Minh.
– Uyên, hội đồng quản trị vừa nhận được thông báo. Cậu Quang gọi tôi liên tục mười phút nay.
– Anh nói với cậu ấy đi. Đúng như kế hoạch. Hai giờ chiều, họp bất thường.
– Em ổn không?
Tôi nhìn lại màn hình, nhìn cái tên Lý Thanh Vân một lần nữa.
– Em vừa tìm thấy thứ không nằm trong kế hoạch của mình.
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
– Nói anh nghe.
– Không phải qua điện thoại. Anh đến văn phòng tầng 32 được không?
– Mười lăm phút nữa.
Tôi tắt máy, nhìn quanh phòng làm việc rộng lớn của Trần Khải Phong lần nữa. Trên tường là bằng khen, ảnh chụp cùng đối tác, cùng cậu tôi trong lễ kỷ niệm hai mươi năm thành lập tập đoàn.
Không có bức ảnh nào của bà nội.
***
Ngô Trí Minh bước vào đúng mười lăm phút sau, áo vest chỉnh tề, cặp táp da đen quen thuộc trên tay. Anh là người duy nhất bà nội tin tưởng giao soạn thảo di chúc, người duy nhất biết kế hoạch của tôi từ những ngày đầu.
Tôi xoay màn hình cho anh xem.
Anh đọc, im lặng, gương mặt dần trầm xuống.
– Đông Phương Quốc Tế thành lập tám tháng trước. Cùng thời điểm bà cụ đưa em vào đây làm tạp vụ.
– Đúng vậy.
– Nghĩa là bà cụ đã biết trước có chuyện gì đó đang xảy ra.
Tôi gật đầu, ngón tay siết chặt mép bàn.
– Bà không nói với em điều gì rõ ràng. Bà chỉ bảo em phải tự nhìn. Có lẽ bà cũng chưa chắc chắn.
– Còn cái tên Lý Thanh Vân…
– Là mẹ em.
Ngô Trí Minh ngẩng lên nhìn tôi.
– Em chắc không?
– Số căn cước công dân trùng khớp. Ngày sinh trùng khớp. Không thể nhầm được.
Anh không hỏi thêm. Anh biết tôi cần thời gian hơn là câu hỏi.
– Vậy bây giờ em định làm gì?
Tôi nhìn đồng hồ. Còn bốn mươi phút nữa đến giờ họp.
– Trước tiên, họp hội đồng quản trị như kế hoạch. Công bố quyền cổ đông của em, yêu cầu niêm phong toàn bộ hồ sơ tài chính ba năm gần nhất. Chuyện Đông Phương Quốc Tế, mình giữ kín, chưa công bố.
– Vì sao?
– Vì nếu công bố ngay bây giờ, người đứng sau sẽ có thời gian xóa dấu vết. Em muốn họ tưởng em chưa biết gì.
Ngô Trí Minh nhìn tôi một lúc, rồi khẽ gật đầu, ánh mắt có gì đó vừa lo lắng vừa… nể phục.
– Bà cụ dạy em giỏi thật.
– Bà dạy em nhẫn nhịn tám tháng chỉ để chờ đúng khoảnh khắc này. Em không định phí phạm nó.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn ồn ào như mọi ngày, không ai biết rằng bên trong tòa nhà bốn mươi tầng này, một cuộc chiến vừa mới bắt đầu.
Hai giờ chiều, phòng họp tầng 33 chật kín người.
Tôi đứng trước cửa, vẫn mặc bộ đồng phục tạp vụ màu xám, chỉ khác là đôi găng tay cao su đã được cất đi. Ngô Trí Minh đứng cạnh tôi, tay cầm tập hồ sơ pháp lý dày cộp.
– Sẵn sàng chưa?
– Sẵn sàng rồi.
Cửa mở. Mười hai thành viên hội đồng quản trị quay lại nhìn tôi cùng lúc. Tôi thấy rõ ánh mắt sững sờ của họ khi nhận ra bộ đồng phục tôi đang mặc.
Cậu tôi, Lý Thiệu Quang, ngồi đầu bàn, mặt sa sầm.
– Minh Uyên. Cháu giải thích cho cậu nghe chuyện này là sao?
Giọng cậu không giấu được sự tức giận.
Tôi bước vào, ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh Ngô Trí Minh, đặt tập hồ sơ lên bàn.
– Thưa cậu, thưa hội đồng quản trị. Bà nội tôi, bà Lý Ngọc Trân, đã để lại di chúc chuyển nhượng 51% cổ phần Tập đoàn Khải Phong cho tôi trước khi qua đời. Văn bản đã được công chứng hợp pháp tại Văn phòng công chứng số 7, có hiệu lực từ sáng nay.
Cả phòng họp xôn xao.
Một người đàn ông lớn tuổi, ông Vũ, thành viên hội đồng quản trị lâu năm, lên tiếng trước.
– Cô bé này là ai? Sao lại có cổ phần của bà Trân?
– Cháu là cháu ruột của bà, con gái bà Lý Thanh Vân.
Tôi nói, mắt không rời khỏi cậu Quang. Tôi thấy tay cậu hơi run khi nghe nhắc đến tên mẹ tôi.
– Vô lý.
Cậu đứng phắt dậy.
– Mẹ cháu bỏ đi mười lăm năm nay không một tin tức. Bà Trân không đời nào để cổ phần cho một đứa trẻ không có mặt trong gia đình suốt từng ấy năm.
– Vậy cậu giải thích thế nào về việc cháu đã làm tạp vụ ở tầng ba tòa nhà này suốt tám tháng qua, mà không một ai trong ban lãnh đạo, kể cả cậu, phát hiện ra cháu chính là cháu gái của người sáng lập?
Phòng họp im bặt.
Ngô Trí Minh đứng dậy, mở tập hồ sơ, phát cho từng thành viên hội đồng quản trị một bản sao có công chứng.
– Đây là bản sao di chúc và văn bản chuyển nhượng cổ phần, đã được Văn phòng công chứng số 7 xác nhận. Theo luật doanh nghiệp hiện hành, cô Tạ Minh Uyên chính thức trở thành cổ đông lớn nhất của Tập đoàn Khải Phong, sở hữu quyền biểu quyết chi phối kể từ thời điểm này.
Ông Vũ cầm tờ giấy, đọc kỹ, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt khác hẳn lúc nãy.
– Nếu đây là thật… cô bé này có quyền lớn hơn cả anh Quang.
– Đúng vậy.
Tôi đứng dậy, nhìn khắp lượt những gương mặt trong phòng.
– Và với tư cách cổ đông chi phối, tôi yêu cầu niêm phong toàn bộ hồ sơ tài chính ba năm gần nhất của tập đoàn, bao gồm mọi giao dịch với các đối tác, nhà cung cấp và công ty liên kết. Hồ sơ phải được chuyển cho bộ phận kiểm toán độc lập do tôi chỉ định trong vòng bốn mươi tám giờ tới.
Trần Khải Phong, ngồi cuối bàn từ nãy đến giờ không nói một lời, cuối cùng lên tiếng.
– Cô… có quyền làm vậy sao?
– Tôi có 51% cổ phần, ông Trần. Tôi có quyền làm nhiều việc hơn thế.
Cậu Quang nhìn tôi, ánh mắt vừa giận dữ vừa có gì đó giống như hoảng sợ.
– Cháu đang cố tình gây khó dễ cho tập đoàn. Cháu biết niêm phong hồ sơ sẽ ảnh hưởng thế nào đến cổ phiếu không?
– Cháu biết. Nhưng cháu càng biết rõ hơn, nếu không có gì khuất tất, việc niêm phong hồ sơ chẳng có gì đáng sợ cả.
Tôi nhìn thẳng vào mắt cậu, không chớp.
– Trừ khi có ai đó đang giấu diếm điều gì.
Không ai trong phòng dám thở mạnh.
Cuộc họp kết thúc sau đó mười phút, với nghị quyết niêm phong hồ sơ được thông qua bởi đa số phiếu, nhờ vào 51% cổ phần của tôi cộng thêm phiếu thuận của ba thành viên độc lập.
Khi mọi người lần lượt rời phòng, cậu Quang đi ngang qua tôi, dừng lại một giây.
– Con làm vậy, mẹ con biết không?
Câu hỏi khiến tim tôi hẫng một nhịp.
– Cậu nói vậy là sao?
Nhưng cậu không trả lời, chỉ lắc đầu, bước đi thẳng, để lại tôi đứng chết lặng giữa phòng họp trống.
Ba ngày sau cuộc họp, tôi nhận được cuộc gọi từ Ngô Trí Minh lúc sáu giờ sáng.
– Uyên, cậu Quang vừa nộp đơn lên tòa án, yêu cầu tuyên bố di chúc của bà cụ vô hiệu.
Tôi ngồi bật dậy trên giường.
– Với lý do gì?
– Lý do bà cụ bị mất năng lực hành vi dân sự tại thời điểm ký di chúc, do ảnh hưởng thuốc giảm đau sau phẫu thuật. Họ có bản khai của một bác sĩ tên Đặng Văn Hùng, khẳng định bà cụ trong tình trạng lú lẫn suốt hai tuần trước khi mất.
Tôi nhắm mắt lại, cố giữ bình tĩnh.
– Bác sĩ Đặng Văn Hùng là ai?
– Anh đang tra. Nhưng có điều lạ, ông ta không phải bác sĩ điều trị chính của bà cụ. Bệnh án chính thức do bác sĩ Trịnh Lan phụ trách, không hề có ghi nhận nào về tình trạng lú lẫn.
– Vậy Đặng Văn Hùng từ đâu ra?
– Anh nghĩ, có người đã thuê ông ta.
Tôi đứng dậy, đi ra cửa sổ, nhìn thành phố còn chưa sáng hẳn.
– Cậu Quang di chuyển nhanh hơn em tưởng.
– Đây chưa phải điều tệ nhất.
Giọng Ngô Trí Minh trầm xuống.
– Sáng nay, một tờ báo mạng đăng bài viết với tiêu đề đại khái là “Cô tạp vụ bất ngờ thừa kế nghìn tỷ, dư luận nghi vấn có uẩn khúc”. Bài viết dẫn nguồn giấu tên, nói em lợi dụng lúc bà cụ bệnh nặng để ép ký di chúc.
Tôi siết chặt điện thoại.
– Ai tuồn tin cho báo?
– Anh chưa biết chắc. Nhưng thời điểm bài báo ra đúng lúc đơn kiện được nộp, không thể là trùng hợp.
***
Tôi đến văn phòng luật của Ngô Trí Minh lúc tám giờ sáng, mang theo toàn bộ hồ sơ bệnh án gốc mà bà nội để lại, cùng đoạn ghi âm cuối cùng giữa tôi và bà trước ngày mất.
– Đây.
Tôi đặt chiếc điện thoại cũ của bà lên bàn, mở file ghi âm.
Giọng bà nội vang lên, yếu nhưng rõ ràng từng chữ.
“Uyên à, bà tỉnh táo lắm. Con đừng lo cho bà. Bà biết mình đang làm gì. Cổ phần này, bà không cho ai khác được. Chỉ có con mới giữ được nó đúng cách.”
Ngô Trí Minh nghe xong, gật đầu chậm rãi.
– Đoạn ghi âm này có ngày giờ rõ ràng, trùng khớp với ngày ký di chúc. Cùng với bệnh án của bác sĩ Trịnh Lan, đây là bằng chứng vững để bác bỏ cáo buộc mất năng lực hành vi.
– Vậy còn bài báo?
– Bài báo là dư luận, không phải bằng chứng pháp lý. Nhưng nó ảnh hưởng đến uy tín của em, và gián tiếp ảnh hưởng đến giá cổ phiếu tập đoàn. Đó có lẽ mới là mục đích thật sự.
Tôi ngồi xuống, xoa hai bên thái dương.
– Họ không cần thắng vụ kiện. Họ chỉ cần kéo dài thời gian, làm rối dư luận, để hoãn việc niêm phong hồ sơ tài chính.
– Đúng vậy. Và nếu hồ sơ bị hoãn kiểm toán đủ lâu…
– Họ có đủ thời gian tẩu tán chứng cứ trong “Phương án tái cơ cấu Q3”.
Tôi nhìn Ngô Trí Minh, cả hai cùng hiểu ra một điều.
– Mình không thể chỉ phòng thủ. Phải tìm ra ai đứng sau Đông Phương Quốc Tế trước khi họ xóa sạch dấu vết.
Ngô Trí Minh gật đầu, ánh mắt kiên định.
– Anh sẽ lo vụ kiện. Em lo phần điều tra. Nhưng Uyên này…
Anh ngập ngừng một chút.
– Cẩn thận. Người dám thuê bác sĩ giả, dám tuồn tin cho báo chí, không phải loại người sẽ dừng lại ở đó.
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng, câu nói của cậu Quang ba hôm trước cứ vang mãi không dứt.
Con làm vậy, mẹ con biết không?
