Chương 1
Hôm nay sếp tổng tập đoàn gọi tôi lên phòng, giọng lạnh như băng, bảo rằng con bé tạp vụ như tôi không xứng đi cùng thang máy với ông ta. Tôi chỉ cúi đầu, im lặng, và nhẹ nhàng rút tờ giấy từ túi áo ra đặt lên bàn. Đó là văn bản chuyển nhượng 51% cổ phần tập đoàn này, ký tên người thụ hưởng: tôi.
Đó là khoảnh khắc tôi nhớ mãi: văn phòng tầng 32 im phăng phắc, mặt Trần Khải Phong tái nhợt, còn tờ giấy nằm trên bàn kính của ông ta cứ thế phản chiếu ánh đèn, lạnh lẽo và bình thản như chính tôi lúc đó.
Nhưng để hiểu vì sao tôi đứng đó, phải kể từ buổi sáng.
Sáu giờ mười lăm phút sáng, tôi đã có mặt ở tầng hầm với cây lau sàn.
Người ta gọi tôi là Minh Uyên. Tên đầy đủ là Tạ Minh Uyên. Nhưng ở Tập đoàn Khải Phong, tôi chỉ là “con bé tạp vụ tầng ba.”
Không ai hỏi tên tôi.
Cũng không ai biết rằng bà nội tôi, bà Lý Ngọc Trân, chính là người góp 51% vốn sáng lập tập đoàn này ba mươi năm trước.
Bà mất năm ngoái. Bà không để lại gì cho ai ngoài tôi, đứa cháu gái mồ côi mà bà nuôi từ năm bốn tuổi. Bà nói: “Uyên ơi, bà không muốn con sớm lộ thân phận. Con hãy tự mình nhìn cho rõ những người ở đó là ai.”
Vậy nên tôi vào đây. Với bộ đồng phục xám và đôi găng tay cao su.
Tám tháng, tôi lau sàn, đổ rác, nghe đủ thứ người ta nói sau lưng nhau mà không biết tôi đứng ngay cạnh đó.
Rắc rối bắt đầu lúc chín giờ kém mười lăm.
Thang máy chính đang mở cửa thì Trần Khải Phong bước đến, tùy tùng vây quanh như vệ tinh. Tôi đang đẩy xe dọn vệ sinh vào, ông ta nhìn tôi như nhìn một vật cản.
– Cô ra.
Giọng ông ta không lớn. Không cần lớn.
– Thang máy này dành cho ban lãnh đạo. Người tạp vụ đi thang hàng hóa.
Cả hành lang nhìn về phía tôi.
Tôi không nói gì. Tôi chỉ cúi đầu, đẩy xe ra, đứng chờ thang hàng hóa như ông ta nói.
Phía sau, tôi nghe ai đó thì thầm: “Bé đó mới vào à? Biết điều vậy là đúng rồi.”
Tôi mỉm cười, quay mặt đi để không ai thấy.
Mười một giờ trưa, tôi được gọi lên tầng 32.
Không phải bằng điện thoại. Một trợ lý trẻ xuống tận nơi, mặt cứng đờ, đưa tay chỉ lên trên như thể đó là lệnh triệu tập.
– Giám đốc Trần muốn gặp cô.
Cô ta nhìn đôi găng tay cao su của tôi với ánh mắt… khó tả lắm.
Tôi cởi găng tay ra, gấp gọn đặt lên xe dọn đồ, rồi đi theo.
Không hỏi lý do. Không tỏ ra lo lắng.
Trong thang máy hàng hóa lên tầng 32, tôi mở điện thoại kiểm tra lần cuối. Văn phòng luật sư Ngô Trí Minh đã gửi xác nhận từ tám giờ sáng: toàn bộ thủ tục sang tên hợp lệ, hiệu lực ngay khi tôi ký tên nhận.
Bà nội ơi, hôm nay con làm đúng như bà dặn chưa?
Văn phòng tầng 32 rộng hơn căn hộ tôi ở.
Trần Khải Phong ngồi sau bàn kính, không ngẩng đầu khi tôi vào. Ông ta đang ký một xấp hồ sơ, cố tình để tôi đứng chờ.
Ba phút.
Năm phút.
Tôi không nhúc nhích.
Cuối cùng ông ta mới đặt bút xuống, nhìn tôi từ đầu đến chân với ánh mắt quen thuộc, cái ánh mắt tôi đã thấy suốt tám tháng qua từ đủ loại người trong tòa nhà này.
– Cô biết vì sao tôi gọi cô lên không?
– Dạ, chưa ạ.
– Sáng nay cô đứng trong thang máy lãnh đạo. Dù tôi đã nhắc. Hành động đó ảnh hưởng hình ảnh tập đoàn.
Ông ta gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn kính.
– Tôi sẽ chấm dứt hợp đồng của cô. Hôm nay.
Căn phòng im lặng hoàn toàn.
Tôi đứng yên thêm hai giây. Rồi tôi nhìn thẳng vào mắt ông ta, lần đầu tiên trong tám tháng, và từ từ rút tờ giấy từ túi áo đồng phục ra.
Đặt lên bàn kính.
Không nói gì thêm.
Ông ta nhìn xuống… và tôi thấy bàn tay đang gõ nhịp của ông ta dừng lại, cứng đờ giữa chừng.
Góc trên cùng bên trái của tờ giấy in rõ bốn chữ: “Giấy Xác Nhận Thừa Kế”.
Trần Khải Phong đọc một lần.
Rồi đọc lại.
Ngón tay ông ta không gõ nữa. Cả người không động đậy nữa.
Tôi đứng chờ, hai tay để thẳng theo người, giống hệt tư thế tám tháng nay tôi đứng trước mọi người trong tòa nhà này.
– Đây… là thật?
Giọng ông ta lần đầu tiên không còn lạnh.
– Dạ thật. Văn phòng công chứng số 7 xác nhận sáng nay. Luật sư Ngô Trí Minh có thể gọi ngay bây giờ nếu ông muốn kiểm tra.
Ông ta đứng dậy, rồi ngồi xuống, rồi đứng dậy lần nữa.
Tôi chưa bao giờ thấy Trần Khải Phong không biết phải làm gì.
Bà nội tôi, Lý Ngọc Trân, sáng lập tập đoàn này năm 1987 từ một xưởng may bảy người.
Bà có hai người con. Cậu tôi, Lý Thiệu Quang, điều hành tập đoàn hai mươi năm nay và đưa Trần Khải Phong lên làm tổng giám đốc. Còn mẹ tôi… mẹ tôi bỏ đi từ khi tôi lên mười, để lại tôi cho bà.
Tôi không cùng họ Lý. Tôi không có tên trong bất kỳ văn bản nào của tập đoàn.
Đó là lý do bà bảo tôi phải vào đây làm tạp vụ tám tháng trước.
“Con phải tự nhìn tận mắt,” bà nói, giọng yếu sau ca phẫu thuật, “xem người bà tin cả đời có xứng đáng không.”
Tám tháng. Tôi lau sàn, đẩy xe, đi thang hàng hóa. Tôi thấy đủ thứ.
Và bà đã ký.
– Anh Quang biết chuyện này không?
Trần Khải Phong hỏi, giọng căng như dây đàn sắp đứt.
– Cậu tôi sẽ nhận được thông báo chính thức lúc hai giờ chiều nay. Cùng lúc với hội đồng quản trị.
Tôi nhìn đồng hồ. Còn một tiếng mười lăm phút.
– Còn hiện tại, với tư cách cổ đông sở hữu 51% tập đoàn…
Tôi đặt thêm một tờ giấy lên bàn, ngay cạnh tờ kia.
– Tôi muốn xem toàn bộ báo cáo tài chính ba năm gần nhất. Ngay hôm nay.
Trần Khải Phong nhìn tôi. Lần này không có ánh mắt quen thuộc kia nữa.
– Cô… muốn ngồi đâu?
Tôi nhìn quanh căn phòng một lượt.
Góc tường là chiếc bàn nhỏ, nơi tám tháng nay tôi vẫn đặt xe nước trước mỗi cuộc họp.
– Bàn của ông được rồi.
Ông ta không nói gì. Chỉ đứng dậy, lùi sang một bên.
Tôi kéo ghế, ngồi xuống, mở máy tính của ông ta ra. Màn hình còn chưa khóa.
Trên desktop là một thư mục tên “Phương án tái cơ cấu Q3”, ngày tạo cách đây mười một ngày.
Tôi nhấp vào.
Dữ liệu hiện ra, tôi đọc qua hai trang đầu, và cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng.
Không phải lạnh vì sợ.
Lạnh vì tôi hiểu tại sao bà nội vội ký trước khi vào phòng phẫu thuật lần hai.
Tôi ngước lên, nhìn Trần Khải Phong đang đứng giữa phòng, không biết nên ở lại hay bước ra.
– Ông có thể đóng cửa lại khi ra ngoài.
Giọng tôi bình thản đến mức tự mình cũng không nhận ra.
Ông ta đi ra.
Cánh cửa khép lại.
Và tôi bắt đầu đọc tiếp, trang thứ ba, nơi xuất hiện một cái tên mà tôi chưa bao giờ nghe bà nhắc đến dù chỉ một lần trong suốt cuộc đời bà.
