Chương 2
Bà Hứa Lan đứng ở khung cửa phòng khách, một tay vẫn nắm tờ giấy đã nhăn vì bị truyền qua bao nhiều bàn tay.
“Minh Khải, vào trong nói chuyện với mẹ.”
Khải không quay lại. Anh vẫn đứng giữa tôi và cánh cửa, như một người đang chọn hướng gió để đứng.
“Mẹ.” Anh nói, không gay gắt, nhưng từng chữ rõ ràng. “Con sẽ giải thích mọi chuyện. Nhưng trước tiên, con đưa Tiểu Uyên về.”
“Bây giờ?” Giọng bà Hứa Lan cao lên một nấc. “Cả nhà đang ở đây, con bỏ giữa giỗ ông nội mà đi theo vợ?”
“Vì cô ấy không làm gì sai.” Khải nhìn mẹ lần đầu tiên từ lúc tờ giấy rơi xuống. “Người sai là con, vì con im lặng ba năm. Và mẹ, vì mẹ chưa từng hỏi trước khi nói.”
Hứa Mẫn đứng dậy, định nói gì đó, nhưng chú Ngô Bình đưa tay ra hiệu cho cô ngồi xuống. Ông là người duy nhất trong phòng còn giữ được vẻ bình tĩnh, dù tôi biết, đằng sau cặp mắt nhíu lại đó, ông đang tính toán một điều gì khác hẳn chuyện con cái.
Bà Hứa Lan nhìn tôi, ánh mắt không còn sắc như trước bữa cơm, nhưng cũng chưa mềm.
“Con tưởng cứ im lặng chờ là thắng được mẹ sao?”
“Tôi không định thắng bà.” Tôi đáp. “Tôi chỉ không muốn làm người duy nhất chịu tội cho một việc tôi không gây ra.”
Căn phòng im lặng thêm một nhịp. Rồi bà Hứa Lan làm điều mà tôi không lường trước: bà ngồi sụp xuống ghế gần cửa, tay ôm ngực, thở dốc.
“Mẹ!” Hứa Mẫn chạy đến.
Khải quay lại nhìn mẹ, rồi nhìn tôi, vẻ giằng xé hiện rõ trên mặt.
Tôi hiểu cảm giác đó. Nhưng tôi cũng hiểu, nếu hôm nay anh quay vào dỗ mẹ mà bỏ qua câu vừa nói với tôi, thì ba năm sau, mọi thứ lại y như cũ.
“Anh đi đi.” Tôi nói, giọng nhẹ hơn tôi nghĩ mình có thể. “Mẹ anh cần anh lúc này. Nhưng nhớ, anh đã nói gì với tôi trước cửa.”
Tôi rời khỏi căn hộ một mình.
Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, tôi không thấy nhẹ nhõm như mình tưởng. Tôi thấy một sợi dây mới, mỏng và chưa chắc bền, vừa được kéo ra giữa tôi và người đàn ông tôi đã cưới vì một bản hợp đồng, không phải vì tình yêu.
Ít nhất, đó là những gì tôi từng nghĩ ba năm trước.
Tôi gặp Ngô Minh Khải lần đầu không phải trong một buổi xem mặt lãng mạn, mà trong phòng họp của công ty bố tôi, giữa hai bên luật sư và một chồng hợp đồng dày như cuốn từ điển.
Khi đó, gia đình tôi, công ty Thiên Ý chuyên về truyền thông và thiết kế thương hiệu, đang nợ một khoản tiền lớn từ một thương vụ thất bại với đối tác cũ. Để xóa nợ, bố tôi gần như đã gật đầu gả tôi cho Lưu Thành Đạt, con trai chủ nợ, một người tôi chỉ gặp ba lần và cả ba lần đều thấy ánh mắt anh ta nhìn tôi như nhìn một món tài sản kèm theo hợp đồng.
Tôi không muốn cuộc đời mình bị ký vào góc một bản giấy nợ.
Cùng lúc đó, Ngô Minh Khải đang chịu áp lực khác. Bà Hứa Lan muốn anh cưới vợ, sinh con, để công ty gia tộc, Tập đoàn Ngô Phát, có người nối dõi theo đúng di chúc của ông nội anh. Nhưng Khải, sau một lần khám sức khỏe định kỳ, biết mình gần như không có khả năng có con tự nhiên. Anh không muốn cưới một người phụ nữ rồi để cô ấy ôm hy vọng làm mẹ trong khi anh biết trước điều đó khó xảy ra.
Chúng tôi gặp nhau qua một người quen chung, không phải để yêu, mà để giải quyết hai bài toán cùng lúc.
Tôi cần một cuộc hôn nhân để thoát khỏi Lưu Thành Đạt. Anh cần một cuộc hôn nhân để mẹ anh yên tâm mà không phải dối lừa ai về việc có con.
Chúng tôi viết ra, từng điều khoản, ngồi ở một quán cà phê vắng người, trên hai tờ giấy.
Tờ thứ nhất là bản thỏa thuận chính thức: chúng tôi sẽ kết hôn, sống như một gia đình bình thường trước mặt người ngoài, không ép buộc nhau về tình cảm, không ai phải sinh con, và nếu sau này một trong hai người muốn ly hôn, người đó chỉ cần báo trước ba mươi ngày.
Tờ thứ hai, tôi viết riêng, không đưa cho anh xem lúc đó. Trên đó tôi ghi lại những gì tôi đoán anh sẽ làm, hoặc sẽ nói, nếu một ngày sự thật bị lộ ra. Tôi viết vì tôi muốn biết, sau ba năm sống cùng một người, tôi có thực sự hiểu anh ta hay không.
Hôm nay, khi anh nói “anh không muốn mình đứng phía bên kia,” tôi nhận ra câu đó, gần như nguyên văn, đã nằm trong tờ giấy thứ hai từ ba năm trước.