Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 2

  1. Home
  2. Thẻ Ủy Quyền
  3. Chương 2
Prev
Next

Trình Hạo nhìn màn hình rung lên, rồi nhìn tôi, như hỏi ý.

Tôi gật đầu. “Bắt máy đi.”

Anh bật loa ngoài. Giọng người đàn ông vang lên trong xe, trầm và chậm, thứ giọng tôi từng thuộc nằm lòng khi còn bé, giờ nghe lại vẫn khiến lồng ngực tôi hơi thắt lại.

“Trình Hạo, con bé đã lên xe chưa?”

“Dạ rồi, chú. Đang trên đường về.”

Một khoảng lặng. Rồi giọng ông vang lên, lần này nhắm thẳng vào tôi, như thể ông biết tôi đang ngồi đó nghe.

“Tịnh, ba năm con không gọi cho ba một lần nào.”

Tôi nhìn ra cửa kính, không trả lời ngay.

“Ba cũng không gọi cho con,” tôi nói.

“Ba nghĩ con cần thời gian.”

“Con cần ba tin con,” tôi nói, giọng vẫn đều. “Chứ không phải thời gian.”

Đầu dây bên kia im lặng lâu hơn lần trước. Trình Hạo liếc tôi, không nói gì, chỉ tập trung lái xe.

Ba năm trước, khi tập đoàn Lâm đứng trước nguy cơ bị một quỹ đầu tư nước ngoài thâu tóm, chính ba tôi là người đề nghị cuộc hôn nhân với tập đoàn Tống, đổi lấy một khoản bảo lãnh vốn giúp công ty vượt qua giai đoạn khó khăn nhất. Tôi khi đó hai mươi bảy tuổi, vừa hoàn thành chương trình thạc sĩ tài chính ở nước ngoài, trở về đúng lúc mọi thứ sụp đổ.

Tôi đã đồng ý. Không phải vì hiếu thảo mù quáng, mà vì tôi hiểu con số. Không có cuộc hôn nhân đó, hàng nghìn người sẽ mất việc, và tên tuổi ba đời gây dựng của gia tộc Lâm sẽ bị xoá khỏi bảng xếp hạng trong vòng một năm.

Nhưng sau khi hôn lễ diễn ra, ba tôi gần như biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Không phải vì ông ghét bỏ, mà vì ông áy náy. Ông không đủ can đảm nhìn thẳng vào mắt đứa con gái mà mình đã đẩy vào một cuộc hôn nhân không tình yêu để cứu công ty.

“Ba biết,” cuối cùng ông nói, giọng khàn hơn. “Ba biết ba nợ con một lời xin lỗi từ lâu.”

Tôi nhắm mắt lại một giây.

“Con không về đây để nghe xin lỗi,” tôi nói. “Con về vì phụ lục ba đã được kích hoạt, và con cần biết bên tập đoàn Lâm sẽ đứng ở đâu trong chuyện này.”

Giọng ba tôi lập tức đổi khác, sắc bén trở lại, như con người từng chèo lái cả một tập đoàn qua ba cuộc khủng hoảng tài chính.

“Đứng về phía con,” ông nói, không chút do dự. “Tuyệt đối.”

“Vậy đủ rồi,” tôi nói.

Cuộc gọi kết thúc không lâu sau đó, nhưng khi xe dừng trước toà nhà trụ sở chi nhánh Thượng Hải, Trình Hạo mới lên tiếng.

“Em định làm gì tiếp theo?”

Tôi nhìn lên toà nhà cao vút, ánh đèn văn phòng vẫn sáng dù đã tối muộn.

“Trước tiên,” tôi nói, “tôi cần biết chính xác dòng tiền của liên doanh đã chảy đi đâu trong ba năm qua. Không phải bản báo cáo họ gửi cho hội đồng quản trị. Bản gốc.”

Trình Hạo im lặng một lúc, rồi gật đầu chậm rãi.

“Anh có người,” anh nói. “Nhưng em phải chuẩn bị tinh thần. Nếu có gì bất thường, nó không phải chuyện nhỏ.”

“Tôi không mong nó nhỏ,” tôi đáp. “Người ta không dám đuổi vợ ra khỏi nhà bằng cách sỉ nhục như vậy, trừ khi họ đã chắc chắn rằng con vợ đó không còn gì để mất, hoặc không còn khả năng phản kháng.”

“Tống Dịch nghĩ em sẽ im lặng.”

“Đúng vậy,” tôi nói, giọng lạnh hẳn. “Và tôi đã im lặng suốt ba năm. Đủ lâu để hắn quên mất tôi từng là ai trước khi bước vào nhà họ Tống.”

Chúng tôi bước vào toà nhà. Đèn hành lang tự động bật sáng khi cảm biến chuyển động phát hiện bước chân. Tôi đi ngang qua tấm bảng đồng khắc tên tập đoàn Lâm ở sảnh chính, dừng lại một giây nhìn nó, như thể chào một người quen cũ.

“Chào mừng về nhà,” Trình Hạo nói khẽ.

Tôi không trả lời, chỉ bước tiếp về phía thang máy, trong lòng đã bắt đầu vạch ra từng bước một cho những gì sắp tới.

 

Sáng hôm sau, trước khi tôi kịp uống hết ly cà phê đầu tiên tại văn phòng tạm ở Thượng Hải, điện thoại của trợ lý pháp lý đã reo liên tục.

“Chị Tịnh, bên truyền thông vừa gửi cho em một bài viết sắp đăng trên chuyên trang kinh doanh. Tiêu đề là: Vợ tổng giám đốc tập đoàn Tống bỏ nhà ra đi, rút vốn liên doanh trái phép giữa lúc công ty gặp khó khăn.”

Tôi đặt ly cà phê xuống, không vội vàng.

“Gửi bản nháp cho tôi xem,” tôi nói.

Vài phút sau, bài viết hiện trên màn hình. Nội dung được viết khéo léo, không nói dối trắng trợn, chỉ khéo léo sắp xếp thứ tự sự kiện để người đọc tự suy ra rằng tôi là người phá vỡ hôn nhân, còn Tống Dịch là nạn nhân của một quyết định vội vàng, ích kỷ.

Không nhắc đến Tiêu Vy. Không nhắc đến hai chiếc vali. Chỉ nhắc đến “phụ lục ba”, được mô tả như một điều khoản mập mờ mà tôi lợi dụng.

Tôi gần như bật cười.

“Họ nhanh thật,” tôi nói.

Trình Hạo bước vào phòng đúng lúc đó, theo sau là một người đàn ông tôi chưa từng gặp, dáng người cao, áo vest màu xám tro cắt may cẩn thận, cặp kính không gọng khiến ánh mắt anh ta trông sắc sảo hơn thực tế.

“Đây là Đường Kỳ Nam,” Trình Hạo giới thiệu. “Cố vấn pháp lý cấp cao, từng xử lý vụ tranh chấp cổ phần lớn nhất ngành bất động sản năm ngoái. Ba gọi anh ấy đến hỗ trợ em từ tối qua.”

Đường Kỳ Nam gật đầu chào, không tỏ vẻ khách sáo thừa thãi.

“Tôi đã đọc phụ lục ba,” anh nói thẳng, giọng không cảm xúc thừa. “Về mặt pháp lý, cô hoàn toàn có quyền kích hoạt nó. Vấn đề không nằm ở đúng sai. Vấn đề là họ sẽ không chơi theo luật.”

“Tôi biết,” tôi nói. “Bài báo sáng nay là ví dụ.”

Anh ngồi xuống đối diện tôi, mở laptop.

“Chiến thuật của họ rất rõ ràng,” anh nói. “Trước khi tranh chấp đến toà, họ muốn thắng ở dư luận. Một khi công chúng tin rằng cô là người phản bội hôn nhân, mọi động thái pháp lý sau này của cô, dù đúng luật đến đâu, cũng sẽ bị nhìn dưới lăng kính tiêu cực.”

“Vậy chúng ta phản pháo bằng cách nào?” Trình Hạo hỏi.

Đường Kỳ Nam nhìn tôi, không nhìn Trình Hạo.

“Chúng ta không phản pháo,” anh nói. “Ít nhất chưa phải lúc này.”

Tôi nhíu mày.

“Nếu cô đáp trả ngay bây giờ,” anh giải thích, “cô chỉ đang tham gia vào cuộc chiến truyền thông mà họ đã chuẩn bị sẵn kịch bản, chuẩn bị sẵn nhân chứng, chuẩn bị sẵn luật sư phát ngôn. Cô sẽ luôn đi sau một bước.”

“Vậy ý anh là im lặng?” tôi hỏi, giọng có chút không hài lòng.

“Không,” anh nói, mắt nhìn thẳng vào tôi. “Ý tôi là chờ đúng lúc để đưa ra thứ họ không thể chối cãi. Một bài báo có thể bị lãng quên sau một tuần. Nhưng bằng chứng tài chính có chữ ký giả, có dòng tiền bất minh, sẽ không bao giờ bị lãng quên, và nó sẽ khiến mọi bài báo trước đó quay ngược lại đâm vào chính người viết nó.”

Tôi im lặng, nhìn anh một lúc lâu.

“Anh nghĩ có chuyện gì đó lớn hơn phụ lục ba,” tôi nói, không phải câu hỏi.

“Tôi nghĩ,” anh nói chậm rãi, “một người đàn ông không đưa nhân tình về nhà công khai như vậy trừ khi anh ta đã tin chắc vợ mình sẽ không còn khả năng gây rắc rối cho anh ta nữa. Và người ta chỉ tự tin đến mức đó khi họ nghĩ họ đã kiểm soát được mọi con đường phản kháng của đối phương.”

“Nhưng hắn đã tính sai,” tôi nói.

“Đúng,” Đường Kỳ Nam gật đầu, khoé miệng khẽ nhếch lên, gần như một nụ cười. “Vì hắn không biết cô đã chuẩn bị phụ lục ba từ trước, và hắn càng không biết cô sẵn sàng dùng nó ngay khi có cơ hội.”

Trình Hạo nhìn cả hai, rồi lên tiếng, giọng nửa đùa nửa nghiêm túc.

“Vậy bây giờ chúng ta làm gì trước?”

Đường Kỳ Nam đóng laptop lại.

“Trước tiên,” anh nói, “chúng ta cần bản sao gốc của mọi báo cáo tài chính liên doanh trong ba năm qua, không qua tay phòng kế toán tập đoàn Tống. Nếu có bất thường, nó sẽ nằm ở những khoản mục nhỏ nhất, những khoản mà không ai buồn kiểm tra lại vì tin tưởng nhau.”

Tôi gật đầu, mở sổ tay, bắt đầu ghi lại danh sách việc cần làm.

“Tôi sẽ liên hệ với kế toán trưởng cũ của liên doanh,” tôi nói. “Bà ấy nghỉ hưu năm ngoái. Có thể bà ấy còn giữ vài thứ.”

Đường Kỳ Nam nhìn tôi, ánh mắt có chút đánh giá cao không giấu diếm.

“Cô làm việc nhanh hơn tôi tưởng,” anh nói.

“Ba năm ngồi yên không có nghĩa là ba năm không quan sát,” tôi đáp.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi