Chương 1
Ngày hắn đưa cô ta về nhà, tôi đang ngồi đọc bản hợp đồng cuối cùng trước khi ký.
Không phải hợp đồng hôn nhân. Là hợp đồng ly hôn.
Ba năm trước, tôi lấy Tống Dịch theo sắp đặt của hai gia đình.
Không tình yêu. Không kỳ vọng. Chỉ là một thoả thuận mặc nhiên giữa tập đoàn Tống và quỹ đầu tư mang họ tôi, Lâm.
Tôi hiểu điều đó từ ngày đầu.
Điều tôi không ngờ là hắn lại thiếu lịch sự đến mức này.
Cô ta tên Tiêu Vy, hai mươi ba tuổi, từng là trợ lý cũ của hắn. Hắn dẫn cô ta vào phòng khách, đặt hai vali xuống sàn gỗ, rồi nói với tôi, giọng bình thản như đang thông báo lịch họp.
“Tiêu Vy đang có chút khó khăn. Cô ấy sẽ ở đây một thời gian.”
Tôi nhìn hai vali. Nhìn cô ta. Nhìn hắn.
Rồi tôi gật đầu.
“Được.”
Chỉ một từ.
Hắn nhìn tôi một giây, có lẽ hơi ngạc nhiên vì tôi không phản ứng. Sau đó hắn quay sang Tiêu Vy, giọng mềm lại theo cách chưa bao giờ dành cho tôi.
“Phòng góc trên lầu hai. Để anh xách đồ cho.”
Tôi ngồi yên, tay vẫn cầm tập hợp đồng trên bàn.
Đêm đó, tôi mở ngăn kéo tủ đầu giường, lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng màu đen.
Thẻ này liên kết tài khoản chung của tập đoàn Lâm và tập đoàn Tống, một tài khoản được lập ra đúng ngày chúng tôi ký hôn thú. Trên thẻ có chữ ký uỷ quyền của tôi, Lâm Tịnh.
Hắn chưa bao giờ để ý đến nó. Hắn nghĩ đó chỉ là thủ tục giấy tờ.
Hắn không biết rằng quyền uỷ quyền đó cho phép tôi làm nhiều hơn việc ký tên.
Tôi cầm thẻ, đặt lên mặt bàn, nhìn nó một lúc lâu.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng rực. Trong nhà, tiếng cười nhỏ của Tiêu Vy vọng xuống từ lầu hai, trong trẻo và không chút e dè.
Sáng hôm sau, tôi dậy lúc năm giờ.
Không phải vì mất ngủ. Tôi ngủ rất ngon. Đó là điều kỳ lạ nhất của đêm qua.
Tôi thay đồ, chải tóc, xuống bếp pha một ly cà phê. Không vội. Không run tay. Chỉ làm từng việc theo thứ tự, như mọi buổi sáng khác trong ba năm qua.
Khác chăng là lần này tôi chỉ pha một ly.
Sáu giờ mười lăm, tôi ngồi vào bàn làm việc, mở máy tính, kết nối vào hệ thống quản lý tài sản liên kết của tập đoàn Lâm.
Chiếc thẻ màu đen nằm cạnh bàn phím.
Quyền uỷ quyền mà hắn nghĩ chỉ là thủ tục, thực ra được soạn thảo bởi luật sư riêng của gia đình tôi, không phải luật sư của tập đoàn Tống. Không ai bên đó đọc kỹ điều khoản phụ lục số ba. Tôi đã đọc. Tôi đọc đi đọc lại cho đến khi thuộc từng chữ.
Phụ lục số ba cho phép bên uỷ quyền, tức là tôi, tái cơ cấu phần vốn góp của tập đoàn Lâm trong liên doanh, bao gồm quyền rút vốn có kỳ hạn, trong vòng bảy mươi hai giờ sau khi điều kiện kích hoạt được đáp ứng.
Điều kiện kích hoạt: hành vi vi phạm nghĩa vụ hôn nhân được ghi nhận bằng văn bản có công chứng.
Tôi mở ngăn tủ bên trái, lấy ra một phong bì.
Bên trong là biên bản công chứng lập từ ba tuần trước, khi tôi đã biết hắn sẽ đưa cô ta về. Thám tử tư làm việc rất nhanh khi được trả đúng giá.
Tôi đặt phong bì lên mặt bàn, cạnh chiếc thẻ.
Bảy giờ kém mười, có tiếng bước chân trên cầu thang. Tiêu Vy xuống bếp, mặc áo của hắn, tóc chưa chải, tự nhiên như đây là nhà cô ta từ lâu.
Cô ta nhìn tôi, khựng lại một giây.
Tôi nhìn lại, mỉm cười nhạt, rồi đứng dậy, mang ly cà phê ra phòng ngoài.
Không cần giải thích. Không cần cảnh báo.
Đến tám giờ, tôi gọi cho trợ lý pháp lý của mình, giọng đều và rõ.
“Kích hoạt phụ lục ba. Và đặt cho tôi một vé máy bay đi Thượng Hải, chuyến trưa.”
Trợ lý của tôi im lặng hai giây, rồi nói.
“Đã hiểu.”
Không hỏi thêm. Cô ấy hiểu nghĩa của câu đó từ lâu rồi.
Tôi cúp máy, nhìn qua cửa sổ.
Nắng buổi sáng đổ vào nhẹ và vô tình. Thành phố này đẹp nhất vào giờ này, trước khi tất cả bắt đầu ồn ào.
Mười giờ rưỡi, điện thoại của tôi rung.
Tống Minh Kiên.
Tôi nhìn màn hình sáng lên, để nó rung hết một hồi, rồi tắt.
Năm phút sau, lại rung. Lần này tôi nghe.
“Lâm Tịnh, em đang ở đâu? Có chuyện gì với tài khoản liên doanh vậy?”
Giọng hắn bình thản. Cố tình bình thản. Tôi biết phân biệt.
“Anh gọi cho luật sư đi,” tôi nói. “Họ sẽ giải thích rõ hơn tôi.”
“Em…”
“Tôi đang ra sân bay. Đừng gọi lại số này nữa.”
Tôi cúp máy.
Không run. Không nghẹn. Không có gì cả, chỉ là sự nhẹ nhàng kỳ lạ của một người vừa đặt xuống thứ mình đã bê quá lâu.
Ở sân bay, tôi ngồi uống trà, chờ cổng mở.
Màn hình điện thoại tiếp tục sáng lên, từng cái tên quen thuộc hiện ra. Mẹ chồng. Em dâu. Trợ lý của hắn. Rồi lại hắn.
Tôi tắt nguồn điện thoại, gấp nó vào trong túi.
Ba năm tôi nghe, ba năm tôi chờ, ba năm tôi tin rằng chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút nữa thì mọi thứ sẽ thay đổi.
Nhưng không phải người kiên nhẫn mới thắng. Là người biết lúc nào cần dừng lại.
Tôi rút phụ lục số ba, tôi không phá huỷ hắn. Tôi chỉ lấy lại phần của gia đình tôi, phần đáng lẽ không bao giờ nên đặt vào tay người đó.
Chuyến bay bắt đầu lên loa.
Tôi đứng dậy, xách vali, bước vào cổng.
Không ngoảnh lại.
Thượng Hải buổi chiều mưa nhỏ.
Người đón tôi ở sân bay là Trình Hạo, anh họ tôi, giám đốc điều hành nhánh Thượng Hải của tập đoàn Lâm.
Anh ấy nhìn tôi, không hỏi gì, chỉ mở cửa xe.
Tôi ngồi vào, nhìn những toà nhà trôi qua cửa kính ướt mưa.
Trình Hạo lái một đoạn rồi mới lên tiếng.
“Chú đã biết em về.”
Không phải câu hỏi.
“Chú gọi cho anh?” tôi hỏi.
“Không. Chú tự gọi cho luật sư nhà Tống. Hai tiếng trước.”
Tôi quay sang nhìn anh.
Anh ấy nhìn thẳng ra đường, giọng đều.
“Chú nói phụ lục ba là em làm sai thủ tục, tài sản đó phải hoàn trả trong vòng bảy ngày.”
Tôi im lặng vài giây.
Rồi tôi cười, khẽ thôi.
“Anh có đọc phụ lục ba chưa?”
Trình Hạo liếc tôi một cái.
“Có.”
“Vậy anh biết chú đang nói sai.”
“Biết.”
Anh dừng đèn đỏ, tay vẫn trên vô lăng.
“Nhưng em cũng biết rằng họ sẽ không dừng ở đây chứ?”
Tôi nhìn ra cửa sổ, những giọt mưa chạy ngoằn ngoèo trên kính.
Ba năm kiên nhẫn, tôi đã học được một điều: người muốn chiến thì không cần mình khiêu khích, họ tự tìm đến.
“Biết,” tôi nói. “Vì vậy tôi mới về đây trước.”
Đèn xanh bật lên.
Xe lăn bánh.
Và điện thoại của Trình Hạo rung lên, tên hiện trên màn hình khiến cả hai chúng tôi im lặng: Lâm Quốc Đống, chủ tịch tập đoàn, phụ thân tôi, người mà tôi đã không liên lạc suốt ba năm qua.
