Chương 7
Đinh Quốc Thắng bị bắt vào sáng thứ Tư.
Tôi không biết tin này từ bà Nguyễn Thị Hà. Tôi biết từ bản tin kinh tế sáng trên điện thoại, trong khi đang uống cà phê và chuẩn bị đi thăm mẹ.
“Chủ tịch tập đoàn Đinh bị tạm giữ để điều tra các cáo buộc gian lận tài chính và lừa đảo nhà đầu tư.”
Bên dưới bài báo là ảnh ông ta bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, tay che mặt, hai người mặc thường phục đi hai bên.
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ.
Bà Nguyễn Thị Hà gọi lúc 9 giờ.
“Cô Tư Ninh, cô thấy tin chưa?”
“Thấy rồi.”
“Thương vụ với Minh Hải đã được hoãn vô thời hạn theo yêu cầu của cả hai phía. Phía kiểm toán của họ đã có kết luận sơ bộ về sai lệch trong báo cáo tài chính.” Bà ấy nói ngắn gọn và rõ ràng như mọi khi. “Giai đoạn tiếp theo là tố tụng chính thức. Cô và ông Phạm sẽ được mời làm nhân chứng.”
“Tôi sẵn sàng.”
“Biết vậy rồi.” Có gì đó trong giọng bà ấy không phải kiểu khen ngợi, nhưng cũng không phải lạnh lùng. Giống cách người ta xác nhận điều gì đó đúng với kỳ vọng của mình. “Cô Tư Ninh, tôi muốn hỏi cô một câu riêng.”
“Bà hỏi đi.”
“Cô có hối hận không? Về quyết định bước vào vụ này?”
Tôi suy nghĩ thật, không trả lời ngay.
“Không hối hận về quyết định. Có hối hận về một số thứ không làm được sớm hơn.”
“Như gì?”
“Nên hỏi thêm từ đầu khi thấy số liệu bất thường. Nên tin vào phán đoán của mình hơn thay vì tự hỏi mình có hiểu sai không.” Tôi nhìn ly cà phê trên bàn. “Sợ sai nên không dám chắc. Mà đến khi bị sa thải thì không còn quyền đặt câu hỏi nữa.”
Bà ấy im lặng một lúc.
“Đó là bài học mà hầu hết người làm nghề này phải học bằng cách đắt tiền nhất.”
“Vâng,” tôi nói. “Tôi hiểu rồi.”
Sau cuộc gọi, tôi mặc áo ra ngoài.
Không đi thẳng đến bệnh viện. Tôi đi bộ vòng quanh khu phố gần nhà, không mục tiêu, chỉ đi.
Lá cây trên vỉa hè bắt đầu vàng, dù chưa đến thu. Có lẽ do nắng, có lẽ do bụi thành phố. Tôi không rõ nhưng cũng không cần rõ.
Tôi nghĩ đến Trần Minh Khải.
Không phải để tức giận hay thương hại hay bất kỳ cảm xúc nào có tên gọi cụ thể. Chỉ là nghĩ đến, như nhìn lại một chặng đường đã đi qua.
Ba năm. Một con người tôi nghĩ mình hiểu. Một tờ sa thải vào buổi sáng. Và tất cả những gì xảy ra sau đó.
Tôi không biết mình sẽ nhớ giai đoạn này như thế nào sau mười năm. Nhưng tôi biết mình sẽ nhớ cái cảm giác đứng trong phòng ký kết của Hoa Thành, nhìn anh ta ký tên từng trang, và cảm thấy nhẹ.
Không phải vì thắng.
Mà vì cuối cùng mình không phải người cúi đầu xuống.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ Hứa Mộc Lan: “Tôi nộp đơn ly hôn sáng nay.”
Chỉ một dòng.
Tôi nhắn lại: “Bà mạnh khỏe nhé.”
Bà ấy không trả lời. Không cần trả lời.
Tôi tiếp tục đi.
Phiên tòa đầu tiên diễn ra ba tuần sau đó.
Tôi không phải ngồi trong phòng xử. Nhân chứng ngồi ở phòng chờ bên ngoài, được gọi vào khi cần.
Phạm Kiến Đông ngồi cạnh tôi, tay đặt trên đầu gối, nhìn thẳng ra trước. Cạnh ông ta là vợ ông, người phụ nữ tóc ngắn mặc áo xanh nhạt mà tôi lần đầu gặp hôm nay. Bà ấy không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng đặt tay lên bàn tay chồng, nhẹ thôi.
Ngồi cuối phòng, cách chúng tôi vài ghế, là Hứa Mộc Lan. Bà ấy một mình, lưng thẳng, nhìn vào điện thoại.
Minh Anh không được mời làm nhân chứng phiên này, nhưng cô ấy gửi cho tôi tin nhắn sáng sớm: “Chị Ninh cố lên nhé.”
Tôi ngồi chờ, không làm gì, chỉ ngồi.
Phòng chờ có mùi gỗ cũ và giấy tờ. Ánh đèn huỳnh quang hơi xanh. Tiếng máy lạnh chạy đều.
Đây là loại chờ đợi khác với loại tôi đã quen. Không phải chờ đợi để làm gì tiếp theo. Chỉ là chờ.
Lúc 11 giờ, nhân viên tòa ra gọi tôi.
Tôi bước vào phòng xử, ngồi xuống ghế nhân chứng, nhìn thẳng vào bàn thẩm phán.
Không nhìn sang chỗ bị cáo.
Luật sư bên nguyên đặt câu hỏi trước. Những câu hỏi về nghiệp vụ, về quy trình, về những gì tôi tìm thấy trong số liệu và thời điểm tôi tìm ra.
Tôi trả lời rõ ràng, không vòng vo, không thêm thắt.
Khi luật sư bên bị hỏi, người đó cố gắng đặt câu hỏi theo hướng tôi có thể có động cơ cá nhân vì bị sa thải.
Tôi nhìn thẳng vào người đó.
“Tôi bị sa thải vào buổi sáng. Tôi tìm ra sai lệch số liệu trước đó một tháng, trong quá trình thực hiện báo cáo định kỳ. Thứ tự thời gian này có trong hồ sơ và có thể xác minh từ metadata file.”
Phiên hỏi kết thúc. Tôi bước ra.
Phạm Kiến Đông vào sau tôi. Ông ta ra sau hai mươi phút, ngồi xuống ghế, vợ ông ta đưa cho ông một chai nước.
Tôi không hỏi. Nhưng ông ta tự nói.
“Xong rồi. Phần của tôi xong rồi.”
Giọng ông ta lạ. Không phải nhẹ nhõm. Là một thứ gì đó dài hơn, nặng hơn, giống như người vừa trả xong món nợ mà họ mang từ lâu.
Hứa Mộc Lan không được gọi vào phiên này. Bà ấy đứng dậy, khoác túi, đến chỗ tôi ngồi.
“Tôi về trước.” Bà ấy nhìn tôi. “Cô làm tốt.”
“Bà cũng vậy.”
Bà ấy gật đầu, bước ra cửa.
Tôi ngồi lại một mình trong phòng chờ thêm mười phút, nghe tiếng máy lạnh và tiếng xa xa của thành phố bên ngoài tường.
Rồi tôi đứng dậy, ra ngoài, gọi taxi đến bệnh viện.
Mẹ tôi hôm nay được bác sĩ cho tập đứng lần đầu tiên.
Tôi không muốn bỏ lỡ điều đó.
Mẹ tôi đứng được hai mươi giây trước khi cần ngồi xuống lại.
Hai mươi giây. Cô vật lý trị liệu đếm to. Tôi đứng cạnh, hai tay giơ ra hai bên không chạm vào bà, chỉ sẵn sàng đỡ nếu cần.
Khi mẹ ngồi xuống, bà nhìn sang tôi.
“Lần sau sẽ lâu hơn,” cô vật lý trị liệu nói.
“Tất nhiên,” mẹ tôi nói, như điều hiển nhiên.
Tôi ngồi xuống cạnh bà, cầm tay bà, không nói gì.
“Sáng nay con làm gì?” bà hỏi.
“Con đi làm nhân chứng.”
“Cho vụ đó hả?”
“Vâng.”
“Xong rồi chưa?”
“Phiên đầu xong. Còn nhiều phiên nữa.”
Mẹ gật đầu.
“Thằng đó sao rồi?”
Tôi biết “thằng đó” là ai.
“Đang chờ xử. Anh ta hợp tác với điều tra, có khả năng được giảm án.”
Mẹ im lặng một lúc.
“Con có tức không?”
Câu hỏi mẹ hay hỏi. Không phải hỏi tôi đang cảm thấy gì, mà hỏi tôi có cho phép mình cảm thấy không.
“Có,” tôi nói thật. “Lúc đầu có. Bây giờ ít hơn.”
“Tức thì tức đi. Đừng để nó thành cái gì khác.”
“Cái gì khác là sao mẹ?”
“Thành cái mà con nghĩ mãi không thôi.” Bà nhìn ra cửa sổ. “Tức rồi thôi, đừng mang theo. Nặng lắm.”
Buổi chiều, tôi nhận được email từ một công ty tư vấn tài chính độc lập, nơi tôi nộp hồ sơ hai tuần trước.
Họ mời tôi phỏng vấn vào tuần sau.
Tôi đọc email, đọc lại, đặt điện thoại xuống.
Bà Nguyễn Thị Hà nhắn tin lúc 5 giờ chiều: “Tập đoàn Minh Hải thông báo rút lui khỏi thương vụ và yêu cầu bồi thường thiệt hại do thông tin gian lận. Đây là điểm mấu chốt để buộc tội lừa đảo đối tác nước ngoài.”
Tôi đọc tin nhắn, nghĩ đến buổi sáng ở quán chè Bà Năm, khi Phạm Kiến Đông đặt sơ đồ dòng tiền lên bàn và tôi nhìn vào nó lần đầu tiên.
Bốn mươi tám tiếng đó.
Rồi những ngày sau đó.
Người ta hay nói về hậu quả của việc làm đúng như thể nó luôn đẹp đẽ. Thực ra thì không. Nó đôi khi mệt mỏi và không chắc chắn và bạn phải ngủ đêm với câu hỏi mình có đang làm đúng không dù đã quyết định rồi.
Nhưng hôm nay tôi không có câu hỏi đó.
Hôm nay tôi chỉ có hai mươi giây của mẹ đứng được, và một email mời phỏng vấn, và ánh nắng chiều vàng ngoài cửa sổ bệnh viện.
Đủ rồi.
Ngày mai sẽ tiếp tục, như mọi ngày.