Chương 6
Bảy ngày tiếp theo diễn ra theo một nhịp tôi không quen: chờ đợi.
Tôi không quen chờ đợi. Tôi quen kiểm soát, quen chủ động, quen nhìn vào vấn đề và tìm cách giải quyết ngay.
Nhưng bà Nguyễn Thị Hà nói rõ: tôi không được tiếp xúc với Trần Minh Khải, không được liên hệ với công ty cũ ngoài những gì đã thỏa thuận, không được nói với bất kỳ ai về điều tra đang diễn ra.
Tôi tuân thủ.
Sáng tôi đến bệnh viện thăm mẹ. Chiều tôi nộp hồ sơ xin việc ở ba chỗ khác nhau, không phải vì tôi cần việc ngay, mà vì ngồi không thì tôi sẽ phát điên.
Ngày thứ ba, Hứa Mộc Lan gọi.
“Anh ta biết tôi đang chuẩn bị hồ sơ ly hôn.”
“Bà có sao không?”
“Tôi ổn.” Giọng bà ấy khô và bình tĩnh. “Anh ta gọi tối qua, nói muốn ngồi lại thương lượng. Nói có thể tự nguyện chuyển lại tài sản nếu tôi không kéo luật sư vào.”
Tôi nghe, không cắt ngang.
“Tôi từ chối,” bà ấy nói. “Tôi không cần anh ta tự nguyện. Tôi cần hệ thống pháp lý xác nhận quyền của tôi một cách chính thức.”
“Bà làm đúng.”
“Tôi biết.” Bà ấy dừng lại. “Cô Tư Ninh, tôi muốn hỏi một điều riêng tư. Cô có muốn trả lời không?”
“Bà cứ hỏi.”
“Anh ta đối xử với cô thế nào? Trong ba năm đó.”
Câu hỏi tôi không chuẩn bị.
Tôi ngồi xuống, nhìn ra cửa sổ. Trời hôm nay có mây nhẹ.
“Ông ta là sếp tốt theo nghĩa công việc,” tôi nói sau một lúc. “Đòi hỏi cao, nhưng đánh giá dựa trên kết quả. Không phân biệt giới tính trong giao việc. Không bao giờ giao tiếp không chuyên nghiệp.”
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Chỉ vậy thôi.” Tôi ngừng lại. “Tôi tưởng tôi hiểu anh ta. Hóa ra tôi chỉ hiểu phần anh ta muốn tôi thấy.”
Bà ấy im lặng một lúc.
“Cảm ơn cô đã trả lời thật.”
“Bà hỏi thật, tôi trả lời thật.”
Sau cuộc gọi đó, tôi ngồi thêm một lúc với điện thoại trong tay.
Ngày thứ năm, bà Nguyễn Thị Hà gọi.
“Chúng tôi đã xác minh xong các tài liệu. Và chúng tôi vừa nhận được thêm thông tin từ phía Minh Hải.”
“Minh Hải?” tôi hỏi, không giấu được sự ngạc nhiên.
“Họ thuê kiểm toán độc lập thẩm định trước khi ký. Kiểm toán viên gặp vấn đề với đúng ba khoản mục trong báo cáo của cô.” Giọng bà ấy có một thứ gì đó hiếm gặp: sự hài lòng thận trọng. “Họ chưa rút lui, nhưng đã gửi danh sách câu hỏi yêu cầu giải trình trong bảy ngày.”
“Bảy ngày nữa là ngày ký.”
“Đúng vậy.”
Tôi hiểu ý bà ấy.
“Giờ thì làm gì?”
“Giờ thì chúng tôi tiếp xúc chính thức với Minh Hải.” Bà ấy dừng lại. “Và chúng tôi mời Trần Minh Khải lên làm việc. Ngày mai sáng.”
Tôi nhìn lịch trên điện thoại.
Năm ngày trước thương vụ.
“Bà cần tôi có mặt không?”
“Không cần. Lần này thì chưa.” Giọng bà ấy đều. “Nhưng cô ở nhà, điện thoại mở. Có thể tôi cần liên hệ nhanh.”
Đêm hôm đó, tôi không ngủ được.
Không phải vì lo. Mà vì lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi cảm thấy mọi thứ đang chuyển động, và tôi không còn là người duy nhất đang đẩy.
Sáng hôm sau tôi ở nhà, pha trà, nhìn ra ngoài cửa sổ.
9 giờ 15, điện thoại rung. Không phải bà Hà. Là Trần Minh Khải.
Tôi nhìn màn hình rung trên bàn, không bắt máy.
Cuộc gọi thứ nhất tắt. Cuộc gọi thứ hai bắt đầu.
Tôi nhấc lên.
“Sao gọi?”
“Em biết hôm nay anh phải lên Cục không?” Giọng anh ta khác hôm anh ta đứng ngoài cửa phòng tôi. Không còn mệt mỏi. Là một thứ gì đó giữa tức giận và cái gì đó anh ta đang cố ghìm lại.
“Tôi không biết.”
“Em không biết thật?”
“Việc điều tra không phải do tôi quyết định.”
Im lặng bên kia.
“Anh cần em giúp anh.”
Câu nói đó, tôi không ngờ sẽ nghe từ anh ta.
“Giúp gì?”
“Nếu em nói với bà Hà rằng em tự suy luận ra, không có ai hướng dẫn, không ai cung cấp thông tin cho em, thì phạm vi điều tra sẽ hẹp hơn. Anh có thể tự xử lý phần còn lại.”
Tôi ngồi xuống, lưng thẳng.
“Anh muốn tôi nói sai sự thật.”
“Anh muốn em không kéo người khác vào.”
“Người khác là ông Đinh Quốc Thắng.”
Lần này im lặng dài hơn.
“Tư Ninh, anh nói thật với em lần này.” Giọng anh ta hạ xuống, không còn thứ cứng nhắc kiểm soát quen thuộc. “Anh làm những việc đó không phải vì anh muốn. Anh bị ép vào từ trước khi em vào công ty. Anh không có đường ra.”
“Tôi nghe.”
“Em nghe nhưng em không tin.”
“Tôi không biết phần nào là thật. Tôi chỉ biết hậu quả của những gì xảy ra.” Tôi nhìn xuống bàn tay mình. “Phạm Kiến Đông mất việc bốn năm, không xin được vào đâu. Công ty kinh doanh trên số liệu giả. Minh Hải sắp mua lại một cái bẫy mà họ không biết. Và mẹ tôi đang nằm viện trong khi tôi phải bán nhà để trả tiền viện phí.”
“Chuyện mẹ em anh không biết…”
“Không quan trọng anh biết hay không.” Giọng tôi bình tĩnh một cách tôi không nghĩ mình làm được. “Anh gọi để nhờ tôi giúp. Tôi không thể giúp anh theo cách anh muốn.”
“Em sẽ hối hận.”
“Có thể. Nhưng đó là hối hận của tôi.”
Tôi cúp máy.
Ngồi thêm một lúc với điện thoại trên bàn.
11 giờ sáng, bà Nguyễn Thị Hà nhắn tin: “Anh ta hợp tác. Đang khai lời.”
Tôi đọc tin nhắn, đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nắng đã lên cao, vàng và trong hơn buổi sáng sớm.
Tôi đứng dậy, lấy áo khoác.
Đến giờ đi thăm mẹ.
Mẹ tôi được chuyển xuống phòng thường vào buổi chiều hôm đó.
Bác sĩ nói tiến triển tốt hơn dự kiến, có thể xuất viện trong vòng hai tuần nếu tiếp tục ổn định. Bên phải vẫn chưa phục hồi hoàn toàn, nhưng đã bắt đầu có phản xạ.
Tôi ngồi cạnh giường, cầm tay bà.
“Con trông mệt,” bà nói.
“Không mệt đâu mẹ.”
“Mẹ mà,” bà nhìn tôi, “đừng nói không mệt với mẹ.”
Tôi không cãi. Cúi xuống, dựa đầu vào thành giường.
“Mẹ, con đang làm một việc có thể nguy hiểm một chút.”
“Công việc gì?”
“Giúp điều tra một vụ gian lận tài chính.”
Mẹ im lặng.
“Con tự nguyện hay bị kéo vào?”
“Ban đầu bị kéo vào. Sau đó tự nguyện ở lại.”
Bà thở ra, không phải kiểu thở lo lắng. Kiểu thở của người đang suy nghĩ.
“Con nghĩ con đúng không?”
“Con nghĩ con làm điều nên làm.”
“Khác nhau đấy.”
Tôi ngẩng đầu nhìn bà.
“Mẹ nói sao?”
“Làm điều nên làm không phải lúc nào cũng đúng,” bà nói chậm. “Đúng hay sai phụ thuộc vào ai nhìn từ đâu. Nhưng điều nên làm thì con tự biết, dù ai nghĩ gì đi nữa.” Bà nhìn thẳng vào tôi. “Con biết không?”
“Con biết mẹ.”
“Vậy thì làm đi. Đừng giải thích với mẹ nhiều quá, mẹ già rồi, nghe nhiều quá mẹ mệt.”
Tôi bật cười. Lần đầu tiên trong nhiều ngày tôi cười thật sự.
“Con biết rồi mẹ.”
Chiều hôm đó, trên đường về, Phạm Kiến Đông gọi.
“Cô Tư Ninh, anh ta khai gì cô biết không?”
“Chưa nghe bà Hà nói.”
“Tôi vừa được thông báo.” Giọng ông ta khác, nhẹ hơn, như người vừa đặt xuống thứ gì đó rất nặng. “Anh ta khai toàn bộ chuỗi từ Minh Thịnh đến bây giờ. Xác nhận Đinh Quốc Thắng là người chủ mưu. Bản thân anh ta là người thực thi và chịu áp lực.”
Tôi đứng lại trên vỉa hè, người đi bộ tránh qua hai bên.
“Điều đó thay đổi gì không?”
“Tòa sẽ xét thêm tình tiết giảm nhẹ cho anh ta nếu tội danh của ông Đinh được xác lập.” Ông ta ngừng lại. “Nhưng không thay đổi việc anh ta đã làm.”
“Không thay đổi,” tôi đồng ý.
“Cô ổn không?”
Câu hỏi bất ngờ. Tôi suy nghĩ trước khi trả lời.
“Ổn. Chỉ là đang quen lại với việc mọi thứ không chạy theo kế hoạch của mình.”
Ông ta im lặng một lúc, rồi nói:
“Bốn năm trước tôi bị sa thải, ba tháng tiếp theo tôi không bước ra khỏi nhà.” Giọng ông ta không có kiểu tự thương hại. Chỉ kể. “Vợ tôi là người kéo tôi ra. Bà ấy nói: anh không làm sai, anh chỉ thua một hiệp. Trận chưa xong.”
Tôi nhìn xuống mặt đường.
“Vợ ông nói đúng.”
“Bà ấy hay đúng.” Giọng ông ta ấm lên một chút. “Cô Tư Ninh, sau vụ này xong, nếu cô cần người giới thiệu hoặc tham khảo nghề, tôi biết vài chỗ.”
“Cảm ơn ông Phạm.”
“Không cần cảm ơn. Cô giúp tôi đóng cái chương này lại. Tôi nợ cô.”
Tôi tiếp tục đi bộ, điện thoại trong tay.
Thành phố buổi chiều đông đúc, ồn ào, không quan tâm đến bất kỳ ai.
Và tôi, lần đầu tiên trong nhiều tuần, không cảm thấy mình đang đứng một mình giữa đám đông đó.