Chương 4
Mẹ qua đêm không sao. Huyết áp tăng do căng thẳng, bác sĩ điều chỉnh thuốc và yêu cầu theo dõi thêm hai ngày.
Tôi ngủ gật trên ghế nhựa hành lang đến 5 giờ sáng rồi tỉnh dậy với cơn đau cổ và một tin nhắn trả lời từ Phạm Kiến Đông.
“Được. Quán Chè Bà Năm, đường Lê Văn Lương, 9 giờ sáng.”
Tôi về nhà lúc 7 giờ, tắm nhanh, thay quần áo, uống vội ly cà phê pha sẵn từ hôm qua.
Gương phản chiếu khuôn mặt tôi: quầng mắt thâm, tóc chưa khô, nét mặt của người vừa trải qua hai mươi bốn giờ không được phép dừng lại.
Tôi nhìn mình trong gương một lúc.
Rồi chải đầu lại cho gọn, ra ngoài.
Phạm Kiến Đông là người đàn ông khoảng năm mươi tuổi, tóc muối tiêu, mặt gầy và đôi mắt tinh. Ông ta đã ngồi sẵn từ trước, một ly trà đá trước mặt chưa uống.
Khi tôi bước vào, ông ta đứng dậy, gật đầu chào.
“Cô Tư Ninh. Ngồi đi.”
Tôi ngồi xuống đối diện. Nhân viên quán mang ra ly chè đậu đen không ai gọi, có vẻ đây là chỗ ông ta quen thuộc.
“Ông biết tên tôi từ đâu?” tôi hỏi thẳng.
“Từ bà Hứa Mộc Lan.” Ông ta không vòng vo. “Tôi gặp bà ấy tháng trước. Bà ấy cũng đang điều tra Trần Minh Khải. Khi bà ấy kể có cô, tôi nhận ra đây là mô hình giống y hệt chuyện xảy ra với tôi bốn năm trước.”
Tôi ngồi nghe, không chen vào.
“Bốn năm trước, tôi tìm ra sai lệch trong sổ sách Minh Thịnh. Không lớn, nhưng có hệ thống. Tôi báo cáo lên ban giám đốc.” Ông ta nhấc ly trà lên rồi đặt xuống không uống. “Một tuần sau tôi bị sa thải với tội danh vi phạm quy trình nội bộ. Hồ sơ tôi bị đánh dấu. Ba năm tiếp theo tôi không xin được việc ở bất kỳ công ty tài chính nào trong thành phố.”
“Ai đánh dấu hồ sơ ông?”
“Không ai thừa nhận. Nhưng người duy nhất có quyền truy cập vào hệ thống nhân sự liên ngành lúc đó là giám đốc kiểm toán nội bộ.” Ông ta nhìn thẳng vào tôi. “Trần Minh Khải.”
Tôi yên lặng.
“Ông có bằng chứng không?”
“Bằng chứng trực tiếp thì không.” Phạm Kiến Đông đặt lên bàn một tập hồ sơ mỏng. “Nhưng tôi có đường đi của tiền.”
Tôi mở tập hồ sơ ra. Bên trong là các bảng số liệu, ghi chú tay, và một sơ đồ vẽ tay cho thấy dòng tiền di chuyển qua nhiều tài khoản trung gian.
“Tiền từ Minh Thịnh chạy qua đây,” ông ta chỉ vào một ô trong sơ đồ, “rồi đến đây, rồi đổ vào tài khoản này.” Ông ta gõ nhẹ vào cái tên được khoanh tròn ở cuối sơ đồ.
Tên tôi không nhận ra. Nhưng số tài khoản kèm theo, tôi đã thấy trong bộ hồ sơ Hứa Mộc Lan đưa hôm qua.
“Tài khoản này liên quan đến ai?” tôi hỏi.
“Đó là điều tôi chưa tìm ra.” Phạm Kiến Đông nhìn tôi. “Nhưng cô có báo cáo tài chính của công ty hiện tại của anh ta. Nếu mô hình giống nhau, thì tài khoản đích sẽ xuất hiện trong đó.”
Tôi nhìn xuống tập hồ sơ. Rồi nhìn lên ông ta.
“Ông muốn tôi tìm tài khoản đó.”
“Tôi muốn chúng ta cùng tìm,” ông ta nói. “Và khi tìm ra, đưa cho đúng người.”
“Đúng người là ai?”
Phạm Kiến Đông lấy ra một tấm danh thiếp, đặt lên bàn.
Tôi nhìn xuống.
Nguyễn Thị Hà. Phó cục trưởng Cục Điều tra Tài chính.
“Bà ấy đang mở một vụ điều tra về gian lận tài chính trong lĩnh vực bất động sản,” ông ta nói. “Cô Tư Ninh, những gì anh ta làm với cô, với tôi, với bà Lan, chỉ là phần nổi. Phần chìm còn lớn hơn nhiều.”
Tôi cầm tấm danh thiếp lên. Giấy dày, chữ in sắc nét.
Bên ngoài cửa sổ, thành phố đang bắt đầu một ngày mới.
Tôi nghĩ đến mẹ nằm trên giường bệnh viện, bàn tay trái vươn ra chạm vào tay tôi.
Nghĩ đến căn penthouse tôi bán đi hôm qua.
Nghĩ đến tờ sa thải được gập ngay ngắn trong túi áo.
“Cho tôi thời gian xem lại hồ sơ,” tôi nói.
Phạm Kiến Đông gật đầu.
“Bao lâu cô cần?”
“Bốn mươi tám tiếng.”
Ông ta không hỏi thêm gì. Chỉ nhấc ly trà lên uống một ngụm, lần đầu tiên kể từ khi tôi ngồi xuống.
“Tôi chờ.”
Bốn mươi tám tiếng.
Tôi về nhà, pha cà phê, trải hết hồ sơ lên sàn nhà và bắt đầu làm việc.
Một bên là bản nháp báo cáo của tôi, ba khoản mục bất thường được đánh dấu bút đỏ. Một bên là sơ đồ dòng tiền của Phạm Kiến Đông từ vụ Minh Thịnh bốn năm trước. Một bên là bảng sao kê mà Hứa Mộc Lan đưa.
Tôi không phải kế toán điều tra. Tôi là phân tích tài chính, nghề của tôi là nhìn vào con số và đặt câu hỏi đúng.
Câu hỏi đầu tiên: ba khoản mục bất thường trong báo cáo của tôi là gì?
Thứ nhất, khoản “chi phí tư vấn chiến lược” tăng đột biến trong quý ba, hợp đồng không có tên đối tác cụ thể, chỉ ghi “Công ty TNHH Tư Vấn ADB”.
Thứ hai, doanh thu từ một dự án ở tỉnh lẻ được ghi nhận sớm hơn ba tháng so với tiến độ thực tế, theo báo cáo hiện trường tôi có được.
Thứ ba, một khoản đặt cọc mua đất trị giá lớn không có trong kế hoạch đầu tư được phê duyệt, nhưng đã xuất hiện trong báo cáo như một tài sản đang hình thành.
Ba khoản này, riêng lẻ, có thể giải thích được. Gộp lại, chúng tạo ra một bức tranh tài chính đẹp hơn thực tế đúng vào thời điểm tập đoàn Minh Hải đang thẩm định để mua lại cổ phần.
Câu hỏi thứ hai: Công ty TNHH Tư Vấn ADB là ai?
Tôi mở máy, tra cứu mã số thuế trên cổng thông tin quốc gia. Công ty đăng ký được hai năm, địa chỉ trụ sở là một căn nhà ở ngoại thành mà tôi tìm trên bản đồ thấy là khu dân cư bình thường, không có văn phòng thương mại.
Chủ sở hữu: Lý Tuấn Hùng. Tên tôi không nhận ra.
Tôi ghi lại, tiếp tục.
Câu hỏi thứ ba: tài khoản đích trong sơ đồ của Phạm Kiến Đông có khớp với gì trong hồ sơ của tôi không?
Tôi mang số tài khoản đó so sánh với danh sách tài khoản thụ hưởng trong các lệnh chuyển tiền mà tôi lưu được. Có ba lần chuyển đến tài khoản mang số tương tự trong quý hai và quý ba.
Tổng số tiền: không nhỏ.
Tôi ngồi im một lúc, nhìn xuống các con số.
Rồi tôi mở tab tìm kiếm, gõ tên Lý Tuấn Hùng kèm từ khóa “bất động sản”.
Kết quả đầu tiên: một bài báo địa phương về một dự án khu đô thị mới ở tỉnh X. Trong ảnh chụp lễ khởi công, người đứng thứ ba từ trái sang, đeo kính gọng đen, tay bắt với đại diện chính quyền địa phương.
Phía dưới ảnh, chú thích: “Ông Lý Tuấn Hùng, đại diện nhà đầu tư.”
Bên cạnh ông ta trong ảnh, người đứng thứ hai từ trái sang, tôi nhận ra ngay.
Trần Minh Khải. Mặc vest xám, mỉm cười vào ống kính.
Dự án này, khu đô thị ở tỉnh X, không có trong danh mục đầu tư chính thức của công ty. Nhưng khoản đặt cọc mua đất bất thường trong báo cáo của tôi, địa chỉ đất ghi là tỉnh X.
Tôi đứng dậy, đi ra cửa sổ, nhìn xuống đường.
Đây không chỉ là làm đẹp sổ sách để bán cổ phần. Đây là tiền công ty chảy ra ngoài, qua Lý Tuấn Hùng, vào túi ai đó, trong khi cổ đông không biết.
Câu hỏi là: ai là người hưởng lợi cuối cùng?
Điện thoại rung.
Số của Hứa Mộc Lan.
“Cô Tư Ninh. Tôi vừa nhận được thông báo từ luật sư của anh ta.” Giọng bà ấy bình tĩnh nhưng tôi nghe ra sự căng thẳng bên dưới. “Anh ta muốn gặp tôi riêng. Tối nay.”
“Bà có đi không?”
“Tôi chưa quyết định.” Bà ấy dừng lại. “Cô tìm ra gì chưa?”
Tôi nhìn xuống tờ giấy ghi tên Lý Tuấn Hùng, rồi tấm ảnh in từ bài báo đang mở trên màn hình.
“Đang tìm,” tôi nói. “Bà đừng gặp anh ta một mình tối nay. Nếu gặp, mang người đi cùng.”
“Cô biết điều gì đó mà chưa nói cho tôi nghe.”
“Tôi đang kiểm chứng,” tôi nói thật. “Chưa đủ chắc để nói.”
Bà ấy im lặng một lúc.
“Được. Tôi hoãn cuộc gặp sang ngày mai.”
Tôi đặt điện thoại xuống, quay lại bàn làm việc.
Còn ba mươi sáu tiếng.
Tôi pha thêm cà phê và tiếp tục.
Đêm thứ nhất tôi không ngủ.
Đêm thứ hai tôi ngủ được ba tiếng rồi tỉnh dậy lúc 3 giờ sáng với đầu óc sáng trưng và một nhận ra quan trọng.
Lý Tuấn Hùng không phải người hưởng lợi cuối cùng.
Ông ta là tầng thứ hai. Phía sau ông ta còn một lớp nữa.
Trong các lệnh chuyển tiền tôi lưu được, có một khoản nhỏ hơn, không nằm trong chuỗi chính, chuyển đến một tài khoản ở ngân hàng nước ngoài. Số tiền không lớn, kiểu như phí quản lý, nhưng mã giao dịch của nó được đánh số theo quy tắc khác hẳn với phần còn lại.
Tôi nhìn mã đó. Mười hai ký tự. Ba ký tự đầu là mã nội bộ công ty. Ba ký tự tiếp theo là mã dự án. Sáu ký tự cuối là gì?
Tôi thử lùi lại, đối chiếu với danh sách mã nhân viên nội bộ mà tôi vô tình có được từ hệ thống cũ trước khi bị thu hồi quyền truy cập.
Sáu ký tự cuối khớp với mã nhân viên của một người: Giám đốc điều hành hội đồng quản trị.
Không phải Trần Minh Khải.
Trần Minh Khải chỉ là tầng thực thi. Bên trên anh ta, có người ra lệnh.
Tôi ngồi nhìn màn hình cho đến khi trời sáng.
Lúc 7 giờ sáng, tôi gọi cho Phạm Kiến Đông.
“Tôi cần biết: ở Minh Thịnh bốn năm trước, người ra lệnh sa thải ông là ai?”
Ông ta im lặng một nhịp.
“Chủ tịch hội đồng quản trị. Ông Đinh Quốc Thắng.”
Tôi nhìn vào màn hình máy tính.
Đinh Quốc Thắng. Tôi biết tên này. Ông ta không chỉ là chủ tịch Minh Thịnh. Ông ta còn là cổ đông lớn của công ty hiện tại của Trần Minh Khải.
Và là người đang đàm phán trực tiếp với tập đoàn Minh Hải về thương vụ mua lại.
“Ông Phạm,” tôi nói, giọng mình nghe lạ lẫm trong tai, “tôi nghĩ chúng ta cần gặp bà Nguyễn Thị Hà sớm hơn kế hoạch.”
Buổi chiều hôm đó, Phạm Kiến Đông gọi lại và nói bà Hà có thể gặp chúng tôi vào sáng mai.
Tôi dành buổi chiều in hồ sơ, sắp xếp theo thứ tự thời gian, đánh dấu các điểm nối quan trọng. Xong xuôi, tôi đặt tất cả vào một tập hồ sơ màu xanh, giống y cái tôi dùng hôm ký hợp đồng bán nhà.
Thói quen nhỏ. Nhưng nó khiến tôi cảm thấy mọi thứ đang nằm trong tầm kiểm soát.
7 giờ tối, có người bấm chuông phòng trọ của tôi.
Tôi không đặt đồ ăn, không hẹn ai.
Tôi nhìn qua lỗ cửa.
Trần Minh Khải đứng ở hành lang.