Chương 8 (Hoàn)

  1. Home
  2. Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
  3. Chương 8 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Sau khi mọi biến cố lắng xuống, triều đình dần trở lại ổn định. Trần Khắc Viễn, với tước vị Trấn Quốc công, trở thành trụ cột vững chắc của triều đình, được hoàng đế tin tưởng tuyệt đối.

Một buổi tối, Trần Khắc Viễn tìm ta trong thư phòng, nơi ta vẫn đang miệt mài sắp xếp lại toàn bộ hồ sơ tình báo, chuẩn bị bàn giao chính thức cho bộ phận tình báo triều đình vừa được thành lập theo đề xuất của hắn.

“Ngươi vẫn đang làm việc đến giờ này sao?”

Ta ngẩng lên, thấy hắn đứng ở cửa, ánh mắt dịu dàng khác hẳn với vẻ nghiêm nghị thường thấy trước mặt người khác.

“Ta muốn hoàn thành sớm việc bàn giao này.”

Trần Khắc Viễn bước vào, ngồi xuống đối diện ta, giống hệt như đêm tân hôn năm nào, khi hai người xa lạ ngồi đối diện nhau qua một tấm địa đồ.

“A Khanh, ta nghĩ đã đến lúc chúng ta nói chuyện về tương lai, như ngươi từng hứa.”

Ta đặt bút xuống, nhìn hắn, biết rằng khoảnh khắc này không thể trốn tránh thêm nữa.

“Đúng vậy. Đông Xuyên Vương đã bị tiêu diệt, Lâm Thái phó đã bị trừng trị, giao ước ban đầu của chúng ta đã hoàn thành.”

“Vậy ngươi đã quyết định chưa? Rời đi Giang Nam, hay…”

Ta nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa hồi hộp vừa ấm áp.

“Tướng quân, ta muốn hỏi ngươi một câu trước.” Ta nói, giọng nhẹ nhàng nhưng chân thành. “Nếu ta chọn ở lại, ngươi muốn ta ở lại với danh phận gì? Là A Khanh, nữ quan tình báo? Hay là…”

Trần Khắc Viễn đứng dậy, bước đến bên ta, quỳ một gối xuống, một hành động hiếm thấy ở một vị tướng quân đường đường tước vị Trấn Quốc công.

“Ta muốn ngươi ở lại với danh phận là chính thê của ta, không phải vì giao ước, không phải vì lợi ích chính trị, mà vì ta thực sự yêu ngươi, từ cái đêm ngươi trải tấm địa đồ lên bàn tân hôn và nhìn thẳng vào mắt ta không hề run sợ.”

Ta cảm thấy nước mắt dâng lên, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc.

“Tướng quân, ngươi biết ta chưa từng có một cuộc hôn nhân thật sự đúng nghĩa. Đêm tân hôn của chúng ta là một giao ước chính trị, không có một lời thề nguyện nào cả.”

“Vậy hãy để ta thề nguyện với ngươi ngay bây giờ.” Hắn nắm lấy tay ta, ánh mắt kiên định và chân thành. “Tô Uyển Khanh, hay A Khanh, dù ngươi mang tên gì, ta nguyện cùng ngươi đi hết quãng đường còn lại của cuộc đời, không phải vì binh quyền, không phải vì chính trị, chỉ vì ta muốn có ngươi bên cạnh mỗi ngày còn lại.”

Ta nhìn hắn, cảm động đến nghẹn lời, cuối cùng cũng gật đầu.

“Ta đồng ý. Ta muốn ở lại, không phải vì giao ước, mà vì ta cũng đã yêu ngươi từ lâu, có lẽ từ đêm ngươi chắn kiếm cho ta trước thích khách, hoặc có lẽ còn sớm hơn thế.”

Trần Khắc Viễn đứng dậy, ôm chặt lấy ta, nụ cười hiếm hoi nở trên gương mặt vốn luôn nghiêm nghị của hắn.

“Vậy chúng ta sẽ tổ chức một hôn lễ thật sự, không phải cuộc hôn nhân chính trị như lần trước, mà là một hôn lễ xuất phát từ tình yêu thật sự giữa hai người.”

Ta gật đầu, tựa đầu vào ngực hắn, nghe rõ nhịp tim đập đều đặn, vững chãi, giống như con người hắn.

“Nhưng tướng quân, ta có một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Từ nay, trong mọi quyết định lớn nhỏ của Trần phủ và cả việc quân, ta muốn được tham gia với tư cách bình đẳng, không phải chỉ vì ta là thê tử của tướng quân, mà vì năng lực thực sự của ta.”

Trần Khắc Viễn nhìn ta, bật cười thành tiếng, âm thanh vang vọng đầy hạnh phúc trong thư phòng.

“Đó vốn dĩ là điều ta luôn mong muốn từ ngươi, ngay từ đêm đầu tiên khi ngươi trải tấm địa đồ ra trước mặt ta.”

 

Ba tháng sau, Trần phủ tổ chức một hôn lễ long trọng, khác hẳn với cuộc hôn nhân lặng lẽ, đầy toan tính năm nào.

Lần này, cả kinh thành đều biết đến câu chuyện của A Khanh, người phụ nữ đã dùng trí tuệ và lòng dũng cảm để cứu Trần Khắc Viễn khỏi âm mưu hãm hại, góp phần quan trọng trong việc tiêu diệt phản quân Đông Xuyên Vương. Hoàng đế, cảm kích trước công lao của ta, đích thân ban chỉ phong ta làm Nhất phẩm phu nhân, một vinh dự hiếm có dành cho một người phụ nữ không xuất thân từ danh gia vọng tộc chính thống.

Trong ngày cưới, ta mặc bộ hỷ phục đỏ thắm, ngồi trong phòng tân hôn, nhưng lần này, không còn sự im lặng ngột ngạt của hai người xa lạ như năm xưa.

Trần Khắc Viễn bước vào, khoác trên người bộ lễ phục trang trọng, ánh mắt tràn đầy hạnh phúc khi nhìn thấy ta.

“Lại là phòng này, lại là đêm tân hôn.” Hắn nói, giọng có chút hoài niệm. “Nhưng lần này, cảm giác hoàn toàn khác.”

Ta mỉm cười, nhớ lại cảnh tượng năm xưa, khi hai người ngồi đối diện nhau trong im lặng, không ai dám mở lời.

“Tướng quân còn nhớ, năm đó ngươi bảo ta cứ nghỉ sớm, không hề nhìn ta lấy một lần?”

“Ta nhớ.” Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, tay nắm lấy tay ta. “Lúc đó ta nghĩ, đây chỉ là một cuộc hôn nhân chính trị khác, không có gì đặc biệt. Ta đã không ngờ, người phụ nữ ngồi trước mặt ta đêm đó, lại có thể thay đổi cả cuộc đời ta.”

Ta nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy tình cảm.

“Ta cũng vậy. Đêm đó, ta chỉ nghĩ đơn giản là cần một đồng minh đủ mạnh để giúp ta thoát khỏi số phận bị sắp đặt. Ta chưa từng nghĩ, mình sẽ tìm được một người bạn đời thực sự.”

Trần Khắc Viễn lấy ra một chiếc hộp nhỏ, mở ra, bên trong là một chiếc trâm cài tóc mới, được chế tác tinh xảo hình đôi chim uyên ương.

“Đây là quà cưới ta chuẩn bị riêng cho ngươi, không phải vì lễ nghi, mà vì ta muốn ngươi có một kỷ vật đánh dấu cuộc hôn nhân thật sự này, khác với chiếc trâm của mẫu thân ngươi mà ngươi đã phải hy sinh để bảo vệ thân phận.”

Ta cầm lấy chiếc trâm, nước mắt lăn dài trên má, không kìm được xúc động.

“Đa tạ tướng quân.”

“Từ nay, đừng gọi ta là tướng quân nữa khi chỉ có hai ta.” Hắn nói, giọng dịu dàng hiếm thấy. “Gọi ta là Khắc Viễn được không?”

Ta nhìn hắn, khẽ gật đầu, thử gọi tên hắn lần đầu tiên.

“Khắc Viễn.”

Hắn mỉm cười, kéo ta vào lòng, đặt lên trán ta một nụ hôn nhẹ nhàng.

“Nghe hay hơn nhiều so với tướng quân, đúng không?”

Ta bật cười, tựa vào ngực hắn, cảm nhận trọn vẹn hạnh phúc hiện tại, thứ hạnh phúc mà ta chưa từng dám mơ đến khi còn là con gái thứ ba của Lâm phủ, chỉ là một quân cờ trong ván cờ quyền lực của người khác.

Ngoài kia, ánh trăng đêm nay sáng rực rỡ, không giống như đêm mưa gió năm nào khi ta lần đầu bước chân vào Trần phủ với thân phận một cô dâu bị ép gả.

Đêm nay, ta bước vào cuộc hôn nhân này bằng chính sự lựa chọn của mình, với một trái tim rộng mở và niềm tin vào một tương lai do chính ta viết nên, cùng với người đàn ông đã đứng vững bên ta qua mọi sóng gió.

 

Năm năm sau ngày hôn lễ thật sự ấy, Trần phủ đã trở thành một nơi hoàn toàn khác so với những ngày đầu ta bước chân vào.

Ta, với danh phận Nhất phẩm phu nhân, không chỉ quán xuyến việc nhà, mà còn chính thức đảm nhận vị trí đứng đầu bộ phận tình báo triều đình, cơ quan mà chính ta và Trần Khắc Viễn đã đề xuất thành lập sau chiến thắng trước Đông Xuyên Vương. Dưới sự điều hành của ta, mạng lưới tình báo triều đình đã giúp phát hiện và ngăn chặn thêm nhiều âm mưu phản loạn khác từ các phiên trấn còn lại, giữ vững sự ổn định cho cả một vương triều.

Trần Chính Hoài, con trai trưởng của Trần Khắc Viễn, giờ đây đã trở thành một vị tướng trẻ tài năng, kế thừa một phần binh quyền của phụ thân, và không còn chút nghi kỵ nào với ta như những ngày đầu gặp gỡ. Hắn thậm chí còn thường xuyên đến hỏi ý kiến ta về các vấn đề chiến lược, coi ta như một người mẹ kế đáng kính, dù ta chưa từng ép buộc hắn phải gọi ta bằng danh xưng đó.

Vào một buổi chiều mùa xuân, ta ngồi trong khu vườn nhỏ sau phủ, nơi Trần Khắc Viễn đã cho người trồng riêng cho ta một vườn hoa lan, loài hoa ta yêu thích nhất.

Trần Khắc Viễn bước đến, ngồi xuống bên cạnh ta, tay khoác nhẹ qua vai ta, một cử chỉ thân mật đã trở nên quen thuộc theo năm tháng.

“Nàng đang nghĩ gì vậy?” Hắn hỏi, giọng điệu đã trở nên mềm mại hơn rất nhiều so với người đàn ông lạnh lùng của năm năm trước.

“Ta đang nghĩ về đêm tân hôn đầu tiên của chúng ta.” Ta mỉm cười, tựa đầu vào vai hắn. “Nếu ngày đó, ta không đủ can đảm trải tấm địa đồ ra trước mặt chàng, có lẽ cuộc đời của cả hai ta đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác.”

“Có lẽ ta vẫn sẽ thắng trận Hạc Lĩnh Khẩu bằng cách nào đó, nhưng chắc chắn ta sẽ không có được hạnh phúc như bây giờ.” Trần Khắc Viễn nói, tay siết chặt tay ta hơn. “Nàng đã cho ta thấy, ngay cả một lão tướng quân góa vợ, tưởng chừng chỉ còn biết đến chiến trường và binh pháp, vẫn có thể tìm lại được hạnh phúc thật sự của đời người.”

Ta ngước lên nhìn hắn, ánh mắt tràn đầy yêu thương.

“Và chàng đã cho ta thấy, không phải người đàn ông nào cũng coi phụ nữ là công cụ trao đổi quyền lực. Chàng đã cho ta cơ hội được là chính mình, được dùng trí tuệ của mình để bảo vệ những điều ta tin tưởng, thay vì chỉ ngồi yên chờ đợi số phận sắp đặt.”

Từ trong phủ, tiếng trẻ con cười đùa vang lên, đó là đứa con trai nhỏ của ta và Trần Khắc Viễn, năm nay vừa tròn ba tuổi, đang chạy chơi cùng đám gia nhân trong sân.

“Phụ thân, mẫu thân, con muốn nghe kể chuyện!” Cậu bé chạy đến, ôm lấy chân Trần Khắc Viễn, đôi mắt to tròn giống hệt cha nó nhìn lên đầy mong đợi.

Trần Khắc Viễn bế con trai lên, đặt vào lòng, mỉm cười nhìn ta.

“Con muốn nghe chuyện gì?”

“Chuyện về đêm tân hôn của phụ thân và mẫu thân, chuyện về tấm địa đồ!” Cậu bé reo lên, rõ ràng đã nghe câu chuyện này không biết bao nhiêu lần từ đám gia nhân trong phủ, nhưng vẫn luôn háo hức muốn nghe lại.

Ta nhìn hai cha con, trong lòng tràn ngập một hạnh phúc bình dị mà ta chưa từng dám mơ tới trong những năm tháng còn ở Lâm phủ, khi ta chỉ là một quân cờ vô danh trong ván cờ quyền lực của kẻ khác.

“Được rồi, để mẫu thân kể cho con nghe.” Ta mỉm cười, bắt đầu câu chuyện. “Ngày xưa, có một vị lão tướng quân góa vợ, và một cô gái mang theo một tấm địa đồ bí mật bước vào đêm tân hôn…”

Ánh nắng chiều nhẹ nhàng rải xuống khu vườn hoa lan, tiếng cười của cả gia đình vang vọng khắp Trần phủ, một kết thúc trọn vẹn cho hành trình đầy sóng gió mà ta, Tô Uyển Khanh, hay A Khanh, đã tự mình viết nên bằng chính bản lĩnh và trái tim của mình.

Hết.

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!