Chương 1

  1. Home
  2. Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
  3. Chương 1
Next
Phụ thân ta đã bán ta.
Không phải ẩn dụ. Là sự thật trần trụi: một tờ hôn thư, một đạo binh quyền, và con gái thứ ba của Thái phó Lâm gia đổi chủ như một món hàng.
Phu quân ta là Trần Khắc Viễn, lão tướng quân năm mươi hai tuổi, góa vợ đã mười năm, từng đánh bại mười bảy trận lớn ở biên ải. Hắn không cần ta. Hắn cần cái gì đó khác.
Ta cũng vậy.
Đêm tân hôn, phòng động phòng đỏ thắm nến lung linh.
Thị nữ vén rèm, lui ra. Cánh cửa khép lại.
Trần Khắc Viễn ngồi đối diện ta, không nhìn ta, chỉ nhìn chén rượu giao bôi trên bàn. Bộ lễ phục đỏ trên người hắn như một lớp giáp khác, cứng đờ.
Ta cũng không nhìn hắn.
Ta nhìn cây nến.
Cứ thế, trong im lặng, hai người xa lạ ngồi giữa căn phòng hoa chúc mà không ai buồn nói một tiếng.
Hắn lên tiếng trước.
– Cô nương mệt, cứ nghỉ sớm.
Giọng hắn khô, không phải lạnh lùng, chỉ là… thói quen không còn đủ mềm nữa. Giọng của người đã quá lâu không cần phải dịu giọng với ai.
Ta vẫn không nói.
Ta đứng dậy.
Hắn tưởng ta sẽ đi vào trong. Hắn đã nhìn đi chỗ khác.
Nhưng ta không đi vào trong.
Ta mở cái hộp gỗ đặt bên cạnh túi hành lý, lấy ra một tấm vải cuộn chặt, từ từ trải lên mặt bàn, đè lên cả chén rượu giao bôi chưa ai uống.
Hắn quay lại.
Ánh mắt hắn, lần đầu tiên trong đêm nay, thực sự nhìn ta.
Trên mặt bàn là một tấm địa đồ. Không phải địa đồ thông thường. Là địa đồ mà suốt ba năm qua, mười bảy tỉnh thành phía Bắc đang bí mật chuyển tay, bản sao duy nhất ngoài tay Đông Xuyên Vương.
Ta biết nó từ đâu? Vì ta tự vẽ nó.
Hắn không động đậy. Không nói. Nhưng tay hắn, đang đặt trên đầu gối, đã siết lại.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn, lần đầu tiên, và cất tiếng:
– Trần tướng quân, ta có một lời giao ước muốn bàn.
Hắn không trả lời ngay.
Đó là dấu hiệu đầu tiên cho ta biết hắn không phải kẻ tầm thường.
Người bình thường gặp tấm địa đồ này sẽ hoặc giả vờ không biết, hoặc lập tức khống chế ta. Trần Khắc Viễn chỉ ngồi yên, ánh mắt quét qua từng nét mực trên tấm vải, chậm rãi như người đang đọc một bức thư cũ.
Rồi hắn hỏi, giọng vẫn khô như cũ:
– Cô nương vẽ cái này… bao lâu?
– Ba năm.
– Một mình?
– Một mình.
Hắn ngước lên. Trong ánh nến, ta không đọc được biểu cảm của hắn, chỉ thấy một vết sẹo cũ chạy dọc thái dương bên trái, nhạt màu theo năm tháng.
– Thái phó Lâm gia biết không?
– Không.
Một chữ. Đủ rồi.
Hắn đứng dậy, bước đến gần bàn, hai tay chống xuống mặt bàn nhìn thẳng vào tấm địa đồ. Gần đến mức ta có thể nghe tiếng thở của hắn, đều và nặng như nhịp trống trận.
Ta không lùi.
– Lời giao ước của cô nương là gì.
Không phải câu hỏi. Là mệnh lệnh quen thành phản xạ.
Ta đặt tay lên góc tấm địa đồ, ngay vị trí kinh thành.
– Ta giúp tướng quân biết Đông Xuyên Vương sẽ đánh từ đâu, khi nào, bằng bao nhiêu quân. Ta đã theo dõi đường vận lương của hắn suốt hai năm qua, ghi chép từng lần điều binh.
Hắn im.
– Đổi lại, khi trận này kết thúc… tướng quân trả ta tự do. Không ràng buộc, không hôn thú, không cần danh phận. Ta chỉ cần một tờ giấy ly hôn và lộ phí đến Giang Nam.
Ngọn nến giữa phòng bỗng bập bùng, như có gió lạ thổi qua.
Trần Khắc Viễn ngẩng đầu, nhìn ta rất lâu.
Lần này, ta đọc được biểu cảm của hắn rồi.
Không phải kinh ngạc. Không phải nghi ngờ.
Là thứ gì đó giống như… lần đầu tiên trong rất nhiều năm, hắn thấy một người ngang tầm mình ngồi ở phía bên kia bàn.
Hắn cầm chén rượu giao bôi lên, uống cạn một mình, rồi đặt xuống.
– Cô nương nói được làm được chăng?
Ta cũng cầm chén của mình lên.
– Nếu không được, tướng quân cứ nộp ta cho triều đình.
Tấm Địa Đồ Đêm Tân Hôn
Ta uống cạn chén.
Vị rượu đắng, nhưng không phải vì rượu dở.
Trần Khắc Viễn nhìn ta uống, không nói gì. Rồi hắn ngồi xuống, đẩy tấm địa đồ về phía trung tâm bàn, như hai người đang bắt đầu một ván cờ thật sự.
– Đường vận lương Đông Xuyên Vương, cô nương nói theo dõi hai năm. Ta hỏi thẳng: ngươi theo dõi bằng cách nào?
Ta đặt tay vào túi tay áo, lấy ra một cuốn sổ nhỏ bìa da.
Đặt lên bàn.
Hắn không với tay lấy ngay. Chỉ nhìn.
– Trong đó là hai mươi bảy lần điều binh của Đông Xuyên Vương trong vòng hai năm. Ngày giờ, địa điểm, số lượng xe lương, tên tướng áp tải. Phụ thân ta làm Hộ bộ thị lang, ta đọc văn thư từ năm mười ba tuổi. Những thứ người ta tưởng vô nghĩa… ta đều giữ lại.
Hắn mở cuốn sổ.
Im lặng rất lâu.
Ánh nến hắt lên mặt hắn, vết sẹo cũ càng sâu hơn trong bóng tối. Ta đếm nhịp thở của mình, bình thản từng cái một.
Rồi hắn lật đến trang cuối.
Ngước lên nhìn ta.
– Tháng ba tới, hắn sẽ đánh.
Không phải câu hỏi.
– Tháng ba, đêm không trăng, từ Hạc Lĩnh Khẩu.
Hắn khép cuốn sổ lại.
– Cô nương biết, nếu ta đem thứ này lên triều… ngươi là người lập công, không phải ta.
– Ta biết.
– Ngươi không sợ ta nuốt lời?
Ta nhìn thẳng vào hắn.
– Tướng quân đánh trận ba mươi năm, chưa từng phản bội huynh đệ dưới trướng. Danh ấy ta nghe từ khi còn nhỏ. Nếu tướng quân nuốt lời với một người đàn bà, thì danh ấy đáng vứt đi thật.
Hắn… cười.
Rất nhỏ. Gần như không thành tiếng.
Nhưng là lần đầu tiên từ tối đến giờ, góc miệng hắn nhúc nhích.
– Được. Ta nhận giao ước.
Hắn đứng dậy, bước sang phía cửa sổ, quay lưng lại.
– Đêm nay cô nương nghỉ trong phòng này. Từ mai… ngươi sẽ cần một cái tên khác trong phủ, không phải thiếu phu nhân.
Ta nhìn lưng hắn, đường vai rộng che khuất cả một khoảng trời đêm ngoài cửa sổ.
– Tướng quân muốn ta là ai?
Hắn không quay lại.
– Một người không tồn tại trên sổ hộ tịch của bất kỳ phủ nào.
Ta hiểu ý hắn.
Từ đêm nay, Tô Uyển Khanh, con gái Hộ bộ thị lang, chính thức chết trong đám loạn quân trên đường về kinh. Người sống sót duy nhất… là một cái tên chưa có.
Ta đứng dậy, khép cuốn sổ lại lần nữa, đẩy về phía hắn.
– Tướng quân giữ đi. Đó là bằng chứng ta không vô dụng, cũng là thứ trói ta vào giao ước này. Ta không cần giữ con bài khi đã đặt cược cả người.
Hắn quay lại, nhìn ta một lượt, ánh mắt khó đọc như đêm không trăng mà hắn vừa nhắc.
Rồi hắn cầm cuốn sổ, cất vào trong áo.
– Ngủ đi.
Chỉ hai chữ.
Ta gật đầu, bước về phía bình phong, tay kéo rèm lại.
Bên ngoài, tiếng gió rít qua mái ngói, lạnh và sắc như lưỡi kiếm.
Ta nhắm mắt.
Nhưng chỉ khi gần chìm vào giấc ngủ, ta mới sực nhớ ra… hắn chưa hỏi tên ta lần nào từ tối đến giờ.
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!