Chương 9 (Hoàn)
Một tháng sau phiên tòa, tôi tổ chức cuộc họp cổ đông chính thức đầu tiên của LQH Capital dưới danh nghĩa của mình, công khai hoàn toàn danh tính người điều hành quỹ.
Hội trường công ty cha tôi từng xây dựng, giờ đây tôi đứng trên chính bục phát biểu mà ông từng đứng, nhìn xuống hàng trăm nhà đầu tư và đối tác đã tin tưởng LQH Capital suốt nhiều năm qua.
“Kính thưa quý vị,” tôi bắt đầu, giọng vang rõ khắp hội trường, “tôi là Lâm Tư Ninh, con gái của ông Lâm Quốc Hùng, người sáng lập quỹ đầu tư LQH Capital. Từ hôm nay, tôi chính thức đảm nhận vai trò Chủ tịch Hội đồng quản trị, tiếp nối di sản mà cha tôi để lại.”
Tràng pháo tay vang lên khắp hội trường.
“Trong ba năm qua, tôi đã chọn cách im lặng, không phải vì yếu đuối, mà vì tôi cần thời gian để tìm ra sự thật đằng sau cái chết của cha tôi. Hôm nay, sự thật đã được đưa ra ánh sáng, và công lý đã được thực thi. Từ nay, tôi sẽ tiếp tục điều hành LQH Capital theo đúng nguyên tắc mà cha tôi luôn tin tưởng, minh bạch, công bằng, và không bao giờ khoan nhượng trước cái sai.”
Sau buổi họp, nhiều đối tác cũ của cha tôi đến bắt tay, chúc mừng và bày tỏ sự ngưỡng mộ trước bản lĩnh tôi đã thể hiện suốt thời gian qua.
Cùng thời điểm đó, Tập đoàn Gia Phúc dưới sự điều hành của Phúc Thành công bố báo cáo cải tổ toàn diện hệ thống quản trị nội bộ, thắt chặt quy trình bảo mật thông tin, đồng thời mời tôi tham gia hội đồng quản trị với tư cách thành viên độc lập, đại diện cho nhóm cổ đông lớn.
Tôi nhận lời, không chỉ vì cổ phần tôi nắm giữ, mà vì tôi tin vào cách Phúc Thành đã chọn đối mặt với khủng hoảng, minh bạch và không né tránh trách nhiệm.
Ngọc Hà, sau khi hợp tác đầy đủ với cơ quan điều tra, không bị truy cứu trách nhiệm hình sự, nhưng chọn cách rút lui khỏi mọi hoạt động kinh doanh liên quan đến gia đình họ Minh, chuyển đến sống một cuộc sống bình lặng hơn cùng chồng và con.
Minh Khải, sau khi thi hành xong thời gian thử thách, không còn được phép hoạt động trong lĩnh vực tài chính. Anh ta chuyển sang làm việc tại một tổ chức phi lợi nhuận hỗ trợ giáo dục cho trẻ em vùng cao, như một cách chuộc lỗi âm thầm.
Thỉnh thoảng, anh ta gửi cho tôi một tin nhắn ngắn, kể về công việc hiện tại, không đòi hỏi gì, chỉ đơn giản là muốn tôi biết anh ta đang cố gắng sống tốt hơn.
Tôi không trả lời tất cả, nhưng cũng không chặn anh ta. Có những vết thương, thời gian sẽ là thứ duy nhất có thể làm dịu đi, không phải sự tha thứ vội vàng.
Sáu tháng sau phiên tòa, cuộc sống của tôi dần trở lại nhịp điệu bình thường, dù “bình thường” giờ đây mang một ý nghĩa hoàn toàn khác so với trước kia.
Tôi và Phúc Thành vẫn duy trì mối quan hệ hợp tác chặt chẽ trong công việc, nhưng dần dà, những cuộc gặp không còn chỉ xoay quanh báo cáo tài chính hay chiến lược đầu tư nữa.
Một buổi tối cuối tuần, anh mời tôi đến một nhà hàng nhỏ ven hồ, không phải để bàn công việc.
“Tôi muốn hỏi cô một điều, không liên quan gì đến LQH Capital hay Gia Phúc.” Phúc Thành nói, giọng có chút ngập ngừng hiếm thấy ở một người luôn điềm tĩnh như anh.
Tôi nhìn anh, chờ đợi.
“Từ ngày gặp cô đến giờ, đã hơn một năm. Tôi đã đồng hành cùng cô qua rất nhiều chuyện, và tôi nhận ra, tôi không chỉ ngưỡng mộ bản lĩnh của cô. Tôi thực sự có tình cảm với cô, Ninh à.”
Tôi im lặng một lúc, nhìn ly rượu vang trước mặt.
“Tôi cũng đã nhận ra điều đó từ lâu.” Tôi thành thật. “Nhưng anh Thành, tôi cần thời gian. Sau tất cả những gì đã xảy ra, tôi không muốn bước vào một mối quan hệ mới chỉ vì cảm giác cô đơn hay biết ơn.”
“Tôi hiểu.” Phúc Thành gật đầu, không hề tỏ ra thất vọng. “Tôi không vội. Tôi chỉ muốn cô biết cảm xúc thật của tôi, để không phải giấu giếm gì nữa.”
Tôi nhìn anh, lòng cảm thấy một sự ấm áp chân thành hiếm có sau những tháng ngày đầy sóng gió.
“Cảm ơn anh, vì đã kiên nhẫn.” Tôi nói. “Và vì đã luôn đứng về phía sự thật, ngay cả khi điều đó gây bất lợi cho công ty anh.”
“Đó là điều đúng đắn cần làm.” Anh mỉm cười. “Và tôi nghĩ cha cô, nếu còn sống, cũng sẽ đồng ý với cách tôi đã chọn.”
Chúng tôi tiếp tục trò chuyện đến khuya, không còn về những vụ án hay cổ phần, chỉ đơn giản là hai con người dần mở lòng với nhau sau một hành trình dài đầy thử thách.
Vài tháng sau đó, mối quan hệ giữa chúng tôi dần trở nên rõ ràng hơn, không vội vàng, không ồn ào, chỉ là những buổi hẹn hò giản dị, những cuộc trò chuyện dài về công việc, về ước mơ, về cả những vết thương cũ mà cả hai đang dần học cách chữa lành.
Tôi không biết mối quan hệ này sẽ đi đến đâu, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cho phép mình hy vọng về một điều gì đó tốt đẹp, không phải vì nghĩa vụ hay sắp đặt, mà vì chính trái tim mình lựa chọn.
Một năm sau ngày tòa tuyên án, tôi đến thăm mộ cha vào một buổi sáng mùa thu trong lành.
Tôi đặt bó hoa cúc trắng ông yêu thích lên mộ, ngồi xuống bên cạnh, kể cho ông nghe mọi chuyện đã xảy ra suốt một năm qua, như thể ông vẫn đang lắng nghe đâu đó.
“Cha à, LQH Capital giờ đã ổn định trở lại. Con đã đưa quỹ vào một giai đoạn phát triển mới, tập trung hỗ trợ các nhà đầu tư nhỏ lẻ, đúng theo tinh thần cha luôn theo đuổi.”
Gió thu nhẹ nhàng lay động những cành cây quanh nghĩa trang.
“Con cũng đã học được cách buông bỏ, cha à. Con đã tha thứ cho Ngọc Hà, vì chị ấy đã can đảm làm chứng đúng lúc. Con cũng đã tha thứ một phần cho Minh Khải, dù không thể quay lại như xưa, nhưng con hiểu, không phải ai bước vào một âm mưu cũng hiểu hết bản chất của nó.”
Tôi im lặng một lúc, nhìn tấm bia mộ khắc tên cha.
“Còn về Phúc Thành,” tôi khẽ mỉm cười, “con nghĩ cha sẽ thích anh ấy. Anh ấy là người đứng về phía sự thật, ngay cả khi điều đó khó khăn. Con nghĩ, đó chính xác là kiểu người cha từng dạy con nên tin tưởng.”
Tuần trước, tôi và Phúc Thành đã chính thức công khai mối quan hệ, không phô trương, chỉ đơn giản là một bữa tối nhỏ cùng vài người bạn thân thiết, trong đó có cả Vũ Nguyên và chị Trâm, những người đã đồng hành cùng tôi suốt hành trình đầy giông bão vừa qua.
Về phần bà Trần Thị Thục, bà ta vẫn đang thụ án trong trại giam, không kháng cáo, có lẽ vì hiểu rõ mọi nỗ lực đều vô ích trước khối lượng bằng chứng quá rõ ràng. Thỉnh thoảng tôi nghe tin, bà ta sống lặng lẽ, không còn chút dấu vết nào của người phụ nữ quyền lực từng khiến cả một tập đoàn phải run sợ.
Trần Bảo Long đang thụ án, được giảm nhẹ một phần nhờ thái độ hợp tác, dự kiến sẽ được ra tù sớm nếu cải tạo tốt.
Minh Khải vẫn âm thầm làm việc tại tổ chức từ thiện, thỉnh thoảng gửi cho tôi vài bức ảnh về những lớp học vùng cao anh đang hỗ trợ xây dựng, như một lời chuộc lỗi lặng lẽ mà tôi chấp nhận nhìn nhận, dù không còn ý nghĩa gì với tình cảm giữa chúng tôi nữa.
Tôi đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên gấu áo, nhìn lần cuối tấm bia mộ trước khi rời đi.
“Con sẽ tiếp tục sống tốt, cha à. Không phải vì con còn điều gì phải chứng minh, mà vì con biết đó là điều cha luôn mong muốn cho con.”
Ánh nắng mùa thu chiếu rọi qua kẽ lá, ấm áp và dịu dàng.
Tôi bước ra khỏi nghĩa trang, nơi chiếc xe của Phúc Thành đã đợi sẵn ngoài cổng. Anh mở cửa xe, mỉm cười nhìn tôi.
“Ổn chứ?” Anh hỏi, nhẹ nhàng.
“Ổn.” Tôi gật đầu, khẽ mỉm cười. “Hoàn toàn ổn.”
Chiếc xe lăn bánh, đưa tôi rời xa quá khứ đau buồn, hướng về phía một tương lai mà lần đầu tiên sau rất lâu, tôi có thể tự tin bước tới mà không còn phải nhìn lại phía sau.
