Chương 1

  1. Home
  2. Quỹ Của Tôi
  3. Chương 1
Next

Chiều hai mươi tám Tết, Chu Minh Khải gọi tôi vào phòng họp và nói: “Cô không có tương lai ở đây.”

Chỉ một câu.

Không có lý do. Không có lời xin lỗi.

Tôi ngồi đó, nhìn ông ta đặt tờ quyết định sa thải lên bàn, miệng vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt quen thuộc. Ngoài cửa sổ, Hà Nội đang lên đèn. Mùi thức ăn từ các xe hàng rong vọng lên tận tầng mười hai.

“Vô dụng, cô hiểu không?”

Ông ta lặp lại chậm rãi, như thể đang giải thích cho một đứa trẻ.

Tôi, Lâm Tĩnh Yên, ba mươi mốt tuổi, thạc sĩ tài chính tại Anh, tám năm trong ngành quản lý quỹ đầu tư… “vô dụng.”

Tôi không cãi. Không khóc. Chỉ ký tên vào tờ giấy, gấp gọn bỏ vào túi, rồi nói: “Cảm ơn ông đã cho tôi cơ hội.”

Ông ta có vẻ thất vọng vì tôi không phản ứng gì.

Đêm đó tôi đặt vé tàu về quê ăn Tết. Không có tâm trạng bay. Tàu chạy chậm, nhưng tôi cần thời gian.

Khoang ghế mềm, toa yên tĩnh. Người ngồi đối diện là một ông cụ khoảng sáu mươi, đang bóc cam, mùi thơm dịu lan ra cả khoang. Ông đưa tôi một múi không nói gì.

Tôi nhận.

Không hiểu sao múi cam đó lại khiến mắt tôi cay.

Tôi quay nhìn ra cửa sổ. Đèn làng chạy ngược về phía sau. Cánh đồng tối, thỉnh thoảng lóe lên ánh đèn xe máy ai đó đang về nhà đón giao thừa.

Trong túi xách của tôi có một chiếc điện thoại đang tắt nguồn. Bên trong máy có ba mươi bảy tin nhắn chưa đọc từ nhóm làm việc cũ, năm cuộc gọi nhỡ từ số lạ, và một email gửi lúc mười một giờ đêm từ địa chỉ nội bộ của Quỹ Thiên Hà.

Quỹ Thiên Hà, nơi tôi đã âm thầm quản lý danh mục đầu tư trị giá hai trăm triệu đô la trong suốt hai năm qua, dưới cái tên khác.

Tôi không bật máy lên.

Không phải vì tôi không biết chuyện gì đang xảy ra ở công ty cũ.

Mà vì tôi cần một đêm nay chỉ là của mình.

Ông cụ đối diện lại đưa thêm một múi cam.

“Cháu trông có vẻ mệt,” ông nói, giọng không thương hại, chỉ đơn giản là nhận xét.

“Mới mất việc,” tôi trả lời, không biết sao lại nói thật với người xa lạ dễ thế.

“Ừ.” Ông gật đầu, tiếp tục bóc cam. “Tết này về nhà ngủ nhiều vào.”

Vậy thôi. Không an ủi. Không hỏi thêm.

Tôi cười lần đầu tiên trong ngày.

***

Tàu chạy qua ga Vinh thì điện thoại tôi tự bật lên. Tôi quên chưa tắt hẳn nguồn.

Màn hình sáng lên, rồi rung liên tục.

Cuộc gọi từ Hoàng Đức Thành, Giám đốc điều hành Quỹ Thiên Hà.

Tôi nhìn cái tên đó một lúc.

Thành là người duy nhất biết danh tính thật của tôi đằng sau toàn bộ chiến lược phân bổ tài sản hai năm qua. Ông ta không bao giờ gọi trực tiếp, trừ khi có việc không thể giải quyết qua email.

Tôi bấm nghe.

“Tĩnh Yên.” Giọng ông ta căng. “Chu Minh Khải vừa liên hệ với tôi.”

“Tôi biết.”

“Ông ta nói cô đang… nghỉ việc?”

“Ông ta sa thải tôi,” tôi sửa lại, giọng bình thản. “Chiều nay.”

Im lặng kéo dài ba giây.

“Cô có biết ngày mai là hạn chót gia hạn hợp đồng ủy thác không? Nếu cô không ký tiếp, hai trăm triệu đô la sẽ rút về theo đúng điều khoản.”

“Tôi biết,” tôi nói lại. “Tôi đọc hợp đồng rất kỹ khi soạn nó.”

Ông cụ đối diện nhắm mắt, có vẻ đã ngủ. Mùi cam vẫn còn trong không khí.

“Vậy cô định…”

“Tôi đang trên tàu về quê ăn Tết, anh Thành ơi,” tôi ngắt lời nhẹ nhàng. “Mùng hai tôi mới bắt đầu nghĩ đến chuyện công việc.”

“Chu Minh Khải sẽ sụp đổ nếu quỹ rút.”

“Tôi biết.”

Tôi bấm kết thúc cuộc gọi, tắt màn hình, đặt máy úp xuống ghế bên cạnh.

Bên ngoài cửa sổ, bầu trời miền Trung đã nhạt dần, lác đác vài ngôi sao hiện ra giữa những đám mây mỏng.

Ông cụ đối diện chợt hé mắt.

“Việc quan trọng à?”

“Không,” tôi nói. “Chỉ là người ta mới nhận ra họ cần tôi.”

“Muộn rồi à?”

Tôi nhìn ra cửa sổ. “Chưa biết.”

Ông gật đầu, nhắm mắt lại. Không hỏi thêm gì nữa.

***

Sáng mùng một, tôi đang ngồi nhặt rau với mẹ thì điện thoại rung.

Chu Minh Khải.

Tôi đặt điện thoại úp xuống mâm rau, tiếp tục nhặt.

Mẹ liếc sang. “Không bắt máy?”

“Để mùng hai.”

Mẹ gật đầu, không hỏi thêm. Nhà tôi vốn ít hỏi nhau những chuyện không cần thiết.

Điện thoại rung lần hai. Lần ba. Rồi thôi.

Nắng sân nhà bắt đầu lên, vàng và ấm, kiểu nắng chỉ có ở quê vào sáng sớm tháng Chạp.

Tôi thở ra.

Lần đầu tiên trong hai năm, tôi không nghĩ đến danh mục nào, chỉ số nào, cuộc họp nào.

Chỉ mùi khói nhang từ bàn thờ và tiếng mẹ hát khe khẽ giai điệu cũ không rõ tên.

Mùng hai, chín giờ sáng, tôi gọi lại cho Thành.

“Tôi sẽ ký gia hạn,” tôi nói trước khi ông ta kịp lên tiếng. “Nhưng có hai điều kiện.”

“Cô nói đi.”

“Một, tôi làm việc độc lập hoàn toàn, không thông qua bất kỳ công ty trung gian nào.” Tôi ngừng lại một nhịp. “Kể cả Minh Khải Capital.”

Im lặng.

“Hai là gì?”

“Điều hai tôi sẽ gửi email sau.” Tôi nhìn ra sân, ông cụ hàng xóm đang tưới cây. “Anh Thành biết tôi không mặc cả quá đà.”

“Chu Minh Khải sẽ không chấp nhận điều khoản đầu tiên.”

“Ông ta không có quyền chấp nhận hay không,” tôi nói khẽ. “Đó là điểm mấu chốt.”

Thành im lặng thêm mười giây. Lâu hơn hẳn mọi khi.

“Được. Tôi trình hội đồng.”

Tôi bấm kết thúc cuộc gọi, rót một ly trà, ngồi xuống bậc thềm.

Hai trăm triệu đô la, một cái tên không ai biết, và một ông sếp tổng đang gọi điện không ngừng vào sáng mùng một Tết.

Tôi không thấy hả hê.

Chỉ thấy… nhẹ.

Nhẹ theo kiểu người vừa đặt xuống một vali nặng mà mình không nhận ra đã gánh bao lâu.

Trà còn nóng. Sân nhà im. Mẹ trong bếp đang gọi tôi vào ăn sáng.

Tôi uống một ngụm, đứng dậy.

Điều kiện thứ hai, tôi chưa gửi email cho Thành.

Chưa vội.

Vì điều kiện thứ hai không phải về tiền, không phải về quyền kiểm soát danh mục, không phải về bất kỳ thứ gì Chu Minh Khải có thể mặc cả hoặc phá vỡ.

Điều kiện thứ hai là tên một người.

Một người đã ký bản báo cáo nội bộ năm ngoái, cái báo cáo đẩy tôi ra khỏi dự án với vỏn vẹn một dòng ghi chú: “Không phù hợp văn hóa tổ chức.”

Tôi biết người đó là ai.

Tôi biết từ tháng Ba năm ngoái.

Tôi chỉ đợi đến lúc họ cần tôi đủ để không còn lựa chọn nào khác.

Mẹ gọi lần hai.

Tôi cất điện thoại vào túi, quay vào nhà.

Còn đúng bảy ngày nữa tôi mới gửi email đó, và tên trong điều kiện thứ hai chính là người đang đứng trong hội đồng sẽ xét duyệt hợp đồng của tôi.

Mùng ba Tết, tôi quay lại Hà Nội sớm hơn dự định.

Thành hẹn gặp tôi tại văn phòng Quỹ Thiên Hà, tầng hai mươi mốt một tòa nhà nhìn ra hồ Tây. Không giống văn phòng cũ của tôi, nơi này yên tĩnh đến lạ, không một tiếng điện thoại reo, không một câu quát tháo vọng qua vách kính.

Thành đứng dậy khi tôi bước vào, bắt tay tôi như một đối tác, không phải như người quen biết qua hai năm hợp tác bí mật.

“Cảm ơn cô đã đến sớm,” anh nói.

“Anh gọi tôi giữa đêm giao thừa,” tôi đáp. “Tôi nghĩ chuyện không thể chờ thêm.”

Anh mỉm cười, chỉ tay mời tôi ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc.

“Hai năm trước, khi tôi ký hợp đồng với Vân Khê, tôi không hỏi cô là ai,” anh nói. “Cô gửi cho tôi một bản kế hoạch phân bổ tài sản chặt chẽ hơn bất kỳ quỹ nào tôi từng thấy. Tôi tin vào con số đó, không phải cái tên.”

Vân Khê là tên tôi dùng khi ký hợp đồng, theo lời giới thiệu kín đáo của một người thầy cũ ở trường tài chính. Lúc đó tôi hai mươi chín tuổi, chỉ là nhân viên phân tích cấp dưới tại Minh Khải Capital, không ai tin một cô gái trẻ có thể tự mình vận hành một danh mục hai trăm triệu đô la. Nên tôi giấu tên thật, làm việc âm thầm ngoài giờ, để Vân Khê nói thay cho mình.

“Giờ cả thế giới sắp biết Vân Khê là ai,” tôi nói.

“Chưa hẳn.” Thành đẩy một tờ giấy qua bàn. “Chỉ có hội đồng giám sát đầu tư của quỹ biết. Chiều mai họ sẽ họp để duyệt lại hợp đồng, theo đúng hai điều kiện cô đưa ra sáng mùng hai.”

Tôi cầm tờ giấy lên. Danh sách năm thành viên hội đồng.

Tên thứ ba khiến tay tôi khựng lại.

Đỗ Ngọc Hân.

“Cô biết bà ấy?” Thành hỏi, quan sát nét mặt tôi.

“Biết,” tôi nói, giọng cố giữ bình thản. “Từng làm cùng công ty.”

“Bà ấy được mời vào hội đồng năm ngoái, với tư cách cố vấn rủi ro độc lập. Hồ sơ rất đẹp. Từng dẫn dắt một dự án phân bổ tài sản được đánh giá cao ở Minh Khải Capital.”

Tôi im lặng.

Dự án được đánh giá cao đó, tôi là người viết mô hình gốc. Hân chỉ trình bày nó trước ban giám đốc, đứng tên là trưởng nhóm, còn tôi đứng sau hậu trường vì khi đó tôi vẫn đang bí mật vận hành hợp đồng với Thiên Hà, không thể để lộ mình đủ năng lực làm việc song song hai nơi.

“Có vấn đề gì không?” Thành hỏi khi thấy tôi im lặng quá lâu.

“Không,” tôi nói. “Chỉ là bất ngờ.”

Anh không hỏi thêm, nhưng ánh mắt anh cho thấy anh không tin hoàn toàn câu trả lời đó.

***

Chiều hôm ấy, tôi ngồi một mình trong quán cà phê gần hồ, mở laptop, xem lại toàn bộ email cũ từ tháng Ba năm ngoái.

Bản báo cáo nội bộ, người ký tên là Đỗ Ngọc Hân, chức danh khi đó là Trưởng phòng Chiến lược Đầu tư. Nội dung ngắn gọn, súc tích, và tàn nhẫn một cách lịch sự: đề xuất loại tôi khỏi danh sách xét thăng chức, với lý do duy nhất là “không phù hợp văn hóa tổ chức.”

Không một dẫn chứng cụ thể. Không một cuộc trao đổi trực tiếp trước đó.

Tôi nhớ rất rõ buổi sáng nhận được thông báo đó. Tôi đã hỏi trưởng phòng nhân sự, chỉ nhận được câu trả lời mơ hồ: “Quyết định đã được thông qua, không thể xem xét lại.”

Tôi không đấu tranh. Lúc đó tôi còn phải giữ bí mật về Vân Khê, không muốn thu hút thêm sự chú ý. Tôi chọn im lặng, tiếp tục làm việc, tiếp tục âm thầm gánh vác danh mục hai trăm triệu đô la mà không ai ở Minh Khải Capital biết đến.

Nhưng tôi không quên.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ một số lạ.

“Nghe nói Vân Khê đã lộ diện. Chúc mừng cô, Tĩnh Yên. Mong buổi họp ngày mai suôn sẻ.”

Không ký tên. Nhưng tôi biết chính xác đó là ai.

Tôi gõ lại, xóa đi, gõ lại lần nữa. Cuối cùng chỉ gửi một câu.

“Hẹn gặp ở phòng họp.”

***

Đêm đó tôi không ngủ được nhiều.

Tôi ngồi bên cửa sổ khách sạn, nhìn xuống phố xá Hà Nội những ngày đầu năm, vắng vẻ hơn thường lệ. Vài ánh đèn lồng đỏ còn treo trên các mái hiên.

Tôi nghĩ về Hân, về cách bà ta luôn mỉm cười rất đẹp trong mọi cuộc họp, cách bà ta biết chính xác nên nói gì trước mặt ai để có lợi nhất cho mình.

Tôi cũng nghĩ về cha tôi.

Không hiểu sao, ngay lúc này, khuôn mặt ông lại hiện lên rõ đến vậy, dù ông đã mất gần mười năm.

Tôi lắc đầu, gạt ý nghĩ đó sang một bên. Chưa phải lúc.

Ngày mai, tôi chỉ cần đi qua được buổi họp hội đồng.

Phần còn lại, tôi sẽ tính sau.

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal