Chương 1
Lúc 7 giờ 14 phút sáng, tên tôi lên trending với hashtag “Lâm Tịch phá sản”.
Tôi đang ngồi trong phòng lab nhỏ ở tầng ba, nhấm nháp trà Phổ Nhĩ, đọc báo cáo giải trình tự gene của mẫu nấm Cordyceps mới. Điện thoại rung liên tục. Tôi không mở.
Kế toán cũ gọi đến, giọng run rẩy: “Chị Tịch, họ tung bằng chứng rồi. Tài khoản công ty âm ba trăm tỷ. Cổ đông đang họp khẩn…”
Tôi cúp máy.
Không phải vì hoảng loạn. Mà vì tôi biết chính xác cái “bằng chứng” đó từ đâu ra.
Tôi tên Lâm Tịch, ba mươi tám tuổi, dược sĩ Đông y kiêm nhà nghiên cứu dược liệu rừng núi. Tám năm trước, tôi xây dựng Thanh Thảo Dược từ một phòng lab thuê lại góc chợ thuốc Bắc. Không vay vốn ngân hàng, không kêu gọi đầu tư ồn ào, chỉ dựa vào bằng sáng chế công thức chiết xuất Cordyceps chuẩn hóa đầu tiên của Đông Nam Á.
Người phá tôi là Tống Minh Khải.
Phó chủ tịch hội đồng quản trị, người tôi từng dạy cách đọc bản đồ dược liệu. Người tôi từng tin tưởng đủ để ký ủy quyền quản lý tài chính trong thời gian tôi vào rừng nghiên cứu thực địa sáu tháng.
Hắn dùng sáu tháng đó rất tốt.
Báo tài chính đưa tin từ sáng sớm: “Thanh Thảo Dược vỡ nợ, CEO Lâm Tịch biến mất, nghi chôm tiền bỏ trốn.”
Weibo của tôi tràn bình luận. Những người từng mua sản phẩm, từng viết lời khen, giờ chửi không tiếc lời. Tống Minh Khải đăng một status dài, giọng đau lòng thấy rõ: “Tôi không ngờ cô ấy lại như vậy. Tôi chỉ là nạn nhân thứ hai.”
Tôi mở Weibo lần cuối.
Đọc hết status của hắn.
Rồi xóa ứng dụng.
Không phải vì xấu hổ, không phải vì sợ. Chỉ đơn giản là tôi không còn cần sân khấu đó nữa.
Có một điều ít người biết về nghề dược liệu rừng núi. Khi bạn dành sáu tháng trong rừng, không sóng điện thoại, không wifi, bạn học được một kỹ năng rất đặc biệt: quan sát mà không để bị quan sát.
Tôi đã quan sát Tống Minh Khải từ tháng thứ hai.
Không phải từ rừng. Từ hệ thống camera nội bộ mà hắn không biết tôi vẫn có quyền truy cập từ xa, qua một laptop nhỏ tôi giấu trong ba lô dược liệu.
Mỗi giao dịch hắn chuyển tiền ra ngoài, tôi đều có file log. Mỗi cuộc họp hắn mời cổ đông riêng lẻ, tôi đều có biên bản âm thanh. Sáu tháng hắn nghĩ tôi mù, tôi đã ghi lại đủ để chôn hắn ba lần.
Câu hỏi thực sự không phải là tôi có bằng chứng hay không. Câu hỏi là tôi chọn thời điểm nào để dùng nó.
Luật có một nguyên tắc mà ít người kinh doanh chịu học: tài sản chuyển nhượng trong vòng hai năm trước khi doanh nghiệp mất khả năng thanh toán có thể bị thu hồi toàn bộ. Tống Minh Khải tẩu tán tiền qua bốn công ty vỏ bọc. Hắn nghĩ hắn khéo.
Nhưng hắn không biết rằng, trong hai tháng vừa qua, tôi đã nhờ một công ty quản lý quỹ âm thầm gom cổ phiếu của chính Thanh Thảo Dược trên sàn. Khi hắn tung tin phá sản để cổ phiếu rớt sàn, giá xuống đến đáy, tôi mua thêm. Nhanh và lặng lẽ như hái nấm trong rừng sâu.
Sáng nay, trước lúc tên tôi lên trending, tôi đã nắm 68,3% cổ phần.
Đủ để triệu tập đại hội cổ đông bất thường. Đủ để bãi miễn toàn bộ hội đồng quản trị hiện tại. Đủ để đề nghị hủy niêm yết, tái cơ cấu, và truy tố hình sự người chịu trách nhiệm thất thoát tài sản.
Lúc 9 giờ sáng, luật sư của tôi nộp hồ sơ lên Ủy ban Chứng khoán. Lúc 9 giờ 17 phút, tài khoản giao dịch của Tống Minh Khải bị phong tỏa tạm thời theo yêu cầu điều tra.
Tôi biết tin đó qua một tin nhắn ngắn từ luật sư.
Tôi cất điện thoại, quay lại báo cáo gene Cordyceps, nhấp thêm một ngụm trà.
Lúc 10 giờ 12 phút, Tống Minh Khải gọi cho tôi.
Tôi để chuông reo hết.
Lần thứ hai, tôi bắt máy.
Hắn nói: “Lâm Tịch, chúng ta có thể…”
Tôi nói: “Tôi đang bận.”
Cúp máy.
Không phải vì tức giận. Không phải vì hả hê. Đơn giản là tôi thực sự đang bận. Bảng phân tích hàm lượng adenosine trong mẫu đông trùng hạ thảo vùng cao 3.800 mét không tự viết được.
Có người hỏi tôi sau này: “Chị không muốn nhìn mặt hắn lúc đó sao?”
Tôi nghĩ một lúc. Thật ra không.
Người ta thường nghĩ báo thù cần phải nhìn thẳng vào mắt kẻ thù, cần phải thấy hắn sụp đổ trước mặt mình. Nhưng tôi đã dành sáu tháng trong rừng. Tôi biết cây độc thảo không cần chứng kiến con thú chết mới xác nhận mình có độc. Nó chỉ cần tồn tại đúng chỗ, đúng lúc.
Chiều hôm đó, báo tài chính đưa tin: “Nhà sáng lập Thanh Thảo Dược bất ngờ trở thành cổ đông chi phối, HĐQT toàn bộ bị bãi miễn.”
Trending số hai. Trending số một vẫn là tên tôi, nhưng bình luận bên dưới đã lật chiều hoàn toàn.
Tôi không mở Weibo để đọc. Không cần nữa.
Thư ký cũ của tôi, Tiểu Lương, nhắn tin: “Chị ơi, mọi người đang tìm chị để phỏng vấn khắp nơi.”
Tôi trả lời: “Bảo họ đợi đến khi phiên tòa kết thúc.”
Tống Minh Khải bị khởi tố tội tham ô và thao túng thị trường chứng khoán vào tuần sau.
Tôi biết tin đó lúc đang ở Cam Túc, ngồi trên lưng ngựa giữa thảo nguyên, trên đường đến vùng thu hoạch mới.
Không ăn mừng. Không chụp ảnh. Chỉ nhìn núi xa một lúc, rồi thúc ngựa đi tiếp.
Có những thứ mất đi không thể lấy lại. Ba năm, niềm tin, và người tôi từng nghĩ là đồng hành.
Nhưng có một điều hắn tính sai từ đầu.
Hắn nghĩ đẩy tôi ra khỏi công ty là đẩy tôi ra khỏi cuộc chơi.
Hắn không biết rằng tôi chưa bao giờ coi đó là cuộc chơi duy nhất của mình.
Gió thảo nguyên lạnh, sắc như dao. Con ngựa dưới tôi bước đều, hơi thở phả thành khói trắng trong không khí loãng của độ cao 3.200 mét.
Tiểu Lương nhắn thêm một tin: “Tống tổng đang nhờ người xin chị rút đơn kiện.”
Tôi không trả lời.
Không phải vì tức. Không phải vì thích trả thù. Mà vì phía trước, trên sườn núi xa kia, đám mây trắng đang kéo xuống thấp, báo hiệu trận mưa chiều. Tôi cần đến trại trước khi trời tối. Mẫu đông trùng hạ thảo vụ thu này phải được phân tích trong vòng bốn mươi tám tiếng.
Có những việc quan trọng hơn việc nhìn một người đàn ông sụp đổ.
Tôi thúc ngựa.
Nhưng lúc xuống yên bên bờ suối để nghỉ, tôi nhận được một cuộc gọi từ số lạ.
Giọng người phụ nữ ở đầu dây, trầm và quen thuộc một cách kỳ lạ.
“Lâm Tịch… ba năm rồi. Tôi là Trần Uyên.”
Tay tôi siết chặt điện thoại.
Trần Uyên, người duy nhất biết toàn bộ sự thật về vụ bị đẩy ra khỏi công ty năm đó, người tôi đã tìm khắp nơi mà không thấy, người mà Tống Minh Khải từng nói với tôi là đã chết trong một vụ tai nạn xe.
