Chương 8 (Hoàn)
Luật sư Hà Minh đề xuất một chiến lược hai bước, trước tiên là công bố toàn bộ bằng chứng tại đại hội cổ đông bất thường của Khải Thịnh, nơi Lâm Chính Đông với tư cách cổ đông lớn và cựu chủ tịch danh dự chắc chắn sẽ có mặt, sau đó ngay lập tức chuyển toàn bộ hồ sơ cho cơ quan điều tra để khởi tố hình sự.
“Đại hội cổ đông là nơi công khai, có ghi hình, có biên bản chính thức,” ông giải thích. “Nếu ông ta phản ứng bất thường trước bằng chứng, điều đó tự nó cũng là một dạng lời khai gián tiếp, khó chối cãi trước công chúng.”
Tôi đồng ý với kế hoạch, dù trong lòng không khỏi lo lắng về sự an toàn của tất cả những người liên quan.
“Chúng ta cần đảm bảo an toàn cho các nhân chứng trước khi đại hội diễn ra,” tôi nói. “Đặc biệt là chị Trâm và chú Hùng.”
“Tôi đã sắp xếp,” Nam Phong nói. “Cả hai gia đình sẽ được đưa đến nơi ở tạm an toàn, có người bảo vệ, cho đến khi vụ án chính thức được khởi tố và Lâm Chính Đông bị bắt giữ hoặc bị hạn chế đi lại theo lệnh của tòa.”
Trong những ngày chuẩn bị, tôi dành thời gian gặp riêng từng nạn nhân trong bảy trường hợp mà Lâm Khải Trạch tìm ra, thuyết phục họ tham gia làm chứng.
Không phải ai cũng đồng ý ngay. Có người vẫn còn quá sợ hãi, có người đã chuyển đi nơi khác sinh sống và không muốn khơi lại quá khứ đau buồn.
Nhưng cuối cùng, bốn trong số bảy gia đình đồng ý cùng tham gia, mang theo những mảnh ghép riêng của họ, những hợp đồng bị ép ký, những khoản nợ vô lý bị gán ghép, những người thân đã mất trong hoàn cảnh đáng ngờ tương tự cha tôi.
Đêm trước ngày đại hội cổ đông, tôi ngồi một mình trong văn phòng, nhìn lại toàn bộ hồ sơ đã chuẩn bị suốt nhiều tháng qua.
Nam Phong bước vào, mang theo hai ly trà nóng, ngồi xuống cạnh tôi.
“Em ổn không,” anh hỏi, đặt ly trà trước mặt tôi.
“Không hẳn,” tôi thành thật. “Tôi sợ, dù đã chuẩn bị kỹ đến đâu, vẫn có điều gì đó có thể sai lệch. Sợ Lâm Chính Đông có cách nào đó lật ngược tình thế vào phút chót.”
Nam Phong nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng hiếm thấy.
“Sợ là bình thường,” anh nói. “Nhưng em không đơn độc trong chuyện này. Có anh, có luật sư Hà Minh, có chị Trâm, có chú Hùng, có cả Khải Trạch và Tuấn, những người từng đứng ở phía đối lập giờ cũng đã chọn đứng về phía sự thật. Đó là điều chú Nghĩa, nếu còn sống, sẽ tự hào về em.”
Tôi nhìn anh, cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng dù ngoài kia đêm đang rất lạnh.
“Hai năm anh sống như một cái bóng,” tôi nói khẽ, “anh có bao giờ hối hận vì đã chọn con đường này không.”
Nam Phong lắc đầu, nắm lấy tay tôi.
“Chưa một giây nào,” anh nói. “Vì anh biết, cuối cùng chúng ta sẽ đến được đây, ngồi cạnh nhau, chuẩn bị cho ngày sự thật được phơi bày. Điều duy nhất anh hối hận, là đã để em phải chịu đựng một mình quá lâu trước khi anh dám xuất hiện lại.”
Tôi siết chặt tay anh, không nói gì thêm, chỉ để sự im lặng ấm áp đó lấp đầy khoảng cách giữa hai chúng tôi.
Ngoài cửa sổ, thành phố về đêm vẫn lấp lánh ánh đèn, như không hề biết rằng, chỉ vài giờ nữa, một trong những gia tộc quyền lực nhất của nó sẽ đối mặt với sự sụp đổ.
Hội trường lớn của Khải Thịnh chật kín cổ đông, nhà báo, và các thành viên hội đồng quản trị vào sáng hôm đó.
Tôi ngồi ở vị trí chủ tọa, tay đặt lên tập hồ sơ đã chuẩn bị kỹ lưỡng, cố giữ nhịp thở đều dù tim đập nhanh hơn bình thường.
Lâm Chính Đông ngồi ở hàng ghế đầu, với tư cách cổ đông danh dự, dáng vẻ vẫn ung dung tự tại như mọi khi, nhưng tôi nhận ra ánh mắt ông thoáng qua một chút cảnh giác khi thấy sự có mặt đông đủ bất thường của báo chí.
Sau phần khai mạc và báo cáo tài chính thường lệ, tôi đứng dậy, giọng vang rõ khắp hội trường.
“Trước khi kết thúc đại hội hôm nay,” tôi nói, “tôi có một vấn đề quan trọng cần trình bày trước toàn thể cổ đông, liên quan trực tiếp đến tính minh bạch và uy tín của tập đoàn Khải Thịnh.”
Không khí trong hội trường lập tức căng thẳng. Lâm Chính Đông nhíu mày, nhưng vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh bên ngoài.
Tôi ra hiệu cho luật sư Hà Minh, ông bước lên, trình chiếu lần lượt các bằng chứng lên màn hình lớn, báo cáo kiểm toán của chị Trâm, sơ đồ sở hữu chồng chéo qua các công ty vỏ bọc, tờ vận đơn cùng lời khai của Bùi Văn Hùng, kết quả giám định pháp y mới nhất, và cuối cùng là bản ghi âm cùng tin nhắn từ chiếc điện thoại dự phòng của Lâm Chính Đông.
Tiếng xì xào lan khắp hội trường, ngày càng lớn dần khi mỗi bằng chứng được trình bày.
Lâm Chính Đông đứng bật dậy, gương mặt lần đầu tiên mất đi vẻ điềm tĩnh vốn có.
“Đây là vu khống,” ông gằn giọng, “cô đang cố tình bôi nhọ danh dự của tôi và gia đình tôi trước công chúng, tôi sẽ kiện cô ra tòa vì tội phỉ báng.”
“Bác cứ kiện,” tôi nói, giọng bình tĩnh nhưng đủ vang để cả hội trường nghe rõ. “Nhưng trước khi bác làm điều đó, cháu nghĩ bác nên giải thích, tại sao tin nhắn từ chính điện thoại của bác lại xác nhận việc dàn dựng một vụ tai nạn nhắm vào anh Đường Nam Phong, người bác nghĩ đã chết hai năm trước.”
Tôi ra hiệu. Cửa hội trường mở ra, Nam Phong bước vào, dáng người vững chãi, ánh mắt kiên định nhìn thẳng về phía Lâm Chính Đông.
Tiếng xôn xao trong hội trường bùng lên dữ dội. Nhiều người từng biết Nam Phong khi anh còn làm việc trong ngành, sững sờ nhận ra người đàn ông họ tưởng đã khuất giờ đứng sờ sờ trước mặt.
Sắc mặt Lâm Chính Đông trắng bệch, lần đầu tiên tôi thấy sự sụp đổ hoàn toàn trong ánh mắt ông.
“Không thể nào,” ông lẩm bẩm, lùi lại một bước.
“Rất có thể, thưa bác,” tôi nói, giọng không giấu được sự lạnh lùng. “Và không chỉ có anh Nam Phong. Bác Tuấn, mời anh.”
Tuấn từ hàng ghế cuối bước lên, đứng cạnh tôi, gương mặt căng thẳng nhưng ánh mắt không hề né tránh.
“Con xin lỗi ba,” anh ta nói, giọng run nhưng rõ ràng. “Nhưng con không thể tiếp tục im lặng nữa.”
Anh ta trình bày ngắn gọn về việc bị ép buộc cung cấp thông tin bịa đặt cho báo chí, và xác nhận tính xác thực của bản ghi âm vừa được trình chiếu.
Lâm Chính Đông nhìn con trai mình, ánh mắt đầy phẫn nộ lẫn tổn thương.
“Cả con cũng phản bội ta,” ông nói, giọng run rẩy vì giận dữ.
“Con không phản bội ba,” Tuấn nói, nước mắt lăn dài. “Con chỉ đang cố gắng làm điều đúng đắn, điều mà lẽ ra con nên làm từ nhiều năm trước.”
Cuối cùng, Lâm Khải Trạch đứng dậy từ hàng ghế lãnh đạo, giọng anh ta vang lên, đầy đau đớn nhưng dứt khoát.
“Thưa toàn thể cổ đông,” anh ta nói, “với tư cách cựu chủ tịch điều hành và là con trai của ông Lâm Chính Đông, tôi xác nhận toàn bộ bằng chứng vừa trình bày là chính xác. Tôi đã tự mình kiểm chứng nhiều tài liệu trong số đó. Tôi lấy làm đau lòng khi phải công khai điều này trước công chúng, nhưng tôi tin công lý và sự thật phải được đặt lên trên danh dự gia đình.”
Cả hội trường chìm trong im lặng nặng nề, chỉ còn tiếng máy quay của các phóng viên vẫn không ngừng ghi lại từng khoảnh khắc.
Lâm Chính Đông đứng đó, giữa hội trường đông đúc, lần đầu tiên trong đời không tìm được lời nào để đáp trả, xung quanh ông chỉ còn lại những gương mặt từng kính nể giờ đây nhìn ông bằng ánh mắt hoàn toàn khác.
Ngay sau đại hội cổ đông, toàn bộ hồ sơ được chuyển giao chính thức cho cơ quan điều tra. Trong vòng bốn mươi tám giờ, lệnh khởi tố và bắt tạm giam đối với Lâm Chính Đông được ban hành, với các tội danh giết người, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, và rửa tiền có tổ chức.
Tôi theo dõi tin tức qua màn hình tivi tại văn phòng, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa trống rỗng khi thấy hình ảnh người đàn ông từng khiến cả một hệ sinh thái doanh nghiệp run sợ, giờ bị dẫn giải trong ánh đèn flash chớp liên hồi của báo chí.
Quá trình điều tra sau đó kéo dài nhiều tháng, lần lượt làm rõ vai trò của những kẻ liên đới khác, bao gồm cả người quản lý bí ẩn được gọi là “Chú Ba” trong lời khai của Bùi Văn Hùng, hóa ra là một cựu cố vấn tài chính lâu năm của Lâm Chính Đông, cũng bị bắt giữ ngay sau đó.
Bảy gia đình từng là nạn nhân của đường dây cổ đông danh nghĩa, trong đó có gia đình tôi, được cơ quan chức năng chính thức xác nhận là bị hại, mở đường cho các thủ tục bồi thường và khôi phục danh dự.
Tại phiên tòa xét xử sơ thẩm, tôi đứng trước vành móng ngựa, không phải với tư cách bị cáo, mà với tư cách người đại diện gia đình bị hại, trình bày về những gì gia đình tôi đã trải qua suốt sáu năm.
“Ba tôi,” tôi nói, giọng run nhưng kiên định, “là một người đàn ông chính trực, tận tụy với nghề, luôn dạy tôi rằng giá trị thật của một món đồ nằm ở sự trung thực trong cách nó được tạo ra và gìn giữ. Ông chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành nạn nhân của chính điều ông luôn tin tưởng, sự trung thực bị lợi dụng để che đậy dối trá.”
Tôi nhìn về phía Lâm Chính Đông, ngồi ở ghế bị cáo trong bộ đồ tù nhân đơn giản, không còn dáng vẻ uy quyền của người đàn ông từng ngồi ở đầu bàn tiệc sang trọng năm nào.
“Tôi không đến đây để đòi trả thù,” tôi nói tiếp. “Tôi đến đây để đòi lại danh dự cho ba tôi, cho anh Đường Nam Phong, cho chị Đỗ Bảo Trâm, cho chú Bùi Văn Hùng, và cho tất cả những người từng bị biến thành công cụ trong tham vọng của một người đàn ông tin rằng quyền lực có thể mua được sự im lặng vĩnh viễn.”
Phiên tòa kết thúc với bản án nghiêm khắc dành cho Lâm Chính Đông, tù chung thân cho tội danh giết người có chủ đích và tổ chức tội phạm kinh tế, cùng với việc tịch thu toàn bộ tài sản bất minh để bồi thường cho các gia đình bị hại.
Riêng Lâm Khải Trạch, nhờ vào việc chủ động hợp tác và cung cấp bằng chứng quan trọng, không bị truy cứu trách nhiệm hình sự, dù buộc phải rời khỏi vị trí lãnh đạo trong ngành một thời gian theo quy định xử lý hành chính.
Tuấn cũng được miễn trách nhiệm hình sự nhờ tình tiết giảm nhẹ do chủ động làm chứng, nhưng anh ta chọn rời khỏi thành phố, bắt đầu một cuộc sống mới ở nơi khác, xa rời hoàn toàn di sản của gia đình họ Lâm.
Trước ngày rời đi, anh ta gửi cho tôi một bức thư ngắn.
“Tô Vãn, anh biết mình không xứng đáng được em tha thứ hoàn toàn. Nhưng anh muốn em biết, việc được làm điều đúng đắn lần cuối cùng này, dù phải đánh đổi tất cả những gì anh từng có, là điều duy nhất khiến anh cảm thấy mình thật sự sống trong suốt ba mươi lăm năm qua. Cảm ơn em, vì đã cho anh cơ hội đó, dù em không hề có nghĩa vụ phải làm vậy.”
Tôi đọc bức thư, gấp lại cẩn thận, cất vào một góc ký ức, nơi tôi chọn giữ lại một chút cảm thông cho một con người từng yếu đuối nhưng cuối cùng đã dám đối diện với sự thật.
Sáu tháng sau phiên tòa, tôi đứng trước mộ cha, đặt một bó hoa cúc trắng ông vẫn thích, ánh nắng chiều nhẹ nhàng trải khắp nghĩa trang yên tĩnh.
“Ba,” tôi nói khẽ, “con đã làm được rồi. Sự thật cuối cùng cũng được đưa ra ánh sáng. Ba không phải là kẻ lừa đảo như người ta từng nói. Ba là một người chính trực, và bây giờ cả thế giới đều biết điều đó.”
Nam Phong đứng cạnh tôi, tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi, không nói gì, chỉ lặng lẽ đồng hành.
Sau vụ án, Mộc Nguyên tiếp tục điều hành Khải Thịnh với một ban lãnh đạo mới minh bạch hơn, dành một phần lợi nhuận đáng kể để thành lập quỹ hỗ trợ pháp lý miễn phí cho các nạn nhân của gian lận thương mại, mang tên quỹ Chính Nghĩa, đặt theo tên cha tôi.
Lâm Khải Trạch, sau thời gian tránh xa dư luận, quay trở lại ngành với một công ty tư vấn nhỏ chuyên về quản trị doanh nghiệp minh bạch, thường xuyên hợp tác với quỹ Chính Nghĩa trong các dự án đào tạo phòng chống gian lận tài chính cho doanh nghiệp vừa và nhỏ.
Có lần gặp lại tại một sự kiện của quỹ, anh ta nói với tôi, giọng nhẹ nhõm hơn nhiều so với người đàn ông kiêu ngạo từng đuổi tôi khỏi công ty năm nào.
“Cảm ơn cô,” anh ta nói, “vì đã cho tôi cơ hội chuộc lỗi, dù cô không có nghĩa vụ phải làm vậy.”
“Tôi không tha thứ hoàn toàn cho quá khứ,” tôi nói thẳng, “nhưng tôi tôn trọng những gì anh đã chọn làm khi biết sự thật. Đó là điều đáng quý hơn nhiều so với việc sinh ra trong một gia đình không có tì vết.”
Anh ta gật đầu, mỉm cười nhẹ, một nụ cười chân thành hiếm thấy.
Chị Đỗ Bảo Trâm được nhận vào làm giám đốc kiểm toán nội bộ chính thức của Mộc Nguyên, con gái chị lớn lên trong một môi trường không còn phải sống trong nỗi sợ hãi âm thầm của mẹ mình.
Chú Bùi Văn Hùng, sau khi được hỗ trợ pháp lý và một khoản đền bù xứng đáng, mở một cửa hàng sửa chữa nhỏ cho riêng mình, thỉnh thoảng vẫn ghé qua văn phòng Mộc Nguyên uống trà, kể chuyện về những ngày tháng cũ với nụ cười nhẹ nhõm của người đã trút bỏ được gánh nặng lương tâm.
Còn tôi và Nam Phong, sau tất cả những gì đã trải qua, quyết định không vội vàng cho bất cứ điều gì.
“Chúng ta đã mất quá nhiều thời gian trong bóng tối,” anh nói với tôi vào một buổi tối, khi cả hai ngồi trong xưởng phục chế cổ vật nhỏ tôi vẫn giữ lại như một góc riêng cho mình, giữa những mảnh gốm vỡ đang chờ được ghép lại. “Anh không muốn vội vàng bước tiếp, chỉ muốn từng bước, chắc chắn, không còn phải nhìn lại sau lưng.”
Tôi nhìn anh, nhìn những vết sẹo mờ trên tay anh, dấu tích của hai năm sống trong bóng tối để tìm ra sự thật cho cha tôi.
“Được,” tôi nói, mỉm cười lần đầu tiên sau rất lâu một nụ cười thật sự nhẹ nhõm. “Chúng ta có cả quãng đời còn lại để không phải vội vàng nữa.”
Ngoài cửa sổ xưởng nhỏ, cơn mưa chiều vừa tạnh, để lại bầu trời trong vắt, ánh nắng cuối ngày chiếu xuyên qua từng giọt nước còn đọng lại trên khung cửa kính, lấp lánh như những mảnh gốm vỡ cuối cùng cũng đã tìm được vị trí đúng của mình, ghép lại thành một hình hài trọn vẹn.
Tôi cầm lên một mảnh gốm cổ đang phục chế dở, tiếp tục công việc còn dang dở, trong khi Nam Phong ngồi cạnh, lặng lẽ nhìn tôi làm việc, ánh mắt an yên hiếm khi tôi từng thấy ở bất kỳ ai.
Sau cơn mưa dài sáu năm, cuối cùng, trời cũng đã quang.
