Chương 7
Lương Tĩnh Hàn đứng chết trân giữa hội trường, xung quanh là hàng trăm ánh mắt từ kinh ngạc chuyển sang phẫn nộ, khinh bỉ.
Bà Đỗ Ngọc Lan, mẹ chồng tôi, ngồi ở hàng ghế đầu, tay run rẩy che miệng, nước mắt lăn dài trên gương mặt vốn luôn kiêu hãnh lạnh lùng.
– Hàn… con nói cho mẹ biết đây không phải sự thật, được không con?
Giọng bà nghẹn ngào, van nài, như một người mẹ cố bám víu vào chút hy vọng cuối cùng rằng đứa con út mình luôn tin tưởng không thể nào là một kẻ sát nhân.
Lương Tĩnh Hàn nhìn mẹ, môi mấp máy, nhưng không thốt nên lời nào để phủ nhận. Sự im lặng đó, hơn bất kỳ lời thú nhận nào, đã trả lời tất cả.
Chủ tịch hội đồng quản trị, một người họ hàng xa của gia tộc Lương, đứng lên, giọng nói nghiêm khắc vang khắp hội trường.
– Trước những bằng chứng và lời khai nghiêm trọng như vậy, tôi đề nghị hội đồng quản trị tạm đình chỉ ngay lập tức mọi chức vụ của ông Lương Tĩnh Hàn tại tập đoàn Lương thị và các công ty con, đồng thời chuyển toàn bộ hồ sơ cho cơ quan điều tra để làm rõ trách nhiệm hình sự.
Đa số thành viên hội đồng quản trị đồng loạt giơ tay biểu quyết tán thành, chỉ còn vài người trung thành cũ với Hàn ngồi lặng thinh, không dám phản đối trước bằng chứng quá rõ ràng.
Lương Tĩnh Thành đứng lên, giọng nói nặng nề nhưng dứt khoát.
– Kính thưa quý vị cổ đông, với tư cách Tổng giám đốc, tôi cũng xin nhận trách nhiệm vì đã biết về điều khoản di chúc liên quan đến động cơ của vụ việc này từ ba năm trước, nhưng đã chọn im lặng vì tin tưởng mù quáng vào em trai mình, không kịp thời điều tra làm rõ nghi vấn, khiến vợ tôi phải chịu đựng nguy hiểm suốt thời gian dài. Tôi sẵn sàng chấp nhận mọi hình thức kỷ luật mà hội đồng quản trị và quý cổ đông thấy phù hợp.
Tiếng xì xào lại nổi lên, nhưng lần này pha lẫn sự ngạc nhiên trước thái độ thẳng thắn nhận trách nhiệm của anh, khác hẳn với sự chối bỏ trắng trợn của Hàn.
Một cổ đông lớn tuổi đứng lên phát biểu.
– Tôi đánh giá cao sự trung thực của ông Thành. Sai lầm vì cả tin vào người thân khác hoàn toàn với việc chủ mưu hại người. Tôi đề nghị hội đồng quản trị xem xét hình thức kỷ luật phù hợp, nhưng vẫn giữ ông Thành ở vị trí điều hành với sự giám sát chặt chẽ hơn từ hội đồng, thay vì cách chức hoàn toàn, để đảm bảo công ty không rơi vào khủng hoảng lãnh đạo giữa lúc nhạy cảm này.
Đề xuất này nhận được sự đồng thuận từ đa số cổ đông có mặt.
***
Trong lúc hội trường vẫn còn hỗn loạn với những cuộc thảo luận, hai nhân viên an ninh, cùng với sự có mặt của luật sư Bách và một điều tra viên đã được thông báo trước, tiến đến gần Lương Tĩnh Hàn.
– Ông Lương Tĩnh Hàn, mời ông theo chúng tôi để làm việc, liên quan đến các cáo buộc về gian lận tài chính và cố ý gây thương tích nghiêm trọng.
Hàn nhìn quanh hội trường, ánh mắt tuyệt vọng tìm kiếm một sự ủng hộ nào đó, nhưng chỉ nhận lại những ánh mắt né tránh hoặc khinh bỉ từ những người từng xu nịnh cậu ta.
Cậu ta quay sang nhìn tôi, ánh mắt đầy hận thù pha lẫn kinh ngạc.
– Chị… chị đã lên kế hoạch này từ khi nào?
Tôi nhìn thẳng vào cậu ta, giọng nói bình thản đến lạnh lùng.
– Từ đêm mà em nghĩ chị đã chết, Hàn à.
Câu nói khiến cậu ta sững người, không hiểu ý nghĩa thật sự đằng sau, nhưng không còn thời gian để hỏi thêm, khi hai nhân viên an ninh đã áp giải cậu ta rời khỏi hội trường giữa hàng trăm ánh mắt theo dõi.
Sau đại hội cổ đông, tin tức về vụ việc lan nhanh khắp giới truyền thông tài chính, cổ phiếu Lương Phú giảm mạnh trong phiên giao dịch ngay sau đó, nhưng nhanh chóng ổn định trở lại khi tập đoàn Lương thị công bố kế hoạch tái cơ cấu quản trị minh bạch, cam kết hợp tác toàn diện với cơ quan điều tra.
Bà Đỗ Ngọc Lan xin gặp riêng tôi vào buổi tối hôm đó, tại chính phòng khách nơi bà từng chất vấn tôi về việc đổi bác sĩ.
Bà ngồi đó, dáng vẻ không còn kiêu hãnh lạnh lùng như trước, mà tiều tụy, già đi trông thấy chỉ sau một buổi chiều.
– Vy, mẹ… mẹ xin lỗi con.
Tôi ngồi xuống đối diện bà, không nói gì, chỉ chờ bà tiếp tục.
– Mẹ đã luôn thiên vị Hàn hơn từ nhỏ, vì nó là con út, vì nó khéo miệng, biết làm mẹ vui lòng. Mẹ chưa bao giờ nghĩ nó có thể đi xa đến mức này. Và mẹ cũng… mẹ cũng từng nghi ngờ con, từng nghĩ con đang làm loạn gia đình vì những lý do ích kỷ nào đó. Mẹ xin lỗi vì đã không tin con ngay từ đầu.
Tôi nhìn bà, lòng không hề có sự hả hê nào trước cảnh tượng người phụ nữ từng khiến tôi sợ hãi suốt ba năm giờ ngồi đây cúi đầu xin lỗi.
– Con không trách mẹ vì đã tin tưởng con trai mình, thưa mẹ. Đó là bản năng của một người mẹ. Con chỉ mong từ giờ, mẹ sẽ nhìn sự việc bằng con mắt công bằng hơn, không phải vì con là ai, mà vì sự thật là gì.
Bà gật đầu, nước mắt lại trào ra.
– Con nói đúng. Mẹ đã sai nhiều năm rồi. Vy à, con định… con định làm gì tiếp theo, với Thành, với gia đình này?
Tôi im lặng một lúc, suy nghĩ về câu hỏi đó.
– Con chưa quyết định hoàn toàn, thưa mẹ. Nhưng con biết một điều, con sẽ không còn là người phụ nữ nhẫn nhịn chịu đựng mọi thứ trong im lặng như trước nữa. Nếu con tiếp tục ở lại gia đình này, mọi thứ phải minh bạch, công bằng, và con phải được tôn trọng đúng với những gì con xứng đáng.
– Mẹ hiểu, và mẹ ủng hộ con.
***
Vài ngày sau, luật sư gia đình chính thức công bố việc sửa đổi điều khoản di chúc của ông nội chồng, theo yêu cầu của tôi và sự đồng thuận từ Lương Tĩnh Thành: phần cổ phần thuộc về tôi sẽ không còn ràng buộc bởi điều kiện sinh nhật ba mươi tuổi nữa, mà được chuyển thành quyền sở hữu vĩnh viễn, độc lập, đứng tên riêng tôi, không phụ thuộc vào bất kỳ ai trong gia tộc Lương.
Đó không chỉ là một sự đảm bảo về mặt tài chính, mà còn là một tuyên bố rõ ràng: từ nay, số phận và quyền lợi của tôi không còn nằm trong tay bất kỳ ai khác, kể cả người tôi gọi là chồng.
Ba tháng sau, phiên tòa xét xử Lương Tĩnh Hàn về tội cố ý gây thương tích nghiêm trọng dẫn đến nguy hiểm tính mạng và tội gian lận, tham ô tài sản doanh nghiệp chính thức diễn ra.
Tôi ngồi ở hàng ghế người bị hại, bên cạnh là luật sư Bách và bác sĩ Ngô Thanh Hà, người cũng được mời đến làm chứng chuyên môn về mức độ nguy hiểm của chất độc được sử dụng.
Bác sĩ Trần Minh Khải, với tư cách bị cáo hợp tác, trình bày toàn bộ diễn biến sự việc trước tòa, từ lần đầu tiên Hàn tiếp cận ông với đề nghị, đến cách thức pha chế, liều lượng, và mục đích cuối cùng là loại bỏ tôi trước khi tôi đủ ba mươi tuổi để hưởng trọn phần cổ phần thừa kế.
Tống Diễm My, vợ chưa cưới của Hàn, cũng bị triệu tập với tư cách người liên quan, khai nhận việc đứng tên công ty Kim Phát Tư Vấn theo yêu cầu của Hàn nhưng phủ nhận biết rõ mục đích thật sự đằng sau các khoản tiền, khiến cô chỉ bị xem xét trách nhiệm liên đới về mặt hành chính, không bị truy tố hình sự trực tiếp.
Luật sư bào chữa cho Hàn cố gắng lập luận rằng thân chủ của mình chỉ đưa ra yêu cầu mơ hồ về việc theo dõi sức khỏe chị dâu, không trực tiếp chỉ đạo việc đầu độc, toàn bộ trách nhiệm nằm ở bác sĩ Khải, người đã tự ý thực hiện hành vi phạm tội.
Nhưng bằng chứng từ email, ghi chú trong sổ tay, và bản ghi âm cuộc trò chuyện tôi vô tình nghe được ở hành lang, tất cả đều cho thấy rõ ràng vai trò chủ mưu, chỉ đạo trực tiếp của Hàn trong suốt quá trình.
Đến lượt tôi được mời lên trình bày lời khai của người bị hại.
Tôi đứng trước tòa, nhìn thẳng vào Lương Tĩnh Hàn, người giờ đây gầy gò, hốc hác, không còn chút phong thái tự tin kiêu hãnh nào của buổi tiệc gia đình ngày nào.
– Kính thưa quý tòa, tôi không đứng đây để yêu cầu một bản án nặng nề nhất có thể dành cho bị cáo vì lòng thù hận cá nhân. Tôi đứng đây để yêu cầu công lý được thực thi đúng với những gì bị cáo đã gây ra: ba năm sức khỏe bị hủy hoại từ từ, một âm mưu được tính toán kỹ lưỡng nhằm tước đoạt mạng sống của tôi chỉ vì lợi ích tài chính, và một gia đình bị chia rẽ bởi lòng tham. Tôi mong quý tòa xem xét đầy đủ mức độ nghiêm trọng của hành vi này, đồng thời cũng ghi nhận sự hợp tác của những nhân chứng đã dũng cảm nói ra sự thật, dù có thể phải trả giá bằng chính danh dự và tự do của họ.
Phiên tòa kéo dài thêm hai tuần với nhiều phiên xét xử bổ sung, cuối cùng, hội đồng xét xử tuyên án Lương Tĩnh Hàn mười hai năm tù giam về các tội danh liên quan, đồng thời buộc bồi thường toàn bộ thiệt hại tài chính cho công ty Lương Phú và bồi thường tổn hại sức khỏe, tinh thần cho tôi theo quy định pháp luật.
Bác sĩ Trần Minh Khải, nhờ thái độ hợp tác và tự nguyện đầu thú, nhận mức án ba năm tù treo, kèm theo việc bị tước vĩnh viễn giấy phép hành nghề y.
Khi bản án được tuyên, tôi không cảm thấy hả hê hay vui sướng như mình từng tưởng tượng, chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm lạ thường, như thể một gánh nặng đè trên vai suốt hai kiếp sống cuối cùng cũng được đặt xuống.
