Chương 6
Mười ngày trước đại hội cổ đông là mười ngày căng thẳng nhất trong cả hai kiếp sống của tôi.
Tôi làm việc với luật sư Bách gần như mỗi ngày, rà soát lại từng chi tiết trong hồ sơ, đảm bảo mọi bằng chứng đều có căn cứ pháp lý vững chắc, không thể bị bẻ gãy bởi bất kỳ lập luận phản bác nào.
Thảo Vy hoàn thiện báo cáo phân tích tài chính chi tiết, chỉ ra rõ ràng khoản chênh lệch hai tỷ đồng cùng nhiều khoản chi bất thường khác trong sổ sách của Lương Phú, tổng cộng lên đến gần năm tỷ đồng bị rút ra dưới danh nghĩa các hợp đồng tư vấn ma trong suốt hai năm qua.
Bác sĩ Ngô Thanh Hà cung cấp toàn bộ hồ sơ bệnh án độc lập, được lưu trữ đúng quy trình pháp y, có thể đứng vững trước bất kỳ sự chất vấn nào của luật sư đối phương.
Về phần Lương Tĩnh Thành, anh âm thầm thu thập thêm bằng chứng nội bộ, bao gồm các email nội bộ có chữ ký duyệt của Hàn liên quan đến các khoản chi đáng ngờ, cùng lời khai bằng văn bản xác nhận rằng anh biết về điều khoản di chúc từ ba năm trước nhưng đã chọn im lặng, không phải để bao che tội ác, mà vì tin tưởng mù quáng vào em trai mình.
– Anh chuẩn bị sẵn tinh thần chưa, anh Thành? Một khi anh làm chứng, hội đồng quản trị có thể sẽ đặt câu hỏi về năng lực quản lý và đạo đức của anh với tư cách Tổng giám đốc.
– Anh đã chuẩn bị rồi, Vy à. Dù họ có phế truất anh khỏi vị trí hiện tại, anh cũng chấp nhận. Đó là cái giá anh phải trả cho sự hèn nhát của mình suốt ba năm qua.
Tôi nhìn anh, thấy trong ánh mắt anh một sự kiên định mới, khác hẳn với người đàn ông né tránh sự thật tôi từng biết ở kiếp trước.
***
Trong khi đó, bác sĩ Khải, sau khi bị Hàn đưa ra nước ngoài, đã liên lạc bí mật với luật sư Bách qua một kênh mã hóa, bày tỏ mong muốn được về nước đầu thú và làm chứng, đổi lại được hưởng chính sách khoan hồng và bảo vệ nhân chứng như đã hứa.
Hóa ra, sau khi rời khỏi Việt Nam, ông nhận ra mình chỉ đang bị Hàn giấu đi như một con tốt thí, không hề có kế hoạch bảo vệ lâu dài nào cho ông, và ông sợ rằng một khi mọi việc bại lộ, chính Hàn sẽ là người đầu tiên tìm cách bịt miệng ông vĩnh viễn để phi tang chứng cứ sống duy nhất.
Luật sư Bách phối hợp với một văn phòng luật quốc tế để sắp xếp cho ông Khải bí mật trở về nước ngay trước ngày đại hội cổ đông, được đặt dưới sự bảo vệ tạm thời của một đơn vị an ninh tư nhân độc lập.
– Cô Kỳ, mọi thứ đã sẵn sàng. Chúng ta có đầy đủ bằng chứng xét nghiệm độc chất, dữ liệu tài chính, bản ghi âm, và giờ có cả nhân chứng chính là bác sĩ Khải sẵn sàng làm chứng trực tiếp. Đây là một bộ hồ sơ gần như hoàn hảo.
– Cảm ơn anh, anh Bách. Không có anh, tôi không thể đi xa đến mức này.
– Cô mới là người dũng cảm nhất trong vụ này, cô Kỳ à. Không phải ai cũng đủ can đảm và tỉnh táo để làm những gì cô đã làm trong thời gian ngắn như vậy.
Tôi mỉm cười nhẹ, không nói ra sự thật rằng, tất cả sự tỉnh táo này không đến từ can đảm, mà đến từ một lần đã chết và không muốn chết thêm lần nữa.
***
Đêm trước ngày đại hội cổ đông, tôi đứng trước gương, nhìn khuôn mặt mình, không còn xanh xao mệt mỏi như những tháng ngày đầu trọng sinh, mà đã hồng hào, khỏe mạnh trở lại nhờ việc âm thầm ngừng hấp thụ độc tố suốt nhiều tuần qua.
Ngày mai, tại hội trường lớn của tập đoàn Lương thị, trước mặt toàn bộ hội đồng quản trị, cổ đông lớn nhỏ, và cả gia tộc Lương, tôi sẽ đứng lên, không phải với tư cách một người vợ yếu đuối cần được bảo vệ, mà với tư cách một nạn nhân đã sống sót, mang theo đầy đủ bằng chứng để đòi lại công lý cho chính mình.
Lương Tĩnh Hàn, và cả những kẻ đứng sau lưng cậu ta nếu có, sẽ không còn nơi nào để trốn.
Hội trường lớn của tập đoàn Lương thị chật kín người, cổ đông lớn nhỏ, thành viên hội đồng quản trị, đại diện truyền thông tài chính được mời đến đưa tin về kết quả kinh doanh quý ba.
Tôi ngồi ở hàng ghế dành cho gia đình sáng lập, mặc bộ vest xanh navy đơn giản, tóc búi gọn, không một chút trang điểm cầu kỳ, chỉ có ánh mắt điềm tĩnh đến lạ thường.
Lương Tĩnh Hàn ngồi cách tôi vài ghế, vẫn nụ cười tự tin thường trực, đang trò chuyện vui vẻ với vài cổ đông lớn tuổi, hoàn toàn không hay biết về cơn bão sắp ập đến.
Lương Tĩnh Thành ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt căng thẳng nhưng ánh mắt kiên định, thỉnh thoảng liếc nhìn tôi như để xác nhận thời điểm.
Sau phần báo cáo kết quả kinh doanh quý ba do đại diện tài chính trình bày, đến phần thảo luận mở, Lương Tĩnh Thành đứng lên, giọng nói vang vọng khắp hội trường.
– Kính thưa quý vị cổ đông, trước khi kết thúc đại hội hôm nay, tôi xin phép nhường lời cho một thành viên trong gia đình sáng lập, có một số thông tin quan trọng liên quan đến tình hình tài chính và quản trị của công ty con Lương Phú, cần được trình bày công khai trước toàn thể quý vị.
Tiếng xì xào nổi lên khắp hội trường. Lương Tĩnh Hàn khựng lại, nụ cười trên môi cứng đờ, quay sang nhìn anh trai với ánh mắt dò hỏi.
– Anh Thành, đây là chuyện gì vậy?
Lương Tĩnh Thành không trả lời em trai, chỉ gật đầu về phía tôi.
Tôi đứng dậy, bước lên bục phát biểu, tay cầm một tập tài liệu mỏng, giọng nói vang lên rõ ràng, không một chút run rẩy.
– Kính chào quý vị cổ đông. Tôi là Diệp Vân Kỳ, con dâu của gia tộc Lương, vợ của Tổng giám đốc Lương Tĩnh Thành. Hôm nay, tôi đứng đây không phải với tư cách thành viên gia đình, mà với tư cách một nạn nhân, để trình bày trước quý vị một sự thật đã bị che giấu suốt ba năm qua.
Cả hội trường im phăng phắc.
– Ba năm qua, tôi bị chẩn đoán mắc bệnh suy tim mãn tính bởi bác sĩ riêng của gia đình, ông Trần Minh Khải. Tuy nhiên, cách đây một tháng, tôi đã thực hiện xét nghiệm độc chất độc lập tại một bệnh viện không liên quan đến gia đình Lương, và kết quả cho thấy tôi không hề mắc bệnh tim, mà đang bị đầu độc từ từ bằng một hợp chất kim loại nặng không được cấp phép.
Tiếng ồn bắt đầu nổi lên khắp hội trường, cổ đông quay sang thì thầm với nhau, ánh mắt kinh ngạc.
Lương Tĩnh Hàn đứng bật dậy, mặt trắng bệch.
– Đây là cáo buộc vô căn cứ! Chị đang bôi nhọ danh dự gia đình trước toàn thể cổ đông!
Tôi nhìn thẳng vào cậu ta, không hề nao núng.
– Nếu là vô căn cứ, Hàn, vậy em giải thích thế nào về khoản tiền năm mươi triệu, tám mươi triệu, và các khoản tiếp theo được chuyển cho bác sĩ Khải, ghi rõ trong chính cuốn sổ tay cá nhân của em, cùng với dòng chữ hỏi han về việc di chúc sửa xong chưa, cần chị dâu ký trước khi nào đó?
Mặt Hàn tái đi, môi mấp máy không thốt nên lời.
Tôi ra hiệu cho luật sư Bách, người đang ngồi ở hàng ghế khách mời, đứng lên, mang theo một màn hình trình chiếu được kết nối sẵn với hệ thống âm thanh hội trường.
– Kính thưa quý vị, tôi là luật sư Vũ Đình Bách, đại diện pháp lý độc lập cho bà Diệp Vân Kỳ. Tôi xin phép trình bày các bằng chứng đã được thu thập hợp pháp, sẵn sàng cung cấp cho cơ quan điều tra khi cần thiết.
Màn hình chiếu lên lần lượt: kết quả xét nghiệm độc chất có con dấu và chữ ký của bác sĩ Ngô Thanh Hà, bảng phân tích tài chính chỉ ra khoản chênh lệch gần năm tỷ đồng bị rút khỏi Lương Phú thông qua các hợp đồng tư vấn không có thực với công ty Kim Phát Tư Vấn, và bản sao đăng ký kinh doanh cho thấy người đại diện pháp luật công ty này chính là Tống Diễm My, vợ chưa cưới của Lương Tĩnh Hàn.
Tiếng xôn xao trong hội trường ngày càng lớn. Một vài cổ đông lớn tuổi đứng bật dậy, yêu cầu được xem kỹ hơn các tài liệu.
– Đây hoàn toàn có thể là tài liệu giả mạo! Ai dám đảm bảo tính xác thực của những thứ này!
Một cổ đông trung thành với Hàn lên tiếng phản đối.
Luật sư Bách bình tĩnh đáp lại.
– Thưa ông, toàn bộ tài liệu tài chính đều được đối chiếu từ báo cáo công khai đã nộp cho Ủy ban Chứng khoán, hoàn toàn có thể kiểm chứng độc lập. Kết quả xét nghiệm y khoa được thực hiện đúng quy trình pháp y tại một bệnh viện uy tín, có hồ sơ lưu trữ đầy đủ. Và nếu quý vị cần thêm bằng chứng, tôi xin mời một nhân chứng đặc biệt.
Cửa hội trường mở ra, bác sĩ Trần Minh Khải, gầy gò, mệt mỏi, nhưng ánh mắt đã không còn hoảng loạn như những ngày trốn chạy, bước vào giữa sự kinh ngạc của toàn bộ hội trường.
Lương Tĩnh Hàn nhìn thấy ông, mặt biến sắc hoàn toàn, lùi lại một bước như thể vừa nhìn thấy bóng ma.
– Khải… sao ông lại…
Bác sĩ Khải bước lên gần bục phát biểu, giọng nói run rẩy nhưng rõ ràng, dứt khoát.
– Kính thưa quý vị, tôi là Trần Minh Khải, bác sĩ riêng của gia đình Lương suốt hơn mười năm qua. Tôi xin thú nhận trước toàn thể quý vị, tôi đã kê đơn thuốc chứa hợp chất độc hại cho bà Diệp Vân Kỳ suốt ba năm qua, theo yêu cầu và chỉ đạo trực tiếp của ông Lương Tĩnh Hàn, đổi lại các khoản chi trả được ngụy trang dưới danh nghĩa hợp đồng tư vấn sức khỏe thông qua công ty Kim Phát Tư Vấn.
Cả hội trường chấn động, tiếng la ó, tiếng bàn tán nổi lên như sóng trào.
Lương Tĩnh Hàn hét lên, giọng đã mất hết vẻ điềm tĩnh thường ngày.
– Ông nói láo! Ông đang bị ép buộc phải nói những lời này! Đây là âm mưu của chị dâu tôi để cướp đoạt vị trí của tôi trong công ty!
Bác sĩ Khải nhìn Hàn, ánh mắt vừa sợ hãi vừa cương quyết.
– Cậu Hàn, tôi đã già rồi, con gái tôi cũng đã qua khỏi cơn bệnh nhờ số tiền cậu trả, nhưng lương tâm tôi không thể mang theo tội lỗi này xuống mồ được nữa. Tôi xin nhận trách nhiệm trước pháp luật, và tôi cũng xin làm chứng rằng toàn bộ kế hoạch này do chính cậu chủ động đề xuất và chỉ đạo tôi thực hiện.
