Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 3

  1. Home
  2. Người Vợ Đã Chết Một Lần
  3. Chương 3
Prev
Next

Chủ nhật, cả nhà họ Lương dùng bữa trưa chung theo lệ cũ.

Lương Tĩnh Hàn đến muộn mười lăm phút, vận vest xám, nụ cười thường trực trên môi, tay xách theo hộp bánh yêu thích của tôi như thể không có gì thay đổi.

– Chị dâu, nghe nói chị đổi bác sĩ? Có chuyện gì với bác sĩ Khải à?

Giọng cậu ta nhẹ nhàng, quan tâm, đúng chất một người em chồng hiền lành mà kiếp trước tôi từng cảm kích vô cùng.

Kiếp này, tôi nhìn thấy trong ánh mắt cậu ta một tia dò xét sắc lẹm, chỉ thoáng qua rồi biến mất, nhanh đến mức nếu không chú ý sẽ không bao giờ nhận ra.

– Không có gì đâu, Hàn à. Chị chỉ muốn thử ý kiến khác thôi.

– Vậy à. Bác sĩ mới thế nào, có tốt không?

– Cũng ổn. Bác sĩ nói cần theo dõi thêm.

Hàn gật đầu, cười, rồi quay sang nói chuyện với anh trai về công việc, tự nhiên như thể câu chuyện vừa rồi chưa từng xảy ra.

Nhưng tôi để ý thấy, suốt bữa ăn, cậu ta liên tục liếc về phía tôi mỗi khi tôi cầm đũa, mỗi khi tôi uống nước, như đang tính toán điều gì trong đầu.

***

Sau bữa ăn, khi mọi người ra phòng khách dùng trà, tôi giả vờ lên phòng lấy khăn choàng, cố tình đi ngang qua phòng làm việc riêng của Lương Tĩnh Thành, nơi Hàn thường ghé qua bàn công việc với anh trai.

Cửa khép hờ. Tôi nghe thấy giọng Hàn, thấp, gấp gáp.

– Anh Thành, sổ sách quý này em cần anh ký duyệt sớm, cuối tuần này phải nộp cho hội đồng quản trị.

– Con số bất động sản Lương Phú tăng nhanh quá, Hàn. Kiểm toán nội bộ có soát kỹ chưa?

– Anh yên tâm, em làm cẩn thận rồi. Với lại, anh cũng biết, năm nay công ty cần một cú hích để giữ giá cổ phiếu, cổ đông đang chờ kết quả quý ba.

Một khoảng lặng.

– Được rồi, để anh xem lại rồi ký.

– Cảm ơn anh. Mà anh Thành này, chuyện di chúc của ông nội, phần cổ phần của chị dâu ấy, sắp đến sinh nhật chị ấy rồi, gia đình mình có cần bàn lại không?

Tim tôi khựng lại một nhịp.

– Chuyện đó để sau đi, Hàn. Vy còn chưa biết gì về điều khoản đó, anh không muốn cô ấy áp lực.

– Vâng, em chỉ nhắc thôi. Dù sao luật sư gia đình cũng nói, nếu qua sinh nhật ba mươi tuổi mà không có chỉ định mới, phần cổ phần đó sẽ…

– Anh biết rồi, Hàn. Để đó cho anh lo.

Giọng Lương Tĩnh Thành có chút gắt gỏng, như muốn cắt ngang câu chuyện càng nhanh càng tốt.

Tôi lùi lại, tim đập nhanh nhưng đầu óc tỉnh táo lạ thường.

Di chúc. Cổ phần. Sinh nhật ba mươi tuổi.

Kiếp trước tôi chết năm hai mươi chín tuổi, chỉ vài tháng trước sinh nhật ba mươi.

Đây không phải là trùng hợp.

***

Tôi lặng lẽ trở lại phòng khách, ngồi xuống cạnh mẹ chồng, mỉm cười như không có chuyện gì.

Nhưng trong đầu tôi, từng mảnh ghép bắt đầu khớp lại: ông nội chồng, người duy nhất trong gia tộc này từng thật lòng yêu quý tôi, hẳn đã để lại cho tôi một phần cổ phần riêng, kèm điều kiện ràng buộc đến sinh nhật ba mươi tuổi.

Nếu tôi chết trước mốc đó mà chưa lập di chúc chỉ định người thừa kế, phần cổ phần ấy rất có thể sẽ tự động chuyển về cho Lương Tĩnh Hàn, theo điều khoản dự phòng nào đó mà chỉ có luật sư gia đình và hai anh em họ biết.

Đó chính là động cơ.

Không phải vì thù ghét cá nhân, không phải vì tình yêu bị cướp đoạt, không phải kịch bản drama sến sẩm nào cả.

Chỉ đơn giản là tiền. Là quyền lực. Là một phần cổ phần đủ lớn để thay đổi cán cân quyền lực trong tập đoàn Lương thị.

Và tôi, người vợ hiền lành ngoan ngoãn suốt ba năm, chỉ là một chướng ngại vật cần dọn dẹp trước khi đồng hồ điểm đến ngày sinh nhật định mệnh.

Tôi nhìn sang Lương Tĩnh Thành, đang ngồi đọc báo cáo, gương mặt điềm tĩnh như thường lệ.

Anh biết. Anh biết về điều khoản đó từ lâu. Anh biết em trai mình đang sốt ruột về nó.

Nhưng anh có biết em trai mình đã đi xa đến mức nào để giải quyết chướng ngại đó không?

Câu hỏi ấy, tôi chưa có câu trả lời.

Nhưng tôi biết chắc một điều: từ hôm nay, mỗi ngày trôi qua đều là một ngày tôi phải chạy đua với thời gian, trước khi sinh nhật ba mươi tuổi của mình biến thành một cái bẫy tử thần thứ hai.

 

Thứ hai, bác sĩ Trần Minh Khải đến biệt thự theo lịch hẹn hàng tuần, tay xách chiếc cặp da quen thuộc đựng đầy thuốc men và ống nghe.

Ông ta khoảng năm mươi tuổi, dáng người gầy, giọng nói nhỏ nhẹ, luôn mỉm cười hiền từ, kiểu người mà ai gặp lần đầu cũng tin tưởng ngay.

Kiếp trước, tôi từng nghĩ ông là ân nhân, người duy nhất kiên nhẫn theo dõi bệnh tình phức tạp của tôi suốt ba năm.

Kiếp này, tôi nhìn bàn tay ông cầm ống thuốc mà thấy rùng mình.

– Vân Kỳ à, dạo này con thấy trong người thế nào?

– Cũng bình thường, thưa bác sĩ. Có điều con nghe nói xét nghiệm gần đây con hơi thiếu vi chất, con có đi khám thêm ở ngoài.

Ánh mắt ông khẽ động, chỉ một khắc rồi trở lại bình thản.

– Ồ, con đi khám ở đâu vậy?

– Bệnh viện Đại học, xét nghiệm tổng quát thôi ạ. Bác sĩ khuyên con nên đối chiếu thêm ý kiến trước khi tiếp tục thuốc tim.

– Con làm vậy là đúng, kiểm tra chéo bao giờ cũng tốt.

Ông ta nói câu đó rất tự nhiên, nhưng tay đang mở nắp lọ thuốc mới hơi khựng lại nửa giây trước khi tiếp tục.

Chỉ nửa giây thôi, nhưng đủ để tôi chắc chắn: ông đã biết tôi đang nghi ngờ.

– Đây là liều thuốc mới, con uống đều mỗi tối trước khi ngủ như cũ nhé.

Tôi nhận lọ thuốc, cười nhẹ.

– Dạ, con cảm ơn bác sĩ.

***

Ông ta về, tôi lập tức lên phòng, gọi taxi riêng, mang lọ thuốc đến phòng khám của bác sĩ Ngô Thanh Hà, không thông qua tài xế riêng của gia đình.

Bác sĩ Hà mở lọ thuốc, lấy một viên, đưa vào máy phân tích nhanh trong phòng thí nghiệm nhỏ của bà.

Nửa tiếng sau, bà quay lại, mặt nghiêm trọng.

– Viên thuốc này chứa một hợp chất không có trong danh mục thuốc tim mạch được cấp phép. Đây là một dạng biến thể của chất độc kim loại nặng, được bào chế khéo léo để trông giống viên nén thông thường, tan chậm trong dạ dày, hấp thu từ từ vào máu.

– Vậy nghĩa là…

– Nghĩa là nếu cô tiếp tục uống loại thuốc này mỗi ngày như trước, nồng độ độc tố trong máu cô sẽ tăng dần, đến một ngưỡng nhất định sẽ gây suy tim thật sự, không phải giả vờ, mà là tổn thương cơ tim vĩnh viễn không hồi phục. Đó chính xác là cơ chế gây ra cái mà người ta chẩn đoán nhầm là bệnh tim tự nhiên.

Tôi cầm lọ thuốc trong tay, cảm giác như đang cầm chính bản án tử hình của mình từ kiếp trước.

– Bác sĩ Khải biết cháu nghi ngờ rồi. Ông ta sẽ cẩn thận hơn từ giờ.

– Vậy cô định làm gì? Ngừng uống thuốc đột ngột có thể khiến ông ta cảnh giác, nhưng tiếp tục uống thì rất nguy hiểm.

Tôi suy nghĩ một lúc, rồi mỉm cười, nụ cười không hề có chút vui vẻ nào.

– Cháu sẽ giả vờ uống. Chị giúp cháu bào chế một loại viên nén giả, hình dáng giống hệt, nhưng bên trong chỉ là bột vitamin vô hại. Cháu sẽ đổi thuốc thật lấy thuốc giả mỗi tối, cất thuốc thật lại làm bằng chứng.

Bác sĩ Hà nhìn tôi, ánh mắt vừa lo lắng vừa có chút nể phục.

– Cô Kỳ, cô đang chơi một ván cờ rất nguy hiểm với những người sẵn sàng giết người.

– Cháu biết. Nhưng ván cờ này, cháu đã thua một lần rồi. Lần này cháu sẽ không thua nữa.

***

Đêm đó, tôi ngồi trong phòng ngủ, tay cầm lọ thuốc thật đã cất kỹ trong một hộp nhỏ giấu sau ngăn tủ quần áo, nơi không ai ngoài tôi biết đến.

Lương Tĩnh Thành bước vào, thấy tôi đang cầm lọ thuốc giả bác sĩ Hà vừa đưa, anh hỏi.

– Em uống thuốc chưa?

– Sắp uống đây.

Tôi đưa viên thuốc giả vào miệng trước mặt anh, uống một ngụm nước, để anh yên tâm nhìn thấy.

Anh ngồi xuống cạnh tôi, gương mặt có chút gì đó nặng nề mà tôi chưa từng thấy trước đây.

– Vy, dạo này công việc căng thẳng quá. Nếu có gì làm em khó chịu ở nhà mình, em cứ nói với anh, đừng giữ trong lòng.

Tôi nhìn anh, cố gắng đọc xem câu nói đó xuất phát từ sự quan tâm thật lòng, hay từ nỗi bất an của một người đang cố che giấu điều gì đó.

– Anh Thành này, nếu một ngày em phát hiện ra chuyện gì đó không tốt trong gia đình mình, anh sẽ đứng về phía em, hay đứng về phía gia đình?

Câu hỏi khiến anh sững lại, đôi mắt anh nhìn tôi thật lâu, sâu thẳm và có phần hoảng hốt.

– Sao tự nhiên em hỏi vậy?

– Chỉ là câu hỏi thôi.

Anh không trả lời ngay. Anh nắm lấy tay tôi, siết nhẹ.

– Em là vợ anh, Vy. Dù chuyện gì xảy ra, anh sẽ tìm cách bảo vệ em.

Nhưng anh không nói “anh sẽ đứng về phía em”. Anh nói “anh sẽ tìm cách bảo vệ em”, một câu trả lời khéo léo, mơ hồ, đủ để an ủi mà không hề cam kết điều gì rõ ràng.

Tôi mỉm cười, gật đầu, rồi nằm xuống, quay lưng lại phía anh.

Kiếp trước, câu trả lời đó đủ khiến tôi an tâm ngủ ngon suốt nhiều năm.

Kiếp này, nó chỉ khiến tôi thêm chắc chắn rằng, muốn sống sót, tôi không thể chỉ trông chờ vào tình yêu của một người đàn ông đang đứng giữa hai chữ gia đình và công lý.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi