Chương 3
Trịnh Mộc Thần đứng trước cổng tòa nhà mang tên “Bình Minh Holdings” đúng bốn mươi phút sau khi gửi tin nhắn cuối.
Anh nhìn tấm bảng đồng nhỏ gắn trên cửa kính, tên công ty hoàn toàn lạ lẫm.
Nhưng bảo vệ đứng chắn trước cửa, lịch sự, dứt khoát.
“Xin lỗi, thưa ông. Không có lịch hẹn, chúng tôi không thể cho vào.”
“Tôi là Trịnh Mộc Thần.” Anh nói, giọng vẫn còn nguyên uy lực của một chủ tịch tập đoàn lớn nhất thành phố.
Người bảo vệ chỉ cúi đầu.
“Chúng tôi biết, thưa ông.”
Câu trả lời đó, lạnh hơn bất cứ cái tên nào anh từng nghe.
Anh đứng đó một lúc lâu, nhìn lên những tầng cao của tòa nhà, cố tìm một bóng người sau lớp kính phản chiếu.
Không có gì.
Chỉ có hình ảnh của chính anh, đứng một mình trước cửa, lần đầu tiên trong đời bị từ chối.
Tối đó, tôi nằm trong căn hộ mới, nhìn lên trần nhà.
Cha tôi đã chuẩn bị nơi này từ lâu, một căn hộ nhỏ, ấm, không mang dấu vết gì của họ Trịnh.
Tôi đặt tay lên bụng, và trong đầu, hình ảnh đêm bão sáu tháng trước lại hiện về.
Đêm đó, trợ lý của Trịnh Mộc Thần gọi điện cho tôi, nói anh uống quá nhiều, không nên để anh lái xe về một mình.
Tôi đã đến đón anh.
Lúc đó tôi không nghĩ gì nhiều.
Nhưng giờ, ngồi đây, tôi chợt nhớ ra một chi tiết nhỏ.
Người trợ lý đó đã nghỉ việc, chỉ một tuần sau đêm đó.
Không một lời giải thích.
Tôi nhắm mắt, gạt suy nghĩ đó đi.
Có lẽ chỉ là trùng hợp.
Có lẽ.
Sáng hôm sau, tôi đến bệnh viện khám thai.
Anh tôi, Lâm Thành Đạt, người phụ trách mảng tài chính của Bình Minh Holdings, đi cùng, đứng ngoài phòng khám, tay cầm hai cốc nước cam.
“Mọi thứ ổn chứ?” Anh hỏi khi tôi ra.
“Ổn.” Tôi gật đầu. “Tim thai khỏe.”
Anh đưa tôi một cốc nước cam, rồi nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy.
“Hy, có một việc anh cần nói với em.”
Tôi nhìn anh, chờ đợi.
“Sáng nay, phòng pháp lý phát hiện một điều lạ.” Anh hạ giọng. “Hồ sơ thất lạc của Tống Vân, năm năm trước, có dấu vết chỉnh sửa. Người chỉnh sửa hồ sơ đó… lại làm việc cho một công ty con của tập đoàn Bách Gia.”
Tôi đứng im.
Bách Gia.
Đối thủ lớn nhất của tập đoàn Trịnh trong mười năm qua.
“Em nghĩ…” Tôi chậm rãi nói. “Tống Vân trở về, không phải tình cờ.”
Cùng buổi sáng đó, trong một quán cà phê nhỏ ở ngoại ô, Tống Vân ngồi đối diện một người đàn ông trung niên, vest đen, không đeo logo công ty nào.
“Mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch.” Người đàn ông nói, giọng nhẹ nhàng. “Trịnh Mộc Thần đang hoảng loạn. Cổ phiếu giảm. Lâm gia bất ngờ trỗi dậy. Đây là thời điểm tốt nhất.”
Tống Vân nhấp một ngụm cà phê, không trả lời ngay.
“Tôi không quan tâm cổ phiếu của các ông.” Cô nói. “Tôi chỉ cần một thứ.”
“Vị trí phu nhân tập đoàn Trịnh.” Người đàn ông gật đầu. “Chúng tôi biết. Và chúng tôi sẽ giúp cô có được nó. Chỉ cần… Lâm Hy biến mất khỏi cuộc chơi.”
Tống Vân khẽ cười, đặt cốc xuống.
“Vậy thì, có vẻ chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ rồi.”
Bảy giờ sáng, văn phòng truyền thông của tập đoàn Trịnh nhận được một bức thư.
Không phải thư nội bộ.
Là thông cáo báo chí, gửi đồng thời đến mười hai tòa soạn lớn nhất thành phố.
Tiêu đề ngắn gọn: “Bình Minh Holdings chính thức tiếp nhận 23% cổ phần Tập đoàn Trịnh theo điều khoản hợp đồng hôn nhân đã ký kết.”
Trong vòng một giờ, tin tức tràn ngập các trang báo kinh tế.
Cổ phiếu Trịnh tập đoàn mở phiên giảm sàn.
Phòng họp khẩn cấp được triệu tập lần thứ hai trong vòng hai mươi tư giờ.
“Ai…” Trịnh Mộc Thần đứng giữa phòng, tay cầm tờ thông cáo, giọng run lên vì giận. “Ai cho phép gửi cái này ra ngoài trước khi chúng ta có phương án?”
“Thưa chủ tịch… không phải chúng ta gửi.” Trưởng phòng truyền thông cúi đầu. “Là phía Bình Minh Holdings.”
Trịnh Mộc Thần siết tờ giấy trong tay đến nhăn nhúm.
Lâm Hy không chờ anh.
Cô không cho anh một cơ hội đàm phán.
Tôi đứng trong văn phòng riêng tại Bình Minh Holdings, nhìn qua khung cửa sổ lớn xuống thành phố.
Điện thoại trên bàn rung liên tục, các số lạ gọi đến từ những tòa soạn, xin xác nhận thông tin.
Tôi không bắt máy.
Cha tôi bước vào, đặt một tách trà nóng trước mặt tôi.
“Con làm tốt lắm.” Ông nói, rồi ngồi xuống ghế đối diện. “Nhưng Hy, con biết đây chỉ là bước đầu, đúng không?”
“Con biết.” Tôi gật đầu, mắt vẫn nhìn ra ngoài. “Tống Vân trở về không phải để cướp lại Trịnh Mộc Thần.”
“Là để cướp cả tập đoàn.” Cha tôi tiếp lời, gật đầu. “Và Bách Gia đứng sau.”
Tôi quay lại nhìn cha.
“Vậy thì, có lẽ đã đến lúc Bình Minh Holdings và Bách Gia… gặp nhau một lần.”
Buổi chiều, Trịnh Mộc Thần xuất hiện trước cửa căn hộ của tôi.
Không báo trước.
Không trợ lý, không vệ sĩ.
Chỉ một mình anh, vest nhăn nhúm, mắt thâm quầng, trông khác hẳn người đàn ông lạnh lùng đặt tờ đơn ly hôn lên bàn hai ngày trước.
“Lâm Hy.” Anh nhìn tôi, giọng khàn. “Anh không đến vì cổ phần.”
“Vậy anh đến vì gì?” Tôi đứng chắn ở cửa, không mời anh vào.
“Vì em.” Anh nhìn xuống, rồi nhìn vào bụng tôi. “Và vì con.”
Tôi im lặng một lúc.
“Anh có biết,” tôi nói, giọng nhẹ, “Tống Vân trở về không phải vì nhớ anh?”
Anh ngẩng lên, sững lại.
“Em nói gì?”
“Tôi nghĩ,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “anh nên về nhà, và tự hỏi người phụ nữ anh vừa đánh đổi cả gia tộc để giữ lại, thật ra là ai.”
Tôi đóng cửa lại.
Qua lớp cửa gỗ, tôi nghe tiếng bước chân anh đứng yên rất lâu, không rời đi.
Điện thoại trong túi tôi rung lên.
Là tin nhắn từ Lâm Thành Đạt.
“Hy, em xem cái này. Vừa nhận được từ một nguồn ở Bách Gia.”
Một tấm ảnh được gửi kèm.
Tôi mở ra, và tay tôi khẽ siết lại quanh điện thoại.
Trong ảnh, là hai người phụ nữ đứng cạnh nhau, chụp cách đây không lâu.
Một người, là Tống Vân.
Người còn lại… cũng là Tống Vân.
Khuôn mặt giống nhau đến từng chi tiết.
Chỉ khác một điều.
Một trong hai người, trên cổ tay trái, có một vết sẹo nhỏ hình trăng lưỡi liềm.
Người đang ở biệt thự họ Trịnh lúc này, không có vết sẹo đó.