Chương 10
Tiếng xe cảnh sát vang lên từ xa, ánh đèn xanh đỏ quét qua sân bay tối.
Đường Vũ đứng yên, không chống cự khi hai cảnh sát tiến đến, chỉ nhìn về phía tôi, khẽ nhún vai, như một người chấp nhận thua một ván cờ.
Tống Yên, người vẫn được biết đến với cái tên Tống Vân suốt thời gian qua, đứng bất động giữa sân, hai tay nắm chặt vạt áo choàng.
Cô nhìn người phụ nữ đang đứng trong vòng tay Trịnh Mộc Thần, khuôn mặt giống mình từng đường nét, rồi quay đi, bước nhanh về phía xe.
Một cảnh sát nhẹ nhàng chặn lại.
“Xin cô vui lòng, theo chúng tôi về đồn, để làm rõ một số thông tin.”
Tống Yên dừng lại, không phản ứng, chỉ đứng đó, vai run lên, không quay đầu nhìn lại phía sau, dù chỉ một lần.
***
Mười phút sau, một chiếc xe khác đến, bà vú được Lâm Thành Đạt cho người đón gấp trong đêm.
Bà vừa xuống xe đã chạy đến, ôm lấy người phụ nữ đang ngồi bên lề đường, quấn trong áo khoác của Trịnh Mộc Thần.
“Vân con! Là con thật rồi, Vân con của bà!”
Tống Vân ngẩng lên, nhìn bà vú, rồi bật khóc, ôm chặt lấy bà, như một đứa trẻ.
“Bà ơi… con không biết mình là ai nữa…”
“Con là Vân.” Bà vú vỗ nhẹ lưng cô, giọng nghẹn ngào. “Con luôn là Vân của bà, từ ngày con còn đỏ hỏn.”
Trịnh Mộc Thần đứng cách đó vài bước, nhìn cảnh đó, không nói gì, chỉ lặng lẽ quay đi, lấy điện thoại, gọi cho đội ngũ pháp lý của tập đoàn.
***
Tôi ngồi trong xe, nhìn ra ngoài, không bước xuống.
Đây không phải câu chuyện của tôi.
Lâm Thành Đạt mở cửa xe, ngồi vào, tay vẫn cầm điện thoại.
“Đường Vũ, trong lúc bị áp giải, có nói một câu.” Anh nhìn tôi. “‘Tôi chỉ là người thực thi. Người ra lệnh không phải tôi.'”
Tôi nhìn ra cửa kính, trời đã sáng hẳn, ánh nắng đầu tiên rọi lên đường băng.
“Vậy thì,” tôi nói chậm, “có vẻ Bách Gia chỉ là lớp vỏ. Cần biết, ai đứng sau lớp vỏ đó.”
Trưa cùng ngày, Trịnh Mộc Thần tổ chức một buổi họp báo khẩn, đứng một mình trước hàng chục ống kính.
“Người phụ nữ trở về nhận diện là Tống Vân hai tháng trước, là một sự giả mạo có chủ đích.” Anh nói, giọng chậm, rõ, không một chút run. “Lễ đính hôn được công bố trước đó, chính thức bị hủy bỏ. Tống Vân thật, hiện đã an toàn, đang được chăm sóc theo nguyện vọng cá nhân, gia đình xin được giữ kín thông tin riêng tư trong thời gian tới.”
Anh cúi đầu, một lần, trước toàn bộ ống kính.
“Tôi xin lỗi gia đình họ Tống, và toàn thể cổ đông, vì sự việc này.”
***
Tại đồn cảnh sát, qua một ngày làm việc, hồ sơ của Tống Yên dần được làm rõ.
Hai mươi sáu năm trước, gia đình họ Tống có hai bé gái song sinh.
Vào thời điểm đó, dòng họ Tống đang trong giai đoạn khó khăn, ông nội của Tống Vân, người đứng đầu gia tộc lúc bấy giờ, cho rằng nuôi hai đứa trẻ gái cùng lúc sẽ “chia mỏng” tài sản và danh tiếng dòng họ.
Một trong hai bé, được âm thầm gửi đi, qua một trại trẻ ở tỉnh xa, hồ sơ bị xóa gần như hoàn toàn.
Tống Yên, lớn lên trong một gia đình nhận nuôi nghèo khó, không hề biết về nguồn gốc thật, cho đến ba năm trước, khi một nhóm người tự xưng là “đơn vị nghiên cứu phả hệ” tìm đến, cho cô xem kết quả ADN, và một câu nói.
“Cô có một người chị em song sinh, đang sống cuộc đời mà lẽ ra thuộc về cả hai người.”
***
Tại bệnh viện, bà Lý đã tỉnh hoàn toàn, ngồi dậy được, nghe Trịnh Mộc Thần kể lại toàn bộ câu chuyện.
Bà im lặng rất lâu, rồi nước mắt bà bắt đầu rơi, không phải vì sốc, mà vì một điều gì đó bà đã giấu kín suốt hai mươi sáu năm.
“Năm đó…” Bà nói, giọng run. “Mẹ là người được gia đình họ Tống nhờ, đưa đứa bé đi gửi. Mẹ không biết, sau này họ sẽ…”
Bà nắm tay Trịnh Mộc Thần, run rẩy.
“Mẹ xin lỗi. Vì lỗi của mẹ, mà hôm nay, một đứa trẻ vô tội bị người khác lợi dụng, biến thành công cụ trả thù.”
***
Tối đó, trong phòng làm việc của Bình Minh Holdings, Lâm Thành Đạt đặt một tập hồ sơ trước mặt tôi, vẻ mặt nghiêm trọng khác thường.
“Đường Vũ đã khai.” Anh nói. “Người đứng sau toàn bộ kế hoạch, là chủ tịch thật của Bách Gia, ẩn danh suốt nhiều năm qua, chỉ điều hành qua người đại diện.”
Anh chỉ vào một cái tên trong hồ sơ.
Tôi nhìn vào đó, và trong một giây, cả căn phòng như chìm vào im lặng.
Cái tên đó, tôi đã từng nghe, không phải từ Đường Vũ, không phải từ Bách Gia.
Mà từ chính miệng cha tôi, rất nhiều năm trước, trong một câu chuyện ông chưa từng kể hết.
“Tô Vĩnh Khang.”