Chương 1
Tôi đang ngồi trước màn hình lúc 2 giờ sáng, tay gõ lệnh cuối cùng, khi cửa văn phòng bật mở.
Giám đốc Trần Khải bước vào. Theo sau là ba người từ ban kiểm toán nội bộ, mặt lạnh như tiền.
– Lưu Tĩnh, thu dọn đồ.
Tôi không quay lại.
– Cho tôi thêm bảy phút.
– Bảy phút?
Hắn cười, kiểu cười của người đang thương hại kẻ không hiểu mình vừa thua.
– Hợp đồng của cô đã bị chấm dứt từ chiều nay. Cô không còn tư cách ở đây nữa.
Tôi gõ thêm hai dòng lệnh, rồi mới đứng dậy.
Tám tháng trước, tôi xin vào Minh Viễn Tech với tư cách phân tích dữ liệu cấp thấp. Không ai hỏi bằng cấp. Không ai hỏi kinh nghiệm. Họ chỉ thấy tôi ba mươi tuổi, quê tỉnh lẻ, CV trắng hơn tờ giấy A4 mới.
Trưởng nhóm Hà Bác Văn phân tôi vào góc bàn gần nhà vệ sinh, giao cho tôi đống báo cáo tồn đọng sáu tháng mà cả team không ai chạm vào.
– Cứ làm đại đi. Sai cũng không sao, đằng nào cũng không ai đọc.
Tôi đọc. Tôi đọc rất kỹ.
Và tôi thấy thứ không ai thèm tìm.
Số liệu doanh thu của phân nhánh phía Nam bị làm đẹp một cách có hệ thống, đều đặn, suốt hai năm liên tiếp. Không phải lỗi ngẫu nhiên. Là tay nghề.
Tôi lập mô hình kiểm chứng, chạy đối chiếu ba nguồn độc lập. Kết quả ra mỗi lần đều giống nhau, sai lệch tích lũy vượt mốc 40 tỷ.
Tôi mang báo cáo lên gặp Hà Bác Văn.
Hắn lật qua hai trang, đặt xuống.
– Cô tự nghĩ ra chuyện này à?
– Số liệu tự nói.
– Số liệu không biết nói. Người mới vào chưa hiểu bối cảnh thì đừng vẽ chuyện.
Tôi bị chuyển sang bộ phận hành chính một tuần sau đó. Chính thức, lý do ghi là “cơ cấu lại nhân sự.”
Không chính thức, cả công ty gọi tôi là con nhà quê hoang tưởng.
Tôi không cãi.
Sáu tháng ngồi bộ phận hành chính, tôi photo tài liệu, pha cà phê, đặt cơm trưa cho người khác.
Không ai biết tôi vẫn đang chạy mô hình mỗi đêm.
Không ai biết tôi đã mở một tài khoản ẩn danh gửi báo cáo sơ bộ lên diễn đàn chuyên ngành kiểm toán, chỉ để xem có ai thấy điều tôi thấy không.
Có người thấy.
Người đó tên Vương Thiệu, kiểm toán viên độc lập, mười lăm năm kinh nghiệm, từng làm nhân chứng trong ba vụ án gian lận tài chính lớn nhất thập kỷ. Ông nhắn cho tôi lúc 11 giờ đêm một ngày thứ Ba.
“Cô có thể chứng minh chuỗi gốc không?”
Tôi trả lời: “Cho tôi ba tháng.”
Ba tháng đó là quãng thời gian kỳ lạ nhất đời tôi.
Ban ngày tôi mỉm cười với mọi người, đặt cơm trưa đúng giờ, không sai một món. Ban đêm tôi truy vết từng dòng dữ liệu, từng lần chỉnh sửa file, từng dấu thời gian bị ghi đè.
Gian lận không bao giờ sạch hoàn toàn. Nó chỉ được chôn đủ sâu để người bình thường không muốn đào.
Tôi không phải người bình thường, và tôi có rất nhiều thời gian.
Cuối tháng thứ ba, tôi có đủ thứ cần có: chuỗi log gốc, bảng đối chiếu chéo, dấu vết phê duyệt ngược lên tận cấp phó giám đốc tài chính.
Trần Khải không phải người ra lệnh.
Nhưng hắn là người ký.
Đêm nay, khi hắn bước vào văn phòng với ba người kiểm toán nội bộ, tôi hiểu ngay.
Ai đó trong nội bộ đánh hơi thấy tôi đang đào. Họ muốn đẩy tôi ra trước khi tôi kịp nổi mặt nước.
Bảy phút tôi xin, không phải để thu dọn đồ.
Là để gửi toàn bộ báo cáo, bản gốc có mã hóa, tới ba địa chỉ: Vương Thiệu, Ủy ban Chứng khoán, và một phóng viên điều tra tôi đã giữ liên lạc suốt sáu tháng qua.
Tôi đứng dậy, khóa máy, nhìn Trần Khải lần đầu tiên thẳng mặt.
– Cảm ơn anh đã cho tôi đủ thời gian.
Hắn chưa kịp hiểu câu đó có nghĩa gì, điện thoại trong túi hắn đã bắt đầu rung.
Hắn nhìn màn hình, sắc mặt biến đổi từng giây.
Tôi biết số đó. Số của Ủy ban Chứng khoán không bao giờ gọi lúc chín giờ tối, trừ khi họ đã có đủ thứ trong tay và không muốn chờ đến sáng.
– Anh… anh làm gì vậy?
Giọng hắn lần đầu tiên không còn cái điệu thản nhiên quen thuộc.
Tôi không trả lời. Tôi khoác túi lên vai, bước về phía cửa.
Ba người kiểm toán nội bộ nhìn nhau. Một người lặng lẽ nhấc điện thoại lên.
Hành lang tầng mười bảy vắng tanh.
Tôi đứng chờ thang máy, nghe tiếng ồn bắt đầu vỡ ra từ phía sau cánh cửa kính. Tiếng ghế kéo. Tiếng ai đó gọi tên Trần Khải với giọng không còn bình thản.
Thang máy mở ra.
Tôi bước vào, nhìn lại một lần, không phải vì luyến tiếc.
Chỉ để nhớ.
Sáu tháng photo tài liệu, pha cà phê, đặt cơm trưa đúng giờ không sai một món. Sáu tháng nghe người ta gọi mình là con nhà quê hoang tưởng, mỉm cười, không cãi một tiếng.
Tôi không cãi vì tôi đang đào.
Cửa thang máy khép lại.
Vương Thiệu nhắn cho tôi lúc tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà.
“Họ tiếp nhận rồi. Cô ổn không?”
Tôi gõ lại: “Ổn. Đang đi ăn bún bò.”
Ông trả lời một dấu chấm than, rồi thêm: “Cô kỳ lạ thật.”
Tôi cười một mình ngoài vỉa hè, gió tháng Mười thổi lạnh qua cổ áo.
Không kỳ lạ. Chỉ là tôi học từ lâu rằng người ta ít khi để ý đến ai đang pha cà phê cho họ.
Đó là lợi thế lớn nhất của tôi, và Trần Khải đã trao nó cho tôi bằng chính tay hắn.
Tin tức lên mặt báo vào sáng hôm sau.
Tên tôi không xuất hiện ở đâu. Tôi không cần nó xuất hiện.
Điện thoại tôi có một tin nhắn từ số lạ, không đề tên, chỉ vỏn vẹn một câu:
“Cô còn báo cáo nào khác không?”
Tôi nhìn màn hình hồi lâu.
Rồi tôi gõ trả lời: “Có. Nhưng lần này tôi muốn ngồi đúng bàn.”
