Chương 5
Đơn khiếu nại của tôi được Ban Kiểm soát tiếp nhận ngay trong ngày, kèm theo yêu cầu triệu tập cuộc họp Hội đồng quản trị bất thường trong vòng bảy ngày.
Nhưng trước khi cuộc họp đó kịp diễn ra, tin tức về những bất thường tài chính tại Đại Phát đã bắt đầu rò rỉ ra ngoài, không phải từ tôi, không phải từ Vũ Kiên, mà có lẽ từ chính nội bộ công ty Đại Phát, nơi tin đồn kiểm toán đột xuất đã âm ỉ suốt hai tuần qua.
Một bài báo ngắn xuất hiện trên một trang tin kinh tế, không nêu tên cụ thể, chỉ nói mơ hồ về “nghi vấn sử dụng vốn sai mục đích tại một doanh nghiệp logistics phía Nam vừa nhận gói tái cấu trúc lớn”. Nhưng trong giới đầu tư, chỉ cần vậy là đủ để người ta đoán ra.
Trong vòng ba ngày, hai ngân hàng đối tác của Đại Phát tạm ngừng giải ngân các khoản vay lưu động, viện lý do rà soát lại hồ sơ tín dụng. Một vài nhà cung cấp nhiên liệu và phụ tùng bắt đầu yêu cầu thanh toán trước thay vì công nợ như thường lệ. Không khí hoảng loạn nhẹ lan trong nội bộ công ty.
Tôi biết được tất cả những điều này không phải qua công việc, vì tôi vẫn đang trong thời gian chờ phục hồi chức vụ, mà qua một cuộc gọi bất ngờ của Tô Mạn vào một buổi tối, giọng cô ấy run rẩy rõ rệt.
“Tĩnh, mày nghe tin gì chưa? Công ty bố chồng tao đang gặp chuyện gì đó nghiêm trọng lắm. Ngân hàng ngừng cho vay, nhà cung cấp đòi tiền gấp, Lâm Khải mấy hôm nay không về nhà, điện thoại thì không nghe máy tao.”
Tôi ngồi im một lúc trước khi trả lời, cân nhắc từng câu chữ.
“Mày đã hỏi thẳng chồng mày về nguồn gốc số tiền tái cấu trúc chưa? Về những công ty như Đại An, Kim Phát, hay Hưng Thịnh Long An?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
“Sao mày biết mấy cái tên đó?” Giọng Tô Mạn đổi khác, cảnh giác hơn.
“Vì đó chính là những công ty đang bị điều tra vì nhận tiền từ hợp đồng tái cấu trúc mà không sử dụng đúng mục đích,” tôi nói thẳng, không còn lý do để giấu giếm nữa khi mọi thứ đã bắt đầu vỡ lở ra ngoài. “Tô Mạn, tao là người trực tiếp phát hiện ra sự bất thường này, từ trước cả khi mày đến tìm tao hỏi chuyện kiểm toán ở Long An.”
“Mày…” Cô ấy nghẹn lại. “Mày biết từ trước mà không nói cho tao?”
“Tao không thể nói,” tôi đáp, kiên nhẫn nhưng không nhượng bộ. “Đó là thông tin nội bộ liên quan đến một cuộc điều tra tài chính nghiêm trọng, không phải chuyện tao có thể chia sẻ như một câu chuyện phiếm giữa bạn bè, kể cả với mày.”
“Nhưng đó là gia đình chồng tao! Là cuộc sống của tao!” Giọng cô ấy vỡ ra, giữa tức giận và hoảng sợ.
“Tao hiểu điều đó rất khó khăn với mày,” tôi nói, giọng dịu lại một chút, dù vẫn giữ ranh giới rõ ràng. “Nhưng mày cũng nên hiểu, số tiền hai mươi ba tỷ đồng biến mất khỏi một hợp đồng đầu tư không phải chuyện nhỏ. Nếu chồng mày hoặc bố chồng mày có liên quan, đó là trách nhiệm pháp lý họ phải đối mặt, không phải điều tao có thể giúp che giấu, dù mày là bạn thân của tao bảy năm.”
Tô Mạn khóc ở đầu dây bên kia, tiếng khóc không còn giả tạo hay tính toán như những lần trước, mà là tiếng khóc của một người vừa nhận ra thế giới mình vừa bước vào không hề an toàn như cô ấy tưởng.
“Tao sợ lắm Tĩnh,” cô ấy nói, giọng nhỏ dần. “Tao không biết chuyện gì đang xảy ra. Lâm Khải giấu tao mọi thứ.”
“Nếu anh ta thực sự giấu mày mọi thứ, thì có lẽ mày cũng là nạn nhân trong chuyện này, không kém gì nhà đầu tư,” tôi nói. “Nhưng tao không thể nói trước điều gì cho đến khi cuộc điều tra chính thức có kết luận. Việc mày cần làm bây giờ là giữ bình tĩnh, và tự bảo vệ quyền lợi của mình, đừng ký thêm bất cứ giấy tờ nào liên quan đến tài sản chung nếu chưa hiểu rõ.”
Cuộc gọi kết thúc trong tiếng nấc của Tô Mạn, và tôi ngồi lại một mình trong phòng, cảm giác phức tạp dâng lên, vừa thương cảm cho một người bạn cũ đang chới với, vừa không thể, và không nên, làm gì khác ngoài việc đứng vững trên lập trường đúng đắn của mình.
Ba ngày sau, Ban Kiểm soát chính thức thông báo triệu tập cuộc họp Hội đồng quản trị bất thường vào cuối tuần, với nội dung chính: xem xét toàn bộ hồ sơ thương vụ tái cấu trúc Đại Phát, và làm rõ trách nhiệm liên quan của các cá nhân trong Hội đồng quản trị.
Phòng họp lớn tầng ba mươi của Viễn Hà chật kín người sáng thứ Bảy đó. Toàn bộ thành viên Hội đồng quản trị, Ban Kiểm soát, và đại diện các cổ đông lớn đều có mặt.
Tôi được phục hồi vị trí công tác hai ngày trước đó, sau khi Ban Kiểm soát xác nhận bằng chứng chứng minh tôi không liên quan đến email vu khống. Nhưng hôm nay, tôi không đến với tư cách một nhân viên bình thường trình bày báo cáo, tôi đến với toàn bộ hồ sơ đầy đủ nhất mà tôi và Vũ Kiên đã dựng lên trong suốt ba tuần qua.
Bố tôi ngồi ở vị trí Chủ tịch điều hành cuộc họp, gương mặt điềm tĩnh nhưng ánh mắt không giấu được sự nghiêm trọng.
“Mời chị Trần Tĩnh, Phó Trưởng phòng Pháp chế, trình bày báo cáo,” ông nói, giọng chính thức, không một chút thiên vị nào có thể nhận ra.
Tôi đứng dậy, mở máy chiếu, và bắt đầu trình bày.
Tôi trình bày về đợt giải ngân đầu tiên ba mươi lăm tỷ đồng, về hai mươi ba tỷ đồng không được sử dụng đúng mục đích, về ba công ty vỏ bọc Đại An, Kim Phát, Hưng Thịnh Long An, về những hóa đơn khống không tồn tại trong hệ thống thuế, về mối liên hệ giữa các công ty này với Lâm Thành Nhân, em họ của Chủ tịch Đại Phát.
Cả phòng họp im phăng phắc.
Tôi tiếp tục, giọng không hề run, dù đang trực tiếp chỉ ra sai phạm của một người đang ngồi cách tôi chỉ vài mét.
“Và cuối cùng, chúng tôi phát hiện mối liên hệ tài chính trực tiếp giữa một thành viên Hội đồng quản trị của Viễn Hà và chuỗi công ty vỏ bọc này, thông qua khoản đầu tư ba năm trước vào Kim Sơn Land, sau đó được chuyển đổi thành cổ phần tại Công ty Cổ phần Đầu tư Hưng Phát Miền Nam, đơn vị hiện đang gián tiếp nắm giữ cổ phần trong cả ba công ty vỏ bọc nói trên.”
Tôi nhìn thẳng về phía Đặng Hữu Toàn.
“Người đó chính là Phó Chủ tịch Hội đồng quản trị, ông Đặng Hữu Toàn, người trực tiếp giới thiệu và bảo lãnh thương vụ này trước Hội đồng quản trị hai năm trước.”
Cả phòng họp xôn xao. Đặng Hữu Toàn đứng bật dậy, mặt đỏ bừng.
“Đây là vu khống có chủ đích!” Ông ta gằn giọng. “Cô ta có mâu thuẫn cá nhân với gia đình bên Đại Phát, mọi người đều biết chuyện cô ta bị đối xử không tốt trong đám cưới của bạn mình. Đây là báo thù cá nhân được ngụy trang thành điều tra công ty!”
Tôi không hề nao núng.
“Thưa chú Toàn, và thưa quý vị,” tôi nói, giọng vẫn giữ nguyên sự bình tĩnh. “Nếu đây là báo thù cá nhân, tôi mời chú giải thích tại sao tên chú lại xuất hiện trong hồ sơ đăng ký kinh doanh của Hưng Phát Miền Nam, một công ty được lập ra từ ba năm trước, rất lâu trước khi đám cưới bạn tôi diễn ra. Cảm xúc cá nhân của tôi, nếu có, không thể tạo ra một chuỗi giao dịch tài chính đã tồn tại từ trước khi tôi biết đến vụ việc này.”
Vũ Kiên, ngồi ở hàng ghế phía sau dành cho các trưởng phòng liên quan, đứng dậy bổ sung, giọng chắc chắn. “Toàn bộ dữ liệu này đã được Ban Kiểm soát xác minh độc lập, không dựa trên bất cứ thông tin nào do cá nhân chị Tĩnh cung cấp một chiều. Chúng tôi cũng đã xác định được nguồn gốc email vu khống nhắm vào chị Tĩnh cách đây hai tuần, xuất phát từ máy tính của trợ lý riêng ông Đặng Hữu Toàn, ngay sau khi ông tiếp nhận bản báo cáo sơ bộ từ chị Tĩnh.”
Đặng Hữu Toàn tái mặt, lắp bắp vài câu chống chế, nhưng không còn ai trong phòng họp thực sự lắng nghe ông ta nữa.
Bố tôi gõ nhẹ búa chủ tọa xuống bàn, lấy lại trật tự.
“Căn cứ vào những bằng chứng vừa được trình bày,” ông nói, giọng nghiêm nghị, không hề để lộ bất cứ sự thiên vị nào dành cho con gái mình, “Hội đồng quản trị sẽ tạm đình chỉ chức vụ của ông Đặng Hữu Toàn ngay lập tức, chuyển toàn bộ hồ sơ sang cơ quan điều tra kinh tế để làm rõ trách nhiệm hình sự nếu có. Đồng thời, Viễn Hà sẽ ngừng ngay đợt giải ngân thứ ba cho Đại Phát, và khởi kiện dân sự để thu hồi phần vốn bị sử dụng sai mục đích.”
Tiếng vỗ tay lác đác vang lên từ phía các cổ đông lớn, những người hiểu rằng công ty vừa tránh được một cú sốc tài chính lớn hơn nhiều nếu đợt giải ngân thứ ba được thực hiện.
Tôi ngồi xuống, cảm giác căng thẳng tích tụ suốt ba tuần qua dần dần tan ra, nhường chỗ cho một sự nhẹ nhõm mệt mỏi nhưng vững chãi.
Từ hàng ghế phía sau, Vũ Kiên nhìn tôi, khẽ gật đầu, ánh mắt đầy sự tự hào không cần nói thành lời.
