Chương 1

  1. Home
  2. Người Ký Tên Sa Thải Tôi Chính Là Con Trai Tôi
  3. Chương 1
Next

Người Ký Tên Sa Thải Tôi Chính Là Con Trai Tôi

1

Tôi bị đuổi việc lúc mười giờ sáng thứ Hai.

Trước mặt hơn hai trăm nhân viên.

Bởi một bản quyết định có đóng dấu đỏ, chữ ký ngay ngắn: Trần Mục Dương, Tổng Giám Đốc.

Mục Dương là con trai tôi. Năm nay nó ba mươi hai tuổi. Và nó không hề biết người đứng trước mặt hắn hôm nay… là mẹ ruột của hắn.

2

Câu chuyện này bắt đầu từ hai mươi tám năm trước.

Năm đó tôi mười chín tuổi, sinh con một mình trong bệnh viện huyện, không người thân bên cạnh. Cha đứa trẻ đã bỏ đi từ tháng thứ sáu của thai kỳ. Tôi đặt tên con là Mục Dương, rồi ký vào tờ giấy cho nhận con nuôi, tay run đến mức nét chữ méo mó.

Tôi không có lựa chọn nào khác.

Hoặc đúng hơn, hồi đó tôi nghĩ vậy.

Hai mươi tám năm tôi sống với quyết định đó. Nó gặm nhấm tôi mỗi đêm, nhưng tôi không dám tìm lại con. Tôi sợ làm xáo trộn cuộc sống của hắn. Tôi sợ hắn nhìn tôi bằng ánh mắt oán hận.

Nên tôi chỉ… theo dõi từ xa.

Biết hắn học giỏi. Biết hắn lập nghiệp. Biết hắn thành lập Tập đoàn Mộc Dương từ hai bàn tay trắng rồi đưa nó vào top năm doanh nghiệp trẻ của thành phố. Tôi tự hào, nhưng chưa bao giờ dám gần hơn.

Cho đến ba tháng trước, khi tôi nộp đơn xin vào làm nhân viên vệ sinh tầng mười hai của tập đoàn hắn.

Chỉ để được nhìn thấy hắn mỗi ngày. Chỉ vậy thôi.

3

Sáng hôm nay, tôi đang lau hành lang thì bảo vệ đến gọi tôi xuống sảnh chính.

Tôi không hiểu chuyện gì.

Trưởng phòng nhân sự đứng đó, mặt cứng đơ, cầm tờ quyết định trên tay.

– Chị Lý Ngọc Hà, theo quyết định của ban lãnh đạo, hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của chị tại đây. Lý do: vi phạm nội quy bảo mật khu vực hạn chế.

Tôi đứng yên.

Hai trăm người nhìn tôi. Vài người xì xầm. Một người lấy điện thoại ra quay.

Tôi không cãi.

Không phải vì tôi không có gì để nói. Mà vì tôi biết mình đã làm điều đó thật.

Ba tuần trước, tôi lạc vào tầng mười bốn, khu phòng họp ban giám đốc, chỉ vì thang máy nhân viên bị lỗi. Không ai chỉ tôi lối ra. Tôi đứng đó mười phút, rồi bảo vệ đến dẫn đi. Tôi tưởng chuyện đã qua.

Hóa ra nó được ghi vào hồ sơ.

Trưởng phòng nhân sự vẫn đang nói gì đó, nhưng tai tôi ù đặc. Tôi chỉ nhìn vào tờ quyết định, vào chữ ký ngay ngắn ở góc phải.

Trần Mục Dương.

Nét chữ đó… tôi đã nhìn thấy nó lần đầu trên tấm bảng tên tại sảnh lễ tân, ngày đầu tiên tôi đến phỏng vấn. Hồi đó tim tôi đã nhói một cái, rất nhanh, rồi tôi nuốt vào trong.

Giờ thì nó ký tên sa thải tôi.

Tôi gần như muốn cười.

4

Người ta trao cho tôi phong bì lương tháng cuối. Lịch sự, đúng quy trình. Không ai hỏi thêm gì.

Tôi cúi đầu cảm ơn, xoay người đi ra.

Chính lúc đó, thang máy ở cuối sảnh mở ra.

Mục Dương bước ra, áo vest xanh than, tay cầm điện thoại, đang nói chuyện với một người trợ lý. Hắn trông giống hệt ảnh trên trang web công ty, chỉ là… cao hơn tôi nghĩ. Và có một cái cau mày nhẹ ở khóe mắt trái, cái cau mày mà tôi không thấy trong ảnh.

Cha hắn hồi trẻ cũng hay cau mày kiểu đó.

Trợ lý ghé tai hắn nói gì đó, rồi chỉ về phía tôi.

Mục Dương ngẩng lên, mắt lướt qua tôi một giây.

Hắn không nhận ra tôi. Dĩ nhiên là không. Hắn chưa bao giờ biết mặt tôi.

Nhưng hắn dừng lại.

– Đây là trường hợp vi phạm sáng nay?

Trưởng phòng nhân sự gật đầu.

Mục Dương nhìn tôi thêm một chút, ánh mắt không phán xét, chỉ là… đang đọc người. Cái nhìn đó làm tôi lạnh sống lưng, không phải vì sợ, mà vì tôi nhận ra nó.

Đó là cái nhìn của tôi, hai mươi tám năm trước, khi tôi còn đủ dũng khí để đối mặt với mọi thứ.

– Chị là Lý Ngọc Hà?

Giọng hắn bình, không lạnh, không ấm.

Tôi gật đầu.

– Chị vào tầng mười bốn vì thang máy nhân viên hỏng, đứng đó mười phút rồi bảo vệ dẫn ra?

Trưởng phòng nhân sự khẽ nhíu mày. Rõ ràng hắn không ngờ Mục Dương lại hỏi kỹ đến vậy.

– Đúng.

Mục Dương im lặng. Hắn nhìn tờ quyết định trong tay trưởng phòng, rồi nhìn lại tôi.

– Khu đó có biển cấm không?

Không ai trả lời ngay.

Trưởng phòng nhân sự đằng hắng.

– Thưa tổng giám đốc, theo quy định…

– Tôi hỏi có biển cấm không.

Giọng vẫn bình. Nhưng cả phòng im.

Trưởng phòng cúi đầu.

– Biển… đang trong quá trình bổ sung ạ.

Mục Dương không nói gì thêm. Hắn nhìn lại tôi, cái nhìn vẫn là cái nhìn đó, điềm tĩnh và thấu suốt.

Rồi hắn quay sang trợ lý.

– Hủy quyết định. Ghi vào biên bản: lỗi hệ thống hướng dẫn nội bộ, không phải lỗi nhân viên.

Tiếng xì xầm dậy lên khắp phòng như sóng.

Tôi đứng yên. Ngực tôi đau một cách kỳ lạ, không phải vì hắn cứu tôi, mà vì hắn xử sự đúng. Công bằng. Không cần ai cầu xin.

Đó là thứ tôi đã không làm được với hắn, hai mươi tám năm trước.

Mục Dương bắt đầu bước đi, rồi dừng lại, quay nửa người.

– Chị Lý… trước đây làm trong ngành gì?

Câu hỏi nhỏ. Nhưng tôi hiểu. Người đọc hồ sơ kỹ sẽ thấy: tôi vào đây làm tạp vụ, nhưng bằng cấp trong lý lịch là thạc sĩ quản trị, hệ Pháp, năm 1998.

– Quản lý dự án, ạ.

Hắn gật đầu, không hỏi thêm, bước vào phòng họp.

Cánh cửa khép lại.

Tôi đứng giữa sảnh, phong bì lương tháng cuối vẫn còn cầm trên tay, không biết nên trả lại hay cất đi.

Cô lễ tân nhìn tôi, nhỏ giọng.

– Chị được giữ lại rồi ạ.

Tôi biết.

Nhưng tôi không thể vui.

Người Ở Lại

Tôi bỏ phong bì vào túi.

Không phải vì tôi cần tiền. Mà vì tôi chưa biết mình sẽ ở lại thật sự không.

Cô lễ tân còn đang nhìn theo thì điện thoại tôi rung. Số lạ. Tôi bắt máy.

– Chị Lý, tôi là trợ lý của tổng giám đốc. Anh Mục mời chị lên tầng mười bốn, phòng họp nhỏ, lúc ba giờ chiều.

Tôi nhìn đồng hồ. Hai giờ năm mươi hai.

– Được.

Tôi cúp máy. Cô lễ tân há miệng nhìn tôi như vừa thấy điều gì không thể giải thích nổi.

Tôi hiểu cảm giác đó.

Tầng mười bốn. Đúng nơi sáng nay tôi bị dẫn ra như kẻ xâm nhập. Hắn mời tôi trở lại đó, vào lúc ba giờ chiều, không có trưởng phòng nhân sự, không có ai làm chứng.

Hắn muốn nói chuyện riêng.

Tôi bước vào thang máy, nhìn mặt mình trong tấm gương inox mờ. Người phụ nữ năm mươi hai tuổi, tóc bạch kim cột gọn, đôi mắt không còn sợ hãi như buổi sáng.

Hai mươi tám năm trước, tôi đã rời đi mà không nói một lời.

Hôm nay hắn sẽ nhận ra tôi, hay tôi sẽ phải tự nói ra trước?

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal