Chương 4
Tối hôm đó, Lý Tuấn Khải nhắn tin hẹn tôi ở một quán nhỏ gần công ty, nói cần nói chuyện riêng.
Hắn ngồi đó khi tôi đến, tách trà trước mặt đã nguội, chưa uống ngụm nào.
“Tôi đã gọi cho chú tôi sau cuộc họp,” hắn nói, không nhìn tôi. “Hỏi thẳng về Hằng Khang Investment.”
“Ông ấy nói gì?”
“Ông ấy bảo tôi đừng xen vào chuyện người lớn,” hắn cười khan. “Câu đó ông ấy từng nói với tôi từ hồi tôi mười hai tuổi, mỗi khi tôi hỏi về chuyện bố mẹ tôi ly hôn, về chuyện tài sản gia đình.”
Tôi im lặng, để hắn nói tiếp.
“Tôi tra lại toàn bộ email công việc của mình từ ngày nhậm chức,” hắn nói. “Có ba hợp đồng lớn tôi ký duyệt, mà giờ nhìn lại, tất cả đều có một điều khoản phụ lục cho phép chuyển một phần thanh toán qua bên thứ ba, với lý do là dịch vụ tư vấn. Bên thứ ba đó, đều là các công ty con của Hằng Khang.”
Hắn đẩy một tập giấy in qua bàn cho tôi.
“Tôi photocopy hết rồi,” hắn nói. “Đây, tôi đưa cho cô.”
Tôi nhìn hắn, không giấu được chút ngạc nhiên.
“Anh biết chuyện này có thể đưa chú anh vào tù không?”
“Tôi biết,” hắn nói, giọng nặng trĩu. “Nhưng tôi cũng biết, nếu tôi tiếp tục im lặng, tôi sẽ trở thành đồng phạm, dù tôi có biết trước hay không. Tôi đã ký tên vào những hợp đồng đó. Tên tôi đứng cạnh những giao dịch bẩn thỉu này.”
Hắn ngẩng lên nhìn tôi lần đầu tiên từ đầu buổi tối.
“Tôi không mong cô tin tôi ngay,” hắn nói. “Nhưng tôi muốn cô biết, dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, tôi sẽ đứng về phía sự thật. Kể cả khi sự thật đó phá huỷ gia đình duy nhất tôi từng có.”
Tôi cầm tập tài liệu lên, lật qua vài trang, thấy chữ ký của hắn bên cạnh những điều khoản đáng ngờ, đúng như hắn nói.
“Cảm ơn,” tôi nói, giọng chân thành hơn tôi định thể hiện. “Điều này quan trọng hơn anh nghĩ.”
Hắn gật đầu, cuối cùng cũng nâng tách trà nguội lên uống một ngụm.
“Tôi từng nghĩ mình đã đạt được vị trí này bằng năng lực,” hắn nói, giọng chua chát. “Hoá ra tôi chỉ là một con cờ được đặt vào đúng chỗ, để không ai nghi ngờ ai đứng sau kéo dây.”
“Ít nhất,” tôi nói, “giờ anh đã tự tay cắt sợi dây đó.”
Hắn nhìn tôi, khoé miệng khẽ nhếch lên, lần đầu tiên từ khi tôi quay lại công ty, một nụ cười không phải kiêu ngạo, cũng không phải gượng gạo, mà là nụ cười của một người vừa trút bỏ được gánh nặng.
Kiểm toán độc lập bắt đầu triển khai trong sự giám sát chặt chẽ của cả hai phía. Nhưng song song với đó, tôi và Gia Hân vẫn âm thầm điều tra thêm, không muốn phụ thuộc hoàn toàn vào tiến độ chính thức có thể bị trì hoãn.
Phan Đức Anh, chuyên gia kiểm toán pháp y mà Gia Hân giới thiệu, gọi tôi đến văn phòng của anh một buổi chiều, giọng qua điện thoại nghiêm trọng khác thường.
“Cô Trần, tôi tìm ra thứ cô cần thấy tận mắt,” anh nói.
Văn phòng của Đức Anh nhỏ, bừa bộn giấy tờ, nhưng có một tấm bảng trắng lớn dán đầy sơ đồ dòng tiền, mũi tên chằng chịt nối các công ty với nhau.
“Tôi lần theo các khoản chuyển nhượng phụ lục mà Lý Tuấn Khải cung cấp,” anh nói, chỉ vào bảng. “Và phát hiện thêm một thứ khác, không liên quan trực tiếp đến các hợp đồng thương mại.”
Anh đưa cho tôi một bản sao hợp đồng bảo hiểm nhân thọ.
“Đây là hợp đồng bảo hiểm nhân thọ đứng tên mẹ cô, mệnh giá hai trăm triệu tệ, được ký cách đây bốn năm.”
Tôi cầm bản hợp đồng, tay hơi run. “Mẹ tôi chưa từng nói với tôi về hợp đồng này.”
“Vì bà không hề ký nó,” Đức Anh nói thẳng. “Chữ ký trên hợp đồng, so với chữ ký mẫu lưu tại ngân hàng của bà, không khớp về áp lực nét bút và độ nghiêng. Tôi đã đối chiếu bằng phần mềm phân tích chữ ký chuyên dụng.”
“Ai là người thụ hưởng?”
Đức Anh chỉ vào một dòng trong hợp đồng.
“Một quỹ tín thác gia đình, do Lý Vĩnh Khang đứng tên quản lý, với lý do là quỹ hỗ trợ giáo dục cho các thế hệ sau trong gia tộc.”
Tôi ngồi phịch xuống ghế, cảm giác như mặt đất vừa nghiêng đi một góc.
“Nói cách khác,” tôi nói chậm rãi, cố giữ giọng bình tĩnh, “nếu mẹ tôi qua đời, hai trăm triệu tệ sẽ chảy thẳng vào tay ông Khang, dưới danh nghĩa quỹ giáo dục gia tộc.”
“Đúng vậy,” Đức Anh nói. “Và với hồ sơ bệnh án bị làm giả cho thấy tình trạng suy giảm nhận thức tiến triển, kết hợp với hợp đồng bảo hiểm này, tôi lo ngại đây không chỉ là âm mưu chiếm đoạt tài sản đơn thuần.”
Anh không nói hết câu, nhưng tôi hiểu anh đang ngụ ý điều gì.
Nếu tình trạng sức khoẻ của mẹ tôi bị làm cho xấu đi, dù bằng cách nào, khoản bảo hiểm đó sẽ được kích hoạt, và ông Khang sẽ có toàn quyền kiểm soát nguồn tiền lớn đó dưới vỏ bọc hợp pháp.
Tôi đứng dậy ngay lập tức, gọi điện cho bà Lưu ở Hàng Châu.
Chuông đổ ba hồi, không ai bắt máy.
Tim tôi thắt lại. Tôi gọi lại lần hai, lần ba.
Vẫn không có ai trả lời.
Tôi lái xe thẳng đến Hàng Châu, không kịp gọi tài xế, bỏ lại cuộc họp chiều còn dang dở trên bàn làm việc.
Suốt hai tiếng đồng hồ trên đường cao tốc, tôi gọi liên tục cho bà Lưu, cho mẹ, không ai bắt máy. Tôi gọi cho Lý Tuấn Khải, kể vắn tắt tình hình.
“Tôi đến ngay,” hắn nói, không hỏi thêm một câu nào, giọng gấp gáp không kém tôi.
Khi tôi đến con hẻm rợp bóng cây long não, cánh cổng nhà mẹ mở toang, không khoá. Tôi lao vào trong, gọi lớn tên mẹ.
Nhà trống trơn.
Trong phòng khách, chén trà mẹ hay dùng đổ nghiêng trên bàn, nước loang một vệt dài chưa kịp khô hẳn.
Tôi tìm thấy bà Lưu trong phòng bếp, bị trói tay chân bằng dây vải, miệng bị bịt bằng khăn, mắt đỏ hoe vì hoảng loạn.
Tôi vội cởi trói cho bà.
“Có mấy người đàn ông,” bà Lưu nói, giọng run rẩy, “mặc đồng phục nhân viên y tế, cầm theo giấy tờ nói là lệnh chuyển viện khẩn cấp cho bà chủ. Bà chủ không chịu đi, họ… họ cưỡng ép bà lên xe.”
“Xe biển số gì? Đi hướng nào?”
“Tôi không kịp nhìn rõ,” bà Lưu bật khóc. “Tôi xin lỗi, cô Trần, tôi không cản được họ.”
Tôi trấn an bà, gọi ngay cho Đức Anh, nhờ anh tra cứu nhanh xem có cơ sở y tế hay viện dưỡng lão nào liên quan đến Lý Vĩnh Khang hoặc các công ty con của Hằng Khang Investment.
Mười phút sau, Đức Anh gọi lại. “Có một viện dưỡng lão cao cấp ở ngoại ô Gia Hưng, tên An Khang Viên, do một công ty con của Hằng Khang đầu tư xây dựng cách đây ba năm. Danh nghĩa là viện dưỡng lão tư nhân cao cấp, nhưng gần như không có bệnh nhân nào, hồ sơ hoạt động rất mờ ám.”
“Gửi địa chỉ cho tôi ngay.”
Lý Tuấn Khải đến đúng lúc tôi vừa cúp máy, xe hắn thắng gấp trước cổng nhà.
“Có manh mối chưa?” hắn hỏi, thở dốc.
“Gia Hưng,” tôi nói. “An Khang Viên.”
Hắn không hỏi thêm, chỉ mở cửa xe. “Lên xe tôi, nhanh hơn.”
Xe lao đi trong bóng tối, đèn pha xé toạc màn đêm trên con đường ngoại ô vắng vẻ. Tôi ngồi cạnh Lý Tuấn Khải, tay siết chặt điện thoại, tim đập loạn nhịp.
“Cô ổn không?” hắn hỏi, mắt vẫn nhìn đường, nhưng giọng đầy lo lắng.
“Tôi không biết,” tôi thành thật. “Tôi chỉ nghĩ nếu có chuyện gì xảy ra với mẹ…”
“Sẽ không có chuyện gì cả,” hắn nói, giọng cương quyết đến bất ngờ. “Tôi sẽ không để chuyện đó xảy ra.”
Tôi nhìn hắn trong ánh đèn bảng điều khiển mờ nhạt, thấy quai hàm hắn bạnh ra, một sự quyết liệt tôi chưa từng thấy ở hắn trước đây.
An Khang Viên hiện ra sau một khúc quanh, toà nhà ba tầng sơn trắng, cổng sắt cao, ánh đèn an ninh sáng chói.
Bảo vệ cổng chặn xe lại. “Đây là khu vực riêng, không tiếp khách ngoài giờ.”
“Tôi là Lý Tuấn Khải, CEO Minh Thành Group,” hắn nói, giọng đanh lại, mở cửa xe bước xuống. “Tôi biết cơ sở này thuộc sở hữu của Hằng Khang Investment. Mở cổng ngay, nếu không tôi gọi cảnh sát báo cáo bắt giữ người trái phép.”
Bảo vệ do dự, gọi điện báo cáo cấp trên. Trong lúc chờ đợi, tôi đã gọi cho Gia Hân, nhờ cô liên hệ ngay với một người quen bên công an quận, phòng trường hợp cần hỗ trợ pháp lý khẩn cấp.
Năm phút sau, cổng mở. Chúng tôi lao vào trong, một nhân viên mặc áo blouse trắng dẫn đường, thái độ căng thẳng rõ rệt.
Mẹ tôi ngồi trong một căn phòng ở tầng hai, cửa khoá từ ngoài, may mắn không hề bị thương, chỉ có vẻ mệt mỏi và tức giận tột độ.
“Mẹ!” Tôi lao vào ôm lấy bà.
“Mẹ ổn,” bà nói, vỗ nhẹ lưng tôi, giọng vẫn còn run nhưng cố giữ bình tĩnh. “Họ chỉ nhốt mẹ ở đây, nói là để bác sĩ đánh giá tình trạng sức khoẻ tâm thần trước khi hoàn tất thủ tục uỷ quyền.”
Lý Tuấn Khải đứng ở cửa, gương mặt trắng bệch vì giận dữ. “Ai ra lệnh làm chuyện này?”
Người nhân viên áo blouse trắng lắp bắp. “Chỉ đạo trực tiếp từ… từ ông Khang.”
Tôi quay sang mẹ, nắm chặt tay bà. “Con đưa mẹ về nhà ngay bây giờ.”
Trên đường rời khỏi An Khang Viên, mẹ ngồi giữa tôi và Lý Tuấn Khải ở ghế sau, đầu tựa vào vai tôi, mệt mỏi nhưng an toàn.
“Cảm ơn con,” bà thì thầm. Rồi bà nhìn sang Lý Tuấn Khải, ánh mắt phức tạp. “Và cảm ơn cả cháu.”
Hắn cúi đầu, giọng nghẹn lại. “Cháu xin lỗi vì đã để chuyện này xảy ra, dù cháu không biết trước.”
“Không biết,” mẹ nói, lặp lại đúng câu bà từng nói với tôi, “không có nghĩa là vô tội. Nhưng hôm nay cháu đã chọn đúng phía.”
Xe lao đi trong đêm, tôi nhìn sang Lý Tuấn Khải qua vai mẹ, thấy hắn cũng đang nhìn tôi. Một khoảnh khắc ngắn ngủi, không lời nào được nói ra, nhưng có gì đó giữa chúng tôi đã âm thầm thay đổi từ đêm nay.
