Chương 1

  1. Home
  2. Người Ký Lệnh Sa Thải Anh Ta Là Mẹ Tôi
  3. Chương 1
Next

Cái ngày tôi bị đuổi việc, trời Thượng Hải đang mưa.

Không phải mưa nhẹ. Mưa như trút.

Tôi đứng giữa sảnh tầng mười hai, trước mặt ba mươi nhân viên đang im lặng nhìn, sau lưng là cửa kính phản chiếu bóng mình ướt sũng vì vừa chạy bộ từ bãi xe vào. Lý Tuấn Khải, CEO của Minh Thành Group, đang chỉ thẳng ngón tay vào mặt tôi.

“Trần Tịnh Hoà.” Giọng hắn vang khắp tầng. “Cô mang hồ sơ sai lên trình bày trước đối tác Nhật. Cô làm mất hợp đồng bốn trăm tỷ. Cô…”

Hắn ngừng lại, như thể muốn tìm thêm tội danh.

“…không xứng ngồi ở đây.”

Tôi không nói gì.

Không phải vì tôi không có gì để nói. Mà vì có một số chuyện, nói ra lúc này chưa phải thời điểm.

Tôi nhìn Lý Tuấn Khải, nhìn cái cách hắn đứng thẳng người với vẻ mặt của người đang làm điều công bằng. Hắn mới về công ty được mười bốn tháng. Được bổ nhiệm CEO theo đề cử của hội đồng quản trị sau khi chủ tịch… nghỉ bệnh dài hạn.

Chủ tịch đó là mẹ tôi.

Lý Minh Châu, sáu mươi mốt tuổi, đang nằm dưỡng bệnh ở một căn nhà nhỏ ngoại ô Hàng Châu mà không ai trong công ty biết địa chỉ, kể cả Lý Tuấn Khải.

Tôi cầm thẻ nhân viên, đặt nhẹ lên bàn lễ tân.

“Được rồi,” tôi nói. “Tôi đi.”

Không ai cản. Không ai lên tiếng. Chỉ có Tiểu Vân, cô nhân viên kế toán ngồi gần cửa thang máy, cúi đầu xuống bàn phím như không dám nhìn tôi.

Tôi bước vào thang máy. Cửa đóng lại.

Trong gương thang máy, tôi thấy mặt mình bình thản đến kỳ lạ.

Cái hợp đồng bốn trăm tỷ đó, thực ra đối tác Nhật không hủy. Họ chỉ yêu cầu đàm phán lại với người có đủ thẩm quyền ký kết.

Tức là… cổ đông nắm cổ phần kiểm soát.

Tôi rút điện thoại ra, nhắn một dòng cho mẹ.

“Con vừa bị đuổi việc. Anh ấy không biết gì cả.”

Mẹ trả lời sau đúng ba phút.

“Mẹ biết rồi. Tiểu Vân báo.”

Tôi đứng dưới mái hiên tầng trệt, nhìn mưa đập vỡ từng vũng nước trên vỉa hè. Một tháng trước, khi mẹ gọi tôi về Hàng Châu ngồi bên giường bệnh, bà nắm tay tôi rất lâu mà không nói gì.

Cuối cùng bà chỉ hỏi: “Con có muốn lấy lại không?”

Tôi hỏi lại: “Lấy lại cái gì?”

Bà cười, nụ cười của người đã quyết định xong từ trước. “Cái mà mẹ đáng lẽ phải trao cho con từ sáu năm trước.”

Sáu năm trước, tôi hai mươi ba tuổi. Tôi bỏ về Thượng Hải sau một cuộc cãi lớn, tuyên bố không cần gì của bà. Bà để tôi đi. Không gọi lại. Không giải thích.

Tôi cứ nghĩ đó là sự buông bỏ.

Hoá ra bà đang chờ tôi tự quay về.

Điện thoại rung thêm một tin nhắn.

“Hội đồng họp thứ Tư. Con cần có mặt. Với tư cách cổ đông.”

Rồi một dòng nữa, gửi chậm hơn, như thể bà gõ từng chữ rất cẩn thận:

“Mẹ xin lỗi vì đã để con chờ lâu.”

Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc.

Mẹ tôi không phải người hay xin lỗi. Trong sáu mươi mốt năm cuộc đời, tôi đếm được chưa đến bốn lần bà nói câu đó với tôi. Mỗi lần đều là chuyện bà nghĩ quan trọng hơn tôi tưởng.

Tôi gõ lại: “Con sẽ có mặt.”

Bỏ điện thoại vào túi. Ngước nhìn lên tầng mười hai, nơi ánh đèn văn phòng vẫn sáng sau lớp kính mờ vì mưa.

Lý Tuấn Khải chắc đang ngồi trong phòng họp, hài lòng với quyết định của mình.

Tôi không giận hắn. Thật ra, không giận ngay từ lúc đầu.

Hắn không biết. Đó là lỗi của hệ thống, không phải lỗi của một người.

Nhưng thứ Tư này, hắn sẽ biết.

Tôi vẫy taxi, kéo cửa lên ngồi, báo địa chỉ ga tàu Hồng Kiều.

Mưa gõ đều trên mái xe. Tôi tựa đầu vào cửa kính, nhìn Thượng Hải lùi dần phía sau.

Sáu năm. Tôi đã mất sáu năm để hiểu ra rằng mẹ không bao giờ buông bỏ tôi. Bà chỉ đang chờ tôi đủ cứng để đỡ được sức nặng bà sắp đặt lên vai.

Tôi không biết đó là tình yêu hay là thử thách. Có lẽ với bà, hai thứ đó là một.

Thứ Tư đến nhanh hơn tôi nghĩ.

Phòng họp tầng mười hai. Tám giờ sáng.

Tôi đến sớm mười lăm phút, mặc áo blazer xanh đậm mẹ gửi từ Hàng Châu hôm qua, không giải thích lý do. Tôi hiểu. Đó là bộ bà mặc năm đầu tiên tiếp quản tập đoàn, sau khi cha tôi mất.

Tiểu Vân đứng ở cửa thang máy, nhìn tôi với ánh mắt vừa nhẹ nhõm vừa run rẩy. Tôi gật đầu nhỏ. Cô ấy cúi đầu lại.

Lý Tuấn Khải bước vào sau tôi ba phút.

Hắn nhìn tôi, khựng lại. Chỉ một giây, rồi nụ cười quen thuộc kéo lên: “Cô Trần? Cô được mời vào đây với tư cách gì?”

Tôi không trả lời ngay.

Kéo ghế ngồi xuống, đặt tập tài liệu lên bàn, lật trang đầu tiên.

“Với tư cách cổ đông nắm năm mươi mốt phần trăm cổ phần kiểm soát, anh Khải.”

Căn phòng im như đột ngột hết oxy.

Hắn nhìn tờ giấy. Nhìn lại tôi. Nhìn xuống tờ giấy lần nữa.

“Cái này… là giả.”

“Phòng pháp lý đã xác nhận sáng nay. Anh có thể hỏi lại.”

Một thành viên hội đồng ngồi cuối bàn, ông Từ, người tôi nhớ từ hồi còn ngồi trong lòng mẹ dự tiệc cuối năm, gõ nhẹ lên mặt bàn: “Tuấn Khải, ngồi xuống đi.”

Giọng ông bình thản, như thể chuyện này đã được quyết định từ lâu. Vì thực ra là vậy.

Hắn ngồi xuống. Chậm. Từng động tác đều như người vừa hiểu ra mình đã đứng ở đâu suốt bao lâu nay.

Tôi lật sang trang thứ hai.

“Về hợp đồng đàm phán lại với đối tác Nhật, tôi sẽ bay Tokyo vào thứ Sáu.”

Không ai phản đối.

Tôi đọc tiếp, giọng đều.

Từng mục một. Từng điều khoản một. Không vội.

Lý Tuấn Khải ngồi im. Lần đầu tiên kể từ khi tôi quen hắn, hắn không nói gì thêm.

Tiểu Vân rót nước cho tôi, tay không run nữa.

Hai tiếng sau, khi tập tài liệu gấp lại, ông Từ đứng dậy trước: “Chào mừng cô Trần chính thức điều hành.”

Những người còn lại lần lượt đứng theo.

Hắn đứng sau cùng. Chậm nhất. Như người phải học lại cách dùng chân.

Tôi nhìn hắn lần cuối trước khi bước ra khỏi phòng, không nói gì.

Không cần nói gì.

Sáu năm trước, hắn đã ký tên vào bản đề xuất sa thải tôi với một chữ ký rất đẹp, rất dứt khoát.

Hôm nay tôi gấp tập hồ sơ lại bằng đôi tay rất bình thản, rất điềm tĩnh.

Thang máy đóng lại sau lưng tôi.

Điện thoại rung, mẹ nhắn một dòng ngắn: “Áo vừa không?”

Tôi gõ lại: “Vừa.”

Rồi tắt màn hình, nhìn lên bảng điện tử đang chạy số tầng, và tự hỏi hắn có biết rằng người ký phê duyệt hợp đồng Tokyo, chính là người hắn sa thải sáu năm trước không.

Văn phòng chủ tịch nằm ở góc tầng mười ba, cửa gỗ gụ đóng kín suốt sáu năm.

Tôi đứng trước cửa, tay đặt lên tay nắm, chưa mở ngay. Bên trong, mọi thứ chắc vẫn như ngày mẹ rời đi. Bà là người không thích thay đổi những gì đã sắp xếp gọn gàng.

Cửa mở ra mùi giấy cũ và mùi trà sen đã bay hết vị.

Bàn làm việc gỗ tối màu, một khung ảnh úp mặt xuống bàn. Tôi lật lên. Ảnh cha tôi, chụp năm ông còn là tổng giám đốc đầu tiên của Minh Thành, khi công ty còn chỉ là một xưởng dệt nhỏ ở Tô Châu.

Tôi ngồi xuống ghế của mẹ, cảm giác như đang mặc vừa một bộ áo quá lớn so với cơ thể mình sáu năm trước, nhưng giờ đã vừa khít.

Có tiếng gõ cửa.

Ông Từ bước vào, tay cầm một tập hồ sơ dày. “Cô Trần, tôi nghĩ cô nên biết chuyện này trước khi bay Tokyo.”

Tôi ra hiệu ông ngồi.

“Sáu năm trước,” ông Từ nói chậm rãi, “khi cô rời công ty, hội đồng quản trị đã bỏ phiếu thông qua một nghị quyết uỷ quyền quản lý tài sản cho phó chủ tịch, trong trường hợp chủ tịch không còn đủ năng lực điều hành. Nghị quyết đó, đến giờ vẫn còn hiệu lực.”

“Phó chủ tịch là ai?”

“Lý Vĩnh Khang.” Ông Từ nhìn tôi, dò xét phản ứng. “Chú ruột của Lý Tuấn Khải.”

Tôi khựng lại một giây.

“Mẹ tôi nằm dưỡng bệnh sáu năm. Nghị quyết đó có được kích hoạt không?”

“Đó là điều tôi không chắc,” ông Từ nói. “Không có văn bản chính thức nào công bố. Nhưng tài khoản uỷ quyền quản lý một số bất động sản đứng tên bà Lý Minh Châu, đã được ông Khang ký thay từ hai năm nay.”

Tôi im lặng, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, một thói quen tôi không biết mình học từ ai, có lẽ từ chính mẹ.

“Vậy tại sao ông ấy lại đưa Lý Tuấn Khải lên làm CEO, thay vì tự mình ngồi vào ghế đó?”

Ông Từ nhìn tôi một lúc lâu.

“Đó chính là câu hỏi tôi cũng đang tự đặt ra, cô Trần.”

Ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh. Thượng Hải hiện ra dưới ánh nắng chiều muộn, ẩm ướt và sáng loáng.

Tôi nhìn xuống tập hồ sơ ông Từ để lại trên bàn, cảm giác như cánh cửa tôi vừa mở ra không chỉ dẫn vào văn phòng chủ tịch, mà còn dẫn vào một điều gì đó lớn hơn nhiều so với một vụ sa thải nhầm lẫn.

“Cảm ơn ông Từ,” tôi nói. “Tôi sẽ đọc kỹ trước khi đi Tokyo.”

Ông đứng dậy, dừng lại ở cửa.

“Cô Trần,” ông nói, không quay lại. “Cẩn thận với ông Khang. Ông ấy đã chờ vị trí này lâu hơn cô nghĩ.”

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal