Chương 2
Lương Tuấn nhìn chằm chằm vào màn hình, không thốt nên lời.
“Không thể nào,” anh ấy lẩm bẩm. “Chắc là nhầm lẫn gì đó.”
“Nhầm lẫn?” tôi nhắc lại. “Anh nhìn kỹ đi. Đây là chữ ký của tôi, nhưng tôi chưa từng ký cái gì như thế này. Tôi thậm chí còn không biết khoản vay này tồn tại cho đến khi tình cờ thấy thư ngân hàng trên bàn ba tháng trước.”
Tôi kéo ghế, ngồi xuống đối diện anh ấy, cố giữ đầu óc tỉnh táo.
“Ai là người đứng ra làm thủ tục vay?” tôi hỏi. “Anh có nhớ không?”
Lương Tuấn cố lục lại trí nhớ.
“Mẹ dẫn anh đi ký. Có một người ở ngân hàng tên là Quang, hình như quen biết với Tiểu Mai từ trước. Người đó lo hết giấy tờ, anh chỉ cần ký vào chỗ được đánh dấu sẵn.”
“Quang,” tôi lặp lại cái tên, ghi nhớ nó.
“Anh không hỏi kỹ,” Lương Tuấn nói tiếp, giọng run run. “Lúc đó mẹ nói cần gấp, tiệm trà sữa của Tiểu Mai sắp mất chỗ thuê nếu không có tiền đặt cọc ngay. Anh chỉ nghĩ đơn giản là vay đứng tên mình, đâu ngờ…”
“Anh đâu ngờ có ai đó dùng tên tôi để làm người bảo lãnh thứ hai, mà không cần chữ ký thật của tôi,” tôi nói nốt câu anh ấy bỏ dở.
Căn phòng im lặng đến mức tôi nghe rõ tiếng đồng hồ treo tường.
“Nếu đây là chữ ký giả,” tôi nói chậm rãi, “thì có nghĩa là ai đó đã làm giả giấy tờ, dùng danh tính của tôi để bảo lãnh cho một khoản vay tôi không hề hay biết. Và nếu gia đình anh vỡ nợ, ngân hàng hoàn toàn có quyền tìm đến tôi, phong tỏa tài sản đứng tên tôi, kể cả khoản thu nhập từ hợp đồng Hải Đăng Group.”
Lương Tuấn nhìn tôi, lần đầu tiên trong nhiều tháng, ánh mắt anh ấy không còn né tránh.
“Vậy giờ mình phải làm sao?” anh ấy hỏi.
Tôi đứng dậy, đi lấy một cuốn sổ, bắt đầu ghi lại từng chi tiết anh ấy vừa kể.
“Mình không làm gì cả,” tôi nói. “Tôi sẽ tự tìm hiểu. Một mình.”
“Vãn…”
“Anh đã chọn im lặng suốt ba năm,” tôi cắt ngang, giọng không còn gợn sóng. “Bây giờ đến lượt tôi chọn cách xử lý việc này. Anh có thể về nhà. Tôi sẽ liên lạc khi cần.”
Người đầu tiên tôi nghĩ đến là Đình Bách.
Chúng tôi học cùng đại học, anh theo ngành luật còn tôi theo ngành truyền thông. Suốt những năm sau khi ra trường, thỉnh thoảng anh vẫn nhắn hỏi thăm, nhưng từ ngày tôi lấy chồng, tôi tự giác giữ khoảng cách.
Giờ thì tôi cần một luật sư giỏi, và tôi tin tưởng anh hơn bất kỳ ai khác.
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán cà phê yên tĩnh gần văn phòng luật của anh.
“Ba năm không gặp,” Đình Bách nói, nhìn tôi với ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa dò xét. “Trông em khác nhiều.”
“Già đi chứ gì,” tôi đáp, cố pha trò cho nhẹ không khí.
“Không. Trông em cứng cỏi hơn.”
Tôi không trả lời câu đó, chỉ mở laptop, đưa cho anh xem bản scan giấy vay nợ.
Đình Bách xem kỹ, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
“Chữ ký này của em?” anh hỏi.
“Không. Tôi chưa từng ký giấy tờ vay nợ nào trong đời.”
“Vậy có hai khả năng,” anh nói, gõ nhẹ ngón tay lên bàn. “Một là có người giả mạo chữ ký em rồi nộp hồ sơ qua nhân viên ngân hàng thông đồng, chuyện này xảy ra nhiều hơn em nghĩ, đặc biệt khi có người trong ngân hàng tiếp tay. Hai là có người dùng chứng minh nhân dân photocopy của em để lập hồ sơ giả mà không cần chữ ký thật, chỉ cần con dấu xác nhận giả từ một bên thứ ba.”
“Chồng tôi nói có một nhân viên ngân hàng tên Quang, quen biết với em chồng tôi, đứng ra lo hết thủ tục,” tôi nói.
Đình Bách nhướng mày.
“Nếu đúng vậy, đây không còn là chuyện gia đình nữa. Đây là hành vi giả mạo giấy tờ, có thể cấu thành tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản hoặc làm giả tài liệu của cơ quan, tổ chức, tùy vào cách hồ sơ được lập.”
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Vậy tôi nên làm gì trước?”
“Đừng nói cho ai biết em đang tìm hiểu,” Đình Bách nói, giọng trở nên chắc nịch như thời anh còn tranh luận trong câu lạc bộ hùng biện đại học. “Anh sẽ giúp em xin trích lục hồ sơ vay từ ngân hàng với tư cách người có tên trong hợp đồng bảo lãnh. Song song đó, em thử tìm hiểu xem người tên Quang này có mối quan hệ gì với Tiểu Mai không, càng chi tiết càng tốt. Khi có đủ chứng cứ, mình sẽ tính bước tiếp theo.”
Tôi gật đầu, cảm giác như lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi không còn đơn độc trong cuộc chiến này.
Tôi không mất nhiều thời gian để tìm ra Quang là ai.
Facebook của Tiểu Mai, dù đã khóa phần lớn bài viết, vẫn còn vài tấm ảnh cũ chưa kịp gỡ, chụp cùng một người đàn ông tên Trần Minh Quang, làm việc tại chi nhánh ngân hàng nơi khoản vay được giải ngân.
Dòng caption dưới một tấm ảnh từ hai năm trước viết, “Cảm ơn anh đã giúp em lúc khó khăn nhất.”
Tôi chụp lại màn hình, gửi cho Đình Bách.
Vài ngày sau, anh gọi cho tôi, giọng có phần dè dặt.
“Anh đã xin được trích lục hồ sơ vay,” anh nói. “Có vài điểm bất thường. Hồ sơ ghi em có mặt trực tiếp tại phòng giao dịch để ký, nhưng camera an ninh chi nhánh đó theo quy định phải lưu trữ tối thiểu ba mươi ngày, nghĩa là dữ liệu cũ đã bị xóa tự động, không còn cách nào xác minh trực tiếp bằng hình ảnh.”
“Vậy không còn bằng chứng gì sao?” tôi hỏi, cảm giác hy vọng vừa nhen lên đã sắp tắt.
“Không hẳn,” Đình Bách nói. “Ngân hàng vẫn lưu số điện thoại và email liên hệ được ghi trong hồ sơ vay, dùng để xác thực OTP khi ký điện tử phần phụ lục. Số điện thoại đó không phải của em.”
Tôi ngồi thẳng dậy.
“Số nào?”
Anh đọc cho tôi một dãy số. Tôi kiểm tra ngay lập tức, so với danh bạ cũ tôi từng lưu.
Đó là số điện thoại của Lương Tiểu Mai.
“Nghĩa là,” tôi nói chậm rãi, cố giữ giọng không run, “mã OTP xác thực chữ ký điện tử mang tên tôi lại được gửi về số điện thoại của em chồng tôi.”
“Đúng vậy,” Đình Bách xác nhận. “Đây là bằng chứng rất quan trọng. Nó cho thấy rõ ràng người thực hiện giao dịch không phải là em, mà là người có quyền truy cập số điện thoại đó.”
Tôi im lặng một lúc, để mọi mảnh ghép tự sắp xếp lại trong đầu.
Mẹ chồng cần tiền gấp cho Tiểu Mai. Tiểu Mai có quan hệ thân thiết với một nhân viên ngân hàng. Người này giúp lập hồ sơ vay đứng tên tôi làm người bảo lãnh, dùng số điện thoại của Tiểu Mai để nhận mã xác thực thay tôi, còn Lương Tuấn chỉ đơn giản ký vào chỗ được chỉ sẵn mà không hề đọc kỹ.
Ba con người, một kế hoạch, và tôi là con dê tế thần được chọn sẵn từ đầu.
“Đình Bách,” tôi nói, giọng bình tĩnh lạ thường, “mình cần thêm gì để đưa việc này ra ánh sáng một cách chắc chắn nhất?”
Đình Bách khuyên tôi nên có thêm một bước, chính là ghi âm lại một cuộc trò chuyện trực tiếp với mẹ chồng hoặc Tiểu Mai, trong đó họ vô tình thừa nhận biết về khoản vay.
“Bằng chứng giấy tờ ngân hàng là nền tảng,” anh nói, “nhưng nếu có thêm lời thừa nhận trực tiếp, hồ sơ tố giác sẽ vững chắc hơn nhiều khi làm việc với cơ quan điều tra.”
Tôi quyết định trở về nhà cũ, viện cớ lấy nốt vài món đồ còn để lại.
Mẹ chồng mở cửa, nhìn tôi với ánh mắt cảnh giác pha chút ngạc nhiên.
“Cô về làm gì?” bà hỏi, giọng không mấy thiện cảm.
“Con quên vài thứ trong phòng,” tôi đáp, giữ giọng nhẹ nhàng nhất có thể. “Với lại, con muốn hỏi mẹ về khoản nợ ngân hàng. Anh Tuấn có đưa con xem giấy tờ.”
Ánh mắt mẹ chồng thoáng chút giật mình, nhưng bà nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
“Chuyện đó không liên quan đến cô,” bà nói. “Đó là chuyện của nhà tôi.”
“Nhưng giấy tờ lại có tên con là người bảo lãnh thứ hai,” tôi nói, cố giữ giọng như đang thắc mắc vô hại. “Con không nhớ đã ký gì cả. Mẹ có biết vì sao không?”
Mẹ chồng im lặng vài giây, rồi bật ra một câu mà tôi biết bà sẽ hối hận.
“Thì lúc đó cần gấp, Tiểu Mai nhờ Quang xử lý nhanh cho xong, có gì đâu mà cô làm ầm lên. Với lại cô cũng là dâu trong nhà, đứng tên giúp gia đình một chút có gì sai?”
Tôi cảm nhận được điện thoại trong túi áo khoác đang ghi âm từng lời.
“Vậy là mẹ biết,” tôi nói, giọng không giấu được sự lạnh lùng. “Mẹ biết người ta dùng tên con để vay tiền mà không hỏi ý kiến con.”
“Biết thì sao?” mẹ chồng cao giọng, có lẽ vì bối rối nên càng nói càng lộ. “Gia đình khó khăn thì phải giúp nhau chứ. Cô cứ làm như bị hại ghê gớm lắm, chứ tiền cô kiếm được cũng đâu phải trong sạch gì, ai biết cô lấy tiền từ đâu.”
Tôi mỉm cười, một nụ cười lạnh.
“Con cảm ơn mẹ đã nói rõ,” tôi nói. “Con xin phép vào lấy đồ.”
Tôi bước vào phòng cũ, tay vẫn run nhẹ, nhưng trong lòng đã chắc chắn một điều.
Tôi có đủ những gì cần thiết.
