Chương 5
Chỉ ba ngày sau khi tôi gặp chị Lan, tôi nhận được cuộc gọi từ giám đốc bệnh viện Minh Châu, yêu cầu tôi lên phòng làm việc gấp.
– Bác sĩ Tô, tôi vừa nhận được đơn khiếu nại từ phía bệnh viện Trung ương, cho rằng bác sĩ đã tiếp cận trái phép hồ sơ bệnh án nội bộ của họ, và có hành vi can thiệp vào đời tư gia đình một bệnh nhân đang điều trị tại đây.
Tôi hiểu ngay ai đứng sau lá đơn đó.
– Thưa giám đốc, tôi chưa từng tiếp cận trái phép bất kỳ hồ sơ nào. Mọi thông tin tôi có được là từ các nguồn tự nguyện cung cấp, liên quan đến một nghi vấn gian lận bảo hiểm y tế nghiêm trọng.
– Tôi hiểu bác sĩ có lý do của mình, nhưng bác sĩ cũng hiểu, bệnh viện Trung ương là một đối tác lớn, và phía họ đang đe dọa sẽ đưa vụ việc ra công luận theo hướng bất lợi cho bác sĩ, nếu bác sĩ không dừng lại.
Tôi đứng thẳng người, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang sôi lên.
– Thưa giám đốc, nếu dừng lại đồng nghĩa với việc để một hành vi trục lợi trên sinh mạng bệnh nhân tiếp tục diễn ra, tôi xin phép không thể làm điều đó, dù có phải trả giá bằng vị trí của mình ở đây.
Giám đốc nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài.
– Tôi không yêu cầu bác sĩ dừng lại. Tôi chỉ muốn bác sĩ chuẩn bị tinh thần, vì phía bên kia sẽ không ngồi yên.
Tôi rời phòng giám đốc, bước ra hành lang, thấy Tiểu Hà đang đứng chờ với gương mặt lo lắng.
– Bác sĩ, có chuyện gì vậy ạ?
– Không có gì lớn. Chỉ là, từ giờ mọi thứ tôi làm cần cẩn trọng hơn.
Điện thoại tôi rung, một tin nhắn từ số lạ.
“Bác sĩ Tô, tôi khuyên chị nên quan tâm đến sự nghiệp của mình hơn là chuyện của người khác. Không phải ai cũng đủ sức chịu đựng những gì sẽ đến nếu cứ tiếp tục.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn, không thấy sợ hãi, chỉ thấy một sự chắc chắn lạnh lùng dâng lên trong lòng.
Nếu người ta phải đe dọa để tôi im lặng, điều đó có nghĩa là tôi đang đi đúng hướng.
Khải xuất viện vào một buổi sáng nắng nhạt, và điều đầu tiên anh làm là đến gặp cha mẹ mình để trình bày toàn bộ những gì anh đã nhớ lại và những gì tôi cùng luật sư Việt Anh đã thu thập được.
Tôi không có mặt ở đó, nhưng sau này anh kể lại cho tôi, giọng vẫn còn nặng trĩu.
Cha anh, ông Trình Hữu Đức, giám đốc bệnh viện Trung ương, đã ngồi im rất lâu trước khi lên tiếng.
– Con biết nếu chuyện này công khai, tập đoàn của gia đình Bảo Trâm sẽ rút vốn ngay lập tức. Bệnh viện sẽ quay lại bờ vực phá sản như tám năm trước. Hàng nghìn nhân viên sẽ mất việc.
– Vậy cha muốn con tiếp tục im lặng, để hàng nghìn nhân viên có việc làm, đổi lấy mạng sống của những bệnh nhân bị từ chối cứu chữa một cách bất công?
– Cha không nói vậy. Nhưng con phải hiểu, mọi thứ đều có cái giá của nó.
Mẹ anh, đứng cạnh, giọng run run.
– Khải, con vừa thoát khỏi cửa tử. Con không nghĩ đến việc giữ gìn sức khỏe, giữ gìn gia đình mình trước sao? Bảo Trâm dù có sai, nó cũng là vợ con, là mẹ của…
Bà dừng lại đột ngột.
Khải nhìn mẹ, một cảm giác lạ dâng lên.
– Mẹ định nói gì?
– Không có gì.
Nhưng ánh mắt bà thoáng qua một nỗi sợ hãi khiến Khải cảm thấy bất an.
Anh kể lại với tôi buổi tối hôm đó, giọng trầm hẳn.
– Ý Ninh, tôi cảm giác gia đình tôi đang giấu tôi điều gì đó liên quan đến Trâm, một điều lớn hơn cả chuyện gian lận bảo hiểm.
Tôi nhìn anh, thấy trong mắt anh không còn là sự day dứt vì tội lỗi cũ, mà là một nỗi hoang mang mới, sâu hơn.
– Dù đó là gì, anh cũng cần biết sự thật, Khải. Anh không thể tiếp tục sống trong một ngôi nhà đầy những bí mật được che giấu vì sợ mất mát.
Anh Tú mất gần hai tuần để đối chiếu toàn bộ tài liệu chị Lan cung cấp với những gì Minh và Khải nhớ lại.
Anh hẹn gặp chúng tôi, gồm cả Việt Anh, tại văn phòng nhỏ quen thuộc, mang theo một tập báo cáo dày.
– Kết quả cho thấy, trong ba năm gần nhất, có tổng cộng hai mươi ba hồ sơ bệnh nhân bị đánh dấu từ chối điều trị với lý do y khoa, nhưng sau đó bệnh viện vẫn nhận được khoản chi trả từ quỹ bảo hiểm rủi ro cao hơn mức thông thường từ ba đến năm lần.
– Tổng số tiền trục lợi là bao nhiêu?
– Ước tính khoảng mười hai tỷ đồng trong ba năm, chưa kể các khoản chênh lệch nhỏ lẻ khác trong quy trình thanh toán bảo hiểm định kỳ.
Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên khi nghĩ đến việc cái chết của mẹ mình chỉ là một con số trong bảng tính của ai đó.
– Chữ ký trên các hồ sơ này, có bao nhiêu phần trăm là giả mạo?
– Dựa trên mẫu đối chiếu chữ ký thật của bác sĩ Khải mà chị cung cấp, và sau khi gửi kiểm định độc lập tại phòng giám định chữ viết, có ít nhất mười bảy trên hai mươi ba hồ sơ có dấu hiệu chữ ký không khớp với mẫu gốc.
Việt Anh gõ ngón tay lên bàn, giọng nghiêm túc.
– Với những con số này, đây đủ cấu thành hành vi giả mạo tài liệu và lừa đảo chiếm đoạt tài sản có tổ chức, không chỉ vi phạm hành chính đơn thuần. Nhưng chúng ta cần một điều nữa để hoàn thiện hồ sơ, đó là động cơ và mối liên hệ trực tiếp giữa các khoản tiền này với người thụ hưởng cuối cùng.
– Ý anh là, tiền đi đâu?
– Đúng vậy. Nếu chị Trâm chỉ đơn thuần giảm lỗ cho bệnh viện, đó là một chuyện. Nhưng nếu một phần số tiền đó chảy vào tài khoản cá nhân hoặc công ty riêng của chị ấy, đó là một câu chuyện hoàn toàn khác, nghiêm trọng hơn nhiều.
Anh Tú lật sang trang cuối cùng của báo cáo, chỉ vào một sơ đồ dòng tiền được đánh dấu đỏ.
– Tôi đã lần theo một phần dòng tiền qua các báo cáo công khai của công ty bảo hiểm liên kết. Có một khoản hoa hồng tư vấn định kỳ, trị giá đáng ngờ, được chuyển hàng quý cho một công ty tư vấn tài chính có tên Bảo Tín, mà theo đăng ký kinh doanh, người đại diện pháp luật chính là em trai ruột của chị Chu Bảo Trâm.
Tối hôm đó, Khải gọi cho tôi, giọng gấp gáp khác thường.
– Ý Ninh, Trâm vừa gọi cho tôi, nói muốn gặp riêng để nói chuyện. Tôi nghĩ cô ấy đã biết chúng ta đang điều tra.
– Anh có định gặp không?
– Có. Tôi nghĩ đây có thể là cơ hội để nghe cô ấy nói thật, ít nhất một lần.
Tôi lo lắng, nhưng hiểu đây là điều Khải cần tự mình đối diện.
– Anh cẩn thận. Nếu có gì bất thường, gọi cho tôi ngay.
Cuộc gặp diễn ra tại chính căn nhà của họ. Sau này Khải kể lại từng chi tiết cho tôi, giọng đều đều như đang thuật lại một vụ án của người khác chứ không phải chuyện của chính mình.
Trâm ngồi đối diện anh, tay cầm ly rượu vang, dáng vẻ điềm tĩnh đến kỳ lạ.
– Anh định làm gì tiếp theo, Khải?
– Em nên hỏi ngược lại chính mình. Em định giải thích thế nào về hai mươi ba hồ sơ bị làm giả chữ ký của tôi?
Trâm không phủ nhận, chỉ nhếch môi cười nhạt.
– Anh nghĩ bệnh viện của cha anh trụ được đến hôm nay là nhờ ai? Nhờ những bài giảng đạo đức của anh chắc? Không. Là nhờ tiền của gia đình em, và nhờ những quyết định mà anh không đủ can đảm để tự tay làm.
– Vậy nghĩa là em thừa nhận.
– Anh cứ hiểu theo cách anh muốn.
Khải nhìn thẳng vào mắt vợ mình, cố tìm một chút hối hận, nhưng chỉ thấy sự lạnh lùng tuyệt đối.
– Còn chuyện tai nạn của tôi. Em có liên quan không?
Lần đầu tiên, một khoảng lặng dài xuất hiện trước khi Trâm trả lời.
– Anh nghĩ tôi có thể làm chuyện đó với chồng mình sao?
– Em vừa nói em có thể làm bất cứ điều gì cần thiết để bảo vệ những gì em cho là của mình.
Trâm đặt ly rượu xuống, đứng dậy, ánh mắt lần đầu tiên lộ ra một tia dao động.
– Anh nên cẩn thận với những gì anh sắp làm, Khải. Không phải vì tôi, mà vì anh không biết mình sẽ kéo theo bao nhiêu người vào cuộc chiến này đâu.
Đó không phải một lời đe dọa trực tiếp, nhưng đủ để cả hai chúng tôi hiểu, đêm yên bình sắp kết thúc, và cơn bão thật sự chỉ vừa mới bắt đầu.
