Chương 8 (Hoàn)
Ba tháng sau, phiên tòa xét xử Lâm Tư Kiệt chính thức diễn ra, thu hút sự chú ý lớn từ dư luận và giới truyền thông tài chính.
Tôi có mặt tại phiên tòa với tư cách nhân chứng, cùng bà Hạnh, ông Nghĩa, người cuối cùng cũng đồng ý ra làm chứng chính thức sau khi được đảm bảo an toàn tuyệt đối cho gia đình, và vợ ông đã cung cấp đoạn video quan trọng.
Tư Trạch cũng có mặt, với tư cách nhân chứng quan trọng nhất, người đã chủ động cung cấp bằng chứng chống lại chính em trai mình.
Phiên tòa kéo dài suốt ba ngày, với hàng loạt bằng chứng được trình bày, từ báo cáo kiểm toán độc lập, lời khai của các nhân chứng, cho đến kết quả giám định pháp y kỹ thuật số xác nhận các tài liệu Tư Kiệt dùng để vu khống Tư Trạch là giả mạo.
Lâm Tư Kiệt, trước những bằng chứng không thể chối cãi, cuối cùng phải thừa nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình, bao gồm việc dàn dựng chứng cứ giả hãm hại cha tôi bảy năm trước, rút ruột công ty thông qua các công ty vỏ bọc suốt chín năm, đe dọa và cưỡng ép nhân chứng, cùng hành vi vu khống anh trai mình nhằm giảm nhẹ trách nhiệm hình sự.
Tòa tuyên án Lâm Tư Kiệt mười hai năm tù giam, cùng yêu cầu bồi thường toàn bộ số tiền đã chiếm đoạt, cả gốc lẫn lãi phát sinh, cho Lâm Đức Group.
Ngoài ra, tòa cũng chính thức công nhận, cha tôi hoàn toàn vô tội trong cáo buộc nhận hối lộ bảy năm trước, và ra phán quyết yêu cầu công khai đính chính trên các phương tiện truyền thông, khôi phục danh dự cho gia đình Tống gia.
Khi phán quyết được tuyên, tôi đứng lặng trong phòng xử án, cảm giác như một gánh nặng đè nén suốt bảy năm cuối cùng cũng được trút bỏ hoàn toàn.
Cha mẹ tôi, ngồi ở hàng ghế phía sau, ôm nhau khóc, không phải vì đau khổ, mà vì nhẹ nhõm, vì cuối cùng công lý cũng đã được thực thi.
Ra khỏi phòng xử án, tôi gặp Tư Trạch ở hành lang tòa án, cả hai đều mang vẻ mặt nhẹ nhõm xen lẫn mệt mỏi sau một hành trình dài.
– “Vậy là kết thúc rồi,” anh ta nói.
– “Vâng. Kết thúc rồi.”
Chúng tôi đứng đó một lúc, không ai nói thêm gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự nhẹ nhõm của khoảnh khắc này.
– “Tôi có một việc muốn làm,” Tư Trạch nói, phá vỡ sự im lặng. “Nhưng tôi cần cô đồng ý trước.”
– “Việc gì?”
– “Tôi muốn tổ chức một buổi gặp mặt, mời cha mẹ cô, và cả mẹ kế cùng một số người thân còn lại của gia tộc họ Lâm, những người không liên quan đến sai phạm của Tư Kiệt. Tôi nghĩ, đã đến lúc hai gia đình chúng ta nên ngồi lại với nhau, không phải để bàn chuyện kinh doanh, mà chỉ đơn giản là để khép lại quá khứ một cách trọn vẹn, thay vì để nó lơ lửng mãi.”
Tôi suy nghĩ một lúc, rồi gật đầu.
– “Tôi nghĩ đó là một ý tưởng tốt. Nhưng Tư Trạch, tôi cần nói rõ, buổi gặp mặt đó không có nghĩa là mọi chuyện giữa chúng ta đã trở lại như trước bảy năm trước.”
– “Tôi hiểu. Tôi không mong đợi điều đó. Tôi chỉ mong, chúng ta có thể xây dựng một điều gì đó mới, dựa trên nền tảng của sự thật và tôn trọng lẫn nhau, dù nó có trở thành gì đi nữa.”
Buổi gặp mặt diễn ra hai tuần sau đó, tại một nhà hàng yên tĩnh, không có sự hiện diện của truyền thông hay bất kỳ áp lực công việc nào.
Cha mẹ tôi, dù ban đầu còn dè dặt, dần cởi mở hơn khi trò chuyện với mẹ kế của Tư Trạch, người hóa ra cũng là nạn nhân gián tiếp của những toan tính trong gia tộc, đã sống nhiều năm trong sự dò xét và cô lập vì con trai ruột của bà gây ra quá nhiều sai lầm.
– “Tôi xin lỗi,” bà nói với cha mẹ tôi, giọng run run. “Tôi biết, xin lỗi không thể bù đắp được bảy năm oan ức của gia đình ông bà. Nhưng tôi mong, chúng ta có thể coi đây là một khởi đầu, để không còn oán hận kéo dài mãi giữa hai gia đình.”
Cha tôi, sau một lúc im lặng, gật đầu.
– “Tôi không còn oán hận nữa, thưa bà. Con gái tôi đã tìm ra sự thật, và công lý đã được thực thi. Điều đó đủ để tôi buông bỏ những gì đã qua.”
Buổi tối hôm đó, khi mọi người đã dần ra về, tôi và Tư Trạch đứng lại bên ngoài nhà hàng, nhìn ánh đèn thành phố phản chiếu trên mặt sông gần đó.
Vài tuần sau phiên tòa, tôi trở lại nhịp sống thường nhật tại Thịnh Minh Capital. Thương vụ thâu tóm Lâm Đức Group đã chính thức hoàn tất, công ty giờ đây hoạt động dưới sự quản lý mới, với đội ngũ lãnh đạo được lựa chọn dựa trên năng lực thực sự, không còn dính líu đến những toan tính gia tộc trước đây.
Tôi được đề bạt lên vị trí Phó Tổng giám đốc phụ trách tài chính của Thịnh Minh Capital, ghi nhận cho những đóng góp của tôi trong thương vụ này, cũng như sự minh bạch và bản lĩnh tôi thể hiện suốt quá trình đầy sóng gió vừa qua.
– “Con xứng đáng với vị trí này, Diệu,” Vũ Đình Khang nói trong buổi lễ thăng chức nội bộ. “Không chỉ vì con giỏi chuyên môn, mà vì con đã chứng minh được, con có đủ dũng khí để đối mặt với sự thật, dù nó khó khăn đến đâu.”
Tôi cảm ơn ông, lòng tràn đầy biết ơn vì đã được tin tưởng và tạo điều kiện suốt những năm qua.
Về phần Lâm Tư Trạch, sau khi chính thức từ nhiệm khỏi Lâm Đức Group, anh ta bắt đầu công ty tư vấn tài chính nhỏ của riêng mình, với đội ngũ ban đầu chỉ có vài người, làm việc từ một văn phòng thuê nhỏ, khác hẳn với sự xa hoa của tòa nhà trụ sở Lâm Đức Group trước đây.
Tôi tình cờ ghé qua văn phòng mới của anh ta một lần, khi cần trao đổi vài giấy tờ còn sót lại liên quan đến thủ tục bàn giao.
– “Văn phòng nhỏ hơn tôi tưởng,” tôi nhận xét, nhìn quanh không gian giản dị nhưng gọn gàng.
– “Nhỏ, nhưng là của riêng tôi, không mang theo bất kỳ gánh nặng nào từ quá khứ,” anh ta cười, nụ cười nhẹ nhõm hơn tôi từng thấy suốt bảy năm qua. “Tôi thấy thoải mái hơn nhiều so với khi ngồi ở vị trí Chủ tịch trước đây.”
Chúng tôi ngồi trò chuyện một lúc, không còn là cuộc gặp gỡ căng thẳng đầy toan tính như những lần trước, mà là một cuộc trò chuyện nhẹ nhàng, giữa hai người đã cùng nhau đi qua một hành trình dài đầy sóng gió.
– “Diệu, tôi biết cô nói cô cần thời gian,” anh ta nói, giọng thận trọng. “Tôi không muốn hối thúc cô. Nhưng tôi muốn cô biết, tôi vẫn ở đây, chờ đợi, không phải với hy vọng cô sẽ quay lại y hệt như bảy năm trước, mà với hy vọng chúng ta có thể xây dựng một điều gì đó mới, nếu cô sẵn lòng.”
Tôi nhìn anh ta, cảm nhận được sự chân thành không giả tạo trong lời nói đó.
– “Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, Tư Trạch. Về việc tha thứ, về việc buông bỏ bức tường phòng thủ tôi đã xây suốt bảy năm qua.”
– “Và cô đã có câu trả lời chưa?”
– “Tôi nghĩ, tôi sẵn sàng cho anh, và cho cả chính tôi, một cơ hội. Nhưng không phải để quay lại như bảy năm trước, mà để bắt đầu một điều gì đó hoàn toàn mới, chậm rãi, không vội vàng.”
Ánh mắt Tư Trạch sáng lên, nhưng anh ta vẫn giữ được sự điềm tĩnh cần thiết.
– “Tôi hiểu. Và tôi trân trọng điều đó, hơn cô có thể tưởng tượng.”
– “Nhưng tôi cần nói rõ một điều,” tôi tiếp tục, giọng nghiêm túc. “Sự tha thứ này, không có nghĩa là tôi quên đi những gì đã xảy ra. Bảy năm đứng một mình giữa lễ đường, đó là một vết thương sẽ luôn là một phần của tôi, dù nó có lành lặn đến đâu. Tôi tha thứ, vì tôi hiểu được hoàn cảnh anh đã phải đối mặt lúc đó, và vì tôi đã chứng kiến anh thay đổi, dám đối mặt với sự thật dù nó gây tổn hại đến chính gia tộc mình. Nhưng tôi sẽ không bao giờ quên, và tôi nghĩ, cũng không cần phải quên.”
Tư Trạch gật đầu, ánh mắt đầy tôn trọng.
– “Tôi không mong cô quên, Diệu. Vết sẹo đó là một phần câu chuyện của cô, của cả hai chúng ta. Tôi chỉ mong, từ giờ, chúng ta có thể viết tiếp câu chuyện đó theo một hướng khác, tốt đẹp hơn.”
Chúng tôi ngồi đó một lúc lâu, không nói thêm gì, chỉ đơn giản là tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau một hành trình dài đầy giông bão.
Đó không phải là một sự hòa giải trọn vẹn, không phải một happy ending viên mãn như trong những câu chuyện cổ tích. Nhưng đó là một khởi đầu, chân thực và khiêm nhường, dựa trên nền tảng của sự thật đã được phơi bày, và sự trưởng thành của cả hai người, sau bảy năm dài đằng đẵng.
Một năm sau, tôi đứng trên ban công căn hộ mới của mình, nhìn xuống thành phố đang lên đèn, tay cầm ly trà ấm, lòng bình yên đến lạ.
Thịnh Minh Capital dưới sự điều hành của tôi ở vị trí Phó Tổng giám đốc tài chính, tiếp tục phát triển ổn định. Lâm Đức Group, sau quá trình tái cấu trúc, cũng dần lấy lại vị thế trên thị trường, với đội ngũ quản lý mới minh bạch, hiệu quả hơn nhiều so với thời kỳ trước.
Lâm Tư Kiệt vẫn đang thụ án trong trại giam, và theo những gì tôi nghe được, hắn vẫn chưa một lần thật lòng ăn năn về những gì mình đã gây ra, dù đã phải trả giá đắt cho hành động của mình.
Bà Hạnh, sau khi ra làm chứng, đã được Lâm Đức Group mời trở lại làm việc với vị trí cao hơn trước, như một sự đền đáp cho lòng dũng cảm của bà. Ông Nghĩa cũng nhận được sự hỗ trợ cần thiết để ổn định lại cuộc sống, không còn phải sống trong nỗi sợ hãi như trước.
Cha mẹ tôi giờ đây sống an nhàn, thường xuyên đến thăm tôi vào cuối tuần, không còn vướng bận bởi những oan khuất của quá khứ.
Còn tôi và Tư Trạch, sau một năm tìm hiểu lại nhau một cách chậm rãi, cẩn trọng, cuối cùng cũng chính thức trở thành một cặp đôi, dù không rầm rộ công bố trên truyền thông như nhiều người mong đợi.
Chúng tôi không tổ chức đám cưới ngay lập tức. Cả hai đều hiểu, sau tất cả những gì đã trải qua, một mối quan hệ bền vững cần được xây dựng dựa trên sự thấu hiểu sâu sắc, không phải dựa trên sự vội vàng hay áp lực từ bất kỳ ai.
Tối đó, Tư Trạch đến căn hộ của tôi, mang theo một hộp quà nhỏ.
– “Cái gì đây?” tôi hỏi, nhận lấy hộp quà.
– “Cô mở ra sẽ biết.”
Tôi mở hộp, bên trong là chiếc vòng cẩm thạch của mẹ tôi, giờ đã được sửa lại, đánh bóng lại, những vết trầy xước cũ được xử lý khéo léo, dù vẫn còn có thể nhận ra dấu vết của thời gian nếu nhìn thật kỹ.
– “Tôi mang nó đi sửa lại, nhưng cố tình giữ lại vài vết trầy nhỏ,” anh ta giải thích. “Vì tôi nghĩ, những vết trầy đó cũng là một phần câu chuyện của chiếc vòng, giống như những vết sẹo trong lòng chúng ta vậy. Không cần phải xóa bỏ hoàn toàn, chỉ cần được chăm sóc, để chúng không còn gây đau đớn nữa.”
Tôi cầm chiếc vòng, đeo vào tay, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ một kỷ vật đã trải qua bao thăng trầm cùng gia đình tôi.
– “Cảm ơn anh,” tôi nói, giọng nhẹ nhàng.
– “Diệu, tôi biết chúng ta chưa nói đến chuyện tương lai xa hơn. Nhưng tôi muốn cô biết, dù chuyện gì xảy ra tiếp theo, tôi sẽ không bao giờ để cô phải đứng một mình như bảy năm trước nữa.”
Tôi nhìn anh ta, mỉm cười, một nụ cười thật sự nhẹ nhõm, không còn chút gượng gạo hay phòng thủ nào.
– “Tôi tin anh. Không phải vì tôi đã quên đi quá khứ, mà vì tôi đã học được cách tin tưởng trở lại, dựa trên những gì anh đã chứng minh trong suốt hành trình vừa qua, không phải bằng lời nói, mà bằng hành động.”
Chúng tôi đứng bên nhau trên ban công, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa, không nói thêm điều gì nữa. Đôi khi, sự im lặng giữa hai người hiểu nhau, còn ý nghĩa hơn ngàn lời nói.
Bảy năm hận thù, cuối cùng cũng được hóa giải, không phải bằng sự lãng quên, mà bằng sự thật được phơi bày trọn vẹn, bằng công lý được thực thi, và bằng sự trưởng thành của hai con người đã cùng nhau đi qua giông bão, để tìm thấy một khởi đầu mới, khiêm nhường nhưng chân thực, giữa những mảnh vỡ của quá khứ đã được hàn gắn lại, không hoàn hảo, nhưng đủ vững chãi để bước tiếp.
