Chương 1
Có một loại hận, không cần tưới nước, vẫn sống được bảy năm.
Tôi biết điều đó, vì tôi đã nuôi nó bằng chính mình.
Bảy năm trước, tôi mặc áo cưới trắng đứng giữa lễ đường, trước mặt hai họ, trước mặt ba trăm khách mời. Chờ một tiếng đồng hồ. Anh ta không đến.
Không một tin nhắn. Không một lời giải thích.
Chỉ có chiếc nhẫn đính hôn được người của Lâm gia chuyển lại, trong một phong bì đã dán kín.
Cha tôi đứng cạnh, mặt tái nhợt, nhưng vẫn cười với khách. Mẹ tôi quay đi chỗ khác khóc. Còn tôi, Tống Diệu, hai mươi lăm tuổi, đứng giữa sân khấu của sự nhục nhã đó mà không rơi một giọt nước mắt nào.
Người ta sau này hay hỏi tôi, sao chịu được vậy.
Đơn giản thôi.
Tôi đã quyết định, ngay từ phút đó, rằng tôi sẽ trở lại.
Bảy năm sau, tôi ngồi ở phòng họp tầng hai mươi ba, mặc vest xám lạnh, tóc búi gọn, trước mặt là bộ hợp đồng thâu tóm dày gần trăm trang.
Công ty tôi đang mua lại, là Lâm Đức Group.
Tôi là CFO của Thịnh Minh Capital, phe bên mua.
Cửa phòng họp mở ra.
Và Lâm Tư Trạch bước vào.
Anh ta không thay đổi nhiều, chỉ lạnh hơn, gầy hơn, và có một thứ gì đó trong mắt trông như mệt mỏi tích tụ từ lâu. Anh ta nhìn quanh phòng, rồi nhìn thẳng vào tôi.
Tôi thấy anh ta khựng lại, chỉ nửa giây.
Tôi không khựng lại.
Tôi đã tập cho khoảnh khắc này quá nhiều lần trong đầu, đủ để cơ thể không phản bội mình nữa.
– “Tống… Diệu?”
Giọng anh ta khàn, như người lâu không dám nói tên đó.
Tôi mỉm cười, nhấc bút lên, đẩy hợp đồng qua bàn về phía anh ta.
– “Anh Lâm, chúng ta bắt đầu nhé. Thời gian của tôi có hạn.”
Anh ta không nhúc nhích. Ánh mắt nhìn tôi như đang nhìn một bóng ma mình tự triệu về.
Phòng họp im như tờ.
Mấy nhân viên pháp lý hai bên nhìn nhau, không ai dám lên tiếng trước.
Tôi vẫn giữ nụ cười, tay đặt nhẹ lên hợp đồng, chờ.
Chờ là thứ tôi giỏi nhất. Bảy năm đã luyện cho tôi sự kiên nhẫn của đá.
Lâm Tư Trạch cuối cùng kéo ghế ngồi xuống. Chậm. Từng động tác như đang cố kiểm soát thứ gì đó bên trong.
– “Tôi không biết đây là anh, là cô.”
– “Không quan trọng.” Tôi lật sang trang điều khoản đầu tiên. “Điều khoản một, phần tài sản thanh lý…”
– “Diệu.”
Tôi dừng lại.
Anh ta gọi tên tôi không có chữ cô đằng trước, không có khoảng cách xã giao nào cả. Như bảy năm kia chưa từng tồn tại, hoặc tệ hơn, như anh ta nghĩ mình có quyền xóa nó đi bằng một tiếng gọi.
Tôi ngước lên nhìn anh ta.
– “Anh Lâm, đây là buổi họp thương mại. Đề nghị anh giữ đúng quy cách.”
Một trong những luật sư của Lâm gia lúc này khẽ ho. Không khí căng đến mức nghe rõ tiếng điều hòa chạy.
Anh ta không nói thêm. Chỉ nhìn tôi, nhìn theo cách mà nếu là bảy năm trước, tôi đã tan chảy vì nó.
Bây giờ tôi chỉ thấy mình đang đọc đúng số trang hợp đồng.
Cuộc họp kéo dài ba tiếng. Anh ta không phản bác một điều khoản nào nghiêm trọng. Lâm Đức Group đang hấp hối, ai cũng biết, và anh ta biết rõ hơn ai hết rằng Thịnh Minh Capital là phao cứu sinh duy nhất còn lại.
Đến trang cuối cùng, tôi đặt bút xuống trước mặt anh ta.
– “Chữ ký của anh, dòng cuối.”
Anh ta nhìn bút. Nhìn tôi. Rồi cầm lên.
Tay anh ta dừng lại đúng một nhịp trước khi ký.
Tôi quan sát điều đó mà không nói gì. Tôi đã tưởng tượng cảnh này bao nhiêu lần trong bảy năm, và không lần nào tôi tưởng tượng ra rằng mình sẽ chỉ cảm thấy mệt.
Không hả hê. Không đau. Chỉ mệt, như người vừa chạy xong một quãng đường rất dài mà không nhớ nổi mình chạy vì ai.
Anh ta ký xong, đẩy hợp đồng lại.
– “Xong rồi.”
Tôi nhận hợp đồng, không nhìn anh ta.
Thu dọn tài liệu, khóa cặp, đứng dậy.
Đúng lúc đó, anh ta lên tiếng.
– “Diệu, bảy năm trước, tôi có lý do.”
Tôi kéo tay áo vest xuống, chỉnh lại cổ tay cho phẳng.
– “Tôi biết.”
Anh ta khựng lại.
– “Cô biết?”
– “Lâm lão gia ép anh. Ông ấy có bằng chứng giả về cha tôi, đủ để phá tan công ty Tống gia khi đó. Anh chọn bỏ tôi để bảo vệ một gia đình không đáng được bảo vệ.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta lần đầu tiên trong ba tiếng đồng hồ. “Tôi tìm ra điều đó sau hai năm.”
Phòng họp không còn ai dám thở mạnh.
– “Nếu cô biết, tại sao…”
– “Tại sao vẫn thâu tóm Lâm Đức?” Tôi nhấc cặp lên vai. “Vì cha tôi mất sáu năm để xây lại từ đầu. Vì tôi mất bảy năm để đứng được ở đây. Không phải để trả thù anh, Tư Trạch, mà để không còn ai có thể ép tôi mất thứ gì nữa.”
Tôi bước ra.
Cửa phòng họp mở, ánh đèn hành lang ùa vào. Phía sau lưng tôi, tôi nghe tiếng ghế kéo, tiếng bước chân nhanh.
– “Diệu.”
Tôi không quay lại, nhưng dừng lại.
– “Lâm lão gia mất năm ngoái. Bằng chứng giả đó, tôi đã tiêu hủy từ lâu rồi. Nhưng tôi biết, đã quá muộn để nói điều đó.”
Một nhịp im lặng.
Tôi nhìn xuống mũi giày, thấy bóng mình in trên sàn đá bóng loáng. Một người đứng thẳng. Một mình.
– “Không muộn hay không muộn,” tôi nói nhỏ, “không phải câu hỏi tôi đang hỏi mình nữa, anh Lâm.”
Tôi đi tiếp.
Thang máy đóng lại. Tôi đứng nhìn vào gương thang máy, thấy mình bình thản đến lạ. Không như tôi tưởng. Không như bảy năm tôi đã luyện tập để bình thản.
Mà bình thản thật sự.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ trợ lý: “Chị Diệu, tuần sau Lâm tổng gọi hỏi lịch bàn giao tài sản. Chị trả lời thế nào?”
Tôi gõ lại: “Để tôi.”
Thang máy mở ra sảnh dưới.
Nắng chiều đổ vào sảnh lớn, vàng và lạnh.
Tôi bước ra ngoài, gió tháng mười một cắt ngang má, sắc như nhắc nhở.
Bảy năm.
Tôi đã tưởng ngày này mình sẽ khóc, hoặc cười, hoặc làm gì đó xứng với bảy năm.
Nhưng tôi chỉ đứng trên vỉa hè, nhìn dòng xe cộ chảy qua, và nghĩ đến bữa tối nay cha tôi nấu món gì.
Xe đến. Tôi ngồi vào ghế sau, khóa cửa.
Trợ lý gọi đến, giọng thận trọng.
– “Chị Diệu, Lâm tổng vừa gửi email. Anh ấy xin lịch gặp riêng. Không phải bàn giao. Anh ấy ghi, cá nhân.”
Tôi nhìn ra cửa kính. Tòa nhà Lâm Đức thu nhỏ dần phía sau.
– “Từ chối.”
– “Anh ấy ghi thêm,” giọng trợ lý khẽ ngập ngừng, “rằng anh ấy có thứ thuộc về chị. Từ bảy năm trước. Anh ấy nói chị biết đó là gì.”
Tay tôi siết nhẹ trên cặp.
Tôi biết.
Và tôi đã chắc rằng mình không cần nó nữa, cho đến khi tim tôi vừa bỏ một nhịp.
