Chương 5
Sau đêm mưa định mệnh đó, tôi chuyển đến ở tạm tại một căn hộ do bà Hồng thu xếp, xa khỏi ngôi nhà cũ mà ai cũng biết địa chỉ.
Dịch Bân và tôi cùng bà Hồng lập một nhóm nhỏ, âm thầm ghép nối mọi bằng chứng đã có, chiếc USB của Trúc, tập hồ sơ của cha, tài liệu Mộc Vi cung cấp, và bằng chứng hiện trường vụ tai nạn xe.
“Tôi đã giải mã xong dữ liệu trong USB,” Dịch Bân nói, đặt laptop lên bàn trong căn hộ nhỏ. “Đây là ghi âm cuộc gọi nội bộ mà Trúc nhắc đến.”
Anh bật đoạn ghi âm. Giọng nói trong đó, dù đã qua bảy tháng, vẫn rõ ràng đến rợn người.
“Chuyển hết số dư quỹ Lam Sơn sang tài khoản mới trước khi kiểm toán quý tới. Đừng để bất kỳ ai, kể cả Tuấn Khải, biết về khoản này.”
Giọng nói đó, dù cố tình hạ thấp, tôi vẫn nhận ra ngay lập tức.
“Đó là bác Phát,” tôi nói, tay siết chặt thành ghế.
“Đúng vậy.” Dịch Bân gật đầu. “Và tôi đã lần theo dấu vết chuyển khoản trong tài liệu của cô Mộc Vi. Tài khoản thứ tư mà Trúc nhắc đến, không phải một tài khoản shell thông thường như ba tài khoản của Tuấn Khải.”
“Vậy là gì?”
“Đó là một quỹ tín thác gia đình, đứng tên Đặng Tuệ Lâm, nhưng người thực sự kiểm soát mọi giao dịch lại là ông Đặng Vĩnh Phát, thông qua một chuỗi ủy quyền phức tạp được thiết kế để không thể truy ngược trực tiếp.”
Bà Hồng, ngồi bên cạnh, lật thêm vài trang trong tập hồ sơ của cha tôi.
“Cô Dao, tôi tìm thấy một ghi chú của ông chủ tịch, viết cách đây ba năm.” Bà đọc to. “Phát đã lợi dụng lòng tin của tôi hai mươi năm để rút ruột từng dự án nhỏ, tích lũy dần vào quỹ riêng. Tôi nghi ngờ cái chết của Thục Anh không đơn giản như kết luận của bác sĩ. Tôi sẽ điều tra đến cùng, dù có phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.”
Căn phòng im lặng một lúc lâu.
“Ông ấy nghi ngờ cả cái chết của mẹ kế tôi,” tôi thì thầm. “Và có lẽ, ông cũng đã biết vụ tai nạn của Chấn Vũ không phải ngẫu nhiên.”
“Vậy tại sao ông chủ tịch không hành động sớm hơn?” Dịch Bân hỏi.
“Vì ông cần bằng chứng đủ vững chắc để không thể bị lật ngược,” bà Hồng đáp thay tôi. “Ông Đặng có quan hệ sâu rộng trong giới tư pháp và truyền thông. Một cáo buộc thiếu chứng cứ chỉ khiến ông chủ tịch bị phản đòn.”
Tôi đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh trong đêm.
“Vậy chúng ta sẽ làm điều cha tôi chưa kịp hoàn thành. Thu thập đủ bằng chứng, rồi đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng, tại một nơi mà ông Đặng không thể dùng quyền lực để dập tắt.”
“Cô nghĩ đến phiên tòa công khai?” Dịch Bân hỏi.
“Không chỉ phiên tòa,” tôi nói, quay lại nhìn cả hai người. “Tôi nghĩ đến một cuộc họp cổ đông đại hội đồng, có sự tham dự của báo chí, cùng lúc với việc nộp đơn tố cáo hình sự lên cơ quan điều tra. Đánh một lần, đánh cho không còn đường lui.”
Bà Hồng gật đầu, ánh mắt kiên quyết.
“Tôi sẽ giúp cô chuẩn bị mọi thủ tục cần thiết cho đại hội đồng cổ đông.”
“Tôi sẽ lo phần pháp lý, và tìm cách bảo vệ Trúc cùng cô Mộc Vi trước khi công bố,” Dịch Bân nói thêm.
Tôi nhìn tập hồ sơ dày cộm trên bàn, cảm giác như đang cầm trong tay không chỉ công lý cho riêng mình, mà còn cho cha tôi, cho chồng tôi, và có lẽ, cho cả người mẹ kế mà tôi chưa từng có cơ hội hiểu rõ.
“Chúng ta còn bao lâu trước khi ông Đặng nhận ra chúng ta đã tiến gần đến sự thật?” tôi hỏi.
“Không nhiều,” Dịch Bân đáp, giọng nặng trĩu. “Sau vụ tai nạn xe đêm qua, ông ta chắc chắn sẽ cảnh giác hơn. Chúng ta cần hành động trong vòng một tuần.”
Tôi gật đầu, siết chặt tập hồ sơ trong tay.
“Vậy thì một tuần. Đủ để kết thúc mọi chuyện.”
Ba ngày sau, khi tôi vừa rời khỏi văn phòng luật của Dịch Bân, một chiếc xe cảnh sát chặn đầu xe tôi ngay tại bãi đậu xe.
“Cô Lâm Tịnh Dao?” Một cảnh sát mặc thường phục bước đến, tay cầm một tờ giấy. “Chúng tôi có lệnh khám xét văn phòng và nhà riêng của cô, liên quan đến cáo buộc tham ô và làm giả tài liệu tài chính.”
Tôi đứng chết lặng.
“Dựa trên cơ sở nào?” Dịch Bân bước ra, đứng chắn trước tôi, giọng sắc lạnh.
“Đơn tố cáo từ ông Lâm Tuấn Khải, kèm theo tài liệu cho thấy bà Lâm Tịnh Dao đã làm giả sổ sách kế toán để chiếm đoạt cổ phần thừa kế.”
Tôi nhìn tờ lệnh khám xét, tay run nhẹ. Đây rõ ràng là đòn phản công được chuẩn bị kỹ lưỡng, đến từ một người hiểu rõ hệ thống pháp luật hơn cả Tuấn Khải.
“Đây là vu khống,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Tôi sẵn sàng hợp tác điều tra, nhưng tôi yêu cầu có mặt luật sư của mình trong suốt quá trình khám xét.”
Cuộc khám xét kéo dài suốt buổi chiều. Cảnh sát lục soát văn phòng tạm thời của tôi, tịch thu laptop, một số tài liệu, nhưng may mắn thay, tập hồ sơ quan trọng của cha tôi cùng chiếc USB của Trúc đã được bà Hồng cất giữ ở một nơi an toàn khác từ trước.
Tối hôm đó, tin tức lan truyền khắp các trang báo mạng, với tiêu đề còn giật gân hơn cả lần trước: “Bà chủ tịch tạp dề bị điều tra tham ô, sự thật phía sau chiếc ghế thừa kế nghìn tỷ.”
Tôi ngồi trong căn hộ tạm, xem tin tức trên điện thoại, cảm giác như cả thế giới đang quay lưng lại với mình chỉ trong một ngày.
Bà Hồng bước vào, mặt tái mét.
“Cô Dao, còn một tin xấu nữa. Hội đồng quản trị vừa họp khẩn, biểu quyết tạm đình chỉ quyền điều hành của cô trong thời gian điều tra, dựa trên điều khoản bảo vệ uy tín tập đoàn.”
“Ai đề xuất điều khoản đó?”
“Ông Đặng Vĩnh Phát,” bà Hồng đáp, giọng run rẩy. “Và ông ấy đề nghị tạm thời giao quyền điều hành cho chính ông ấy, với tư cách phó chủ tịch lâu năm nhất.”
Tôi nhắm mắt lại, mọi thứ giờ đã rõ ràng như ban ngày. Đây chính là mục tiêu cuối cùng của toàn bộ kế hoạch, không chỉ là tiền bạc, mà là quyền kiểm soát toàn bộ tập đoàn Minh Khang.
Điện thoại tôi reo lên. Là Dịch Bân.
“Cô Dao, tôi vừa nhận được tin, Đỗ Thanh Trúc, người đưa cho cô chiếc USB, vừa bị bắt giữ với cáo buộc đánh cắp tài liệu mật của công ty.”
Tim tôi chùng xuống.
“Họ đang dồn tất cả mọi người xung quanh tôi vào đường cùng,” tôi nói, giọng nghẹn lại. “Trúc, tôi, có lẽ sắp tới sẽ là cô Mộc Vi.”
“Chúng ta cần hành động ngay, không thể chờ thêm một tuần như dự định.” Giọng Dịch Bân qua điện thoại đầy khẩn cấp. “Nếu chậm trễ, mọi nhân chứng và bằng chứng của chúng ta sẽ lần lượt bị vô hiệu hóa.”
“Chúng ta có đủ để công bố ngay bây giờ không?”
“Chưa đủ để kết tội hình sự chắc chắn,” Dịch Bân thừa nhận. “Nhưng đủ để tạo áp lực dư luận và buộc cơ quan điều tra phải vào cuộc một cách nghiêm túc, thay vì để ông Đặng thao túng từ trong ra ngoài.”
Tôi đứng dậy, nhìn ra cửa sổ căn hộ nhỏ, ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như chưa từng có sóng gió gì xảy ra bên dưới bề mặt hào nhoáng đó.
“Được. Ngày mai, chúng ta triệu tập họp báo.”
“Cô chắc chứ? Một khi đã công bố, sẽ không còn đường lui.”
“Tôi đã không còn đường lui từ cái đêm chiếc xe của tôi mất phanh,” tôi nói, giọng cứng rắn hơn bao giờ hết. “Bây giờ, chỉ có một hướng duy nhất, đó là tiến về phía trước.”