Chương 4
Ba ngày sau, tin tức về đơn kiện của Tuấn Khải bất ngờ chuyển hướng khi một tài khoản mạng xã hội ẩn danh đăng tải loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn, cho thấy Tuấn Khải đã có quan hệ ngoài luồng với thư ký riêng suốt hai năm qua.
Cả công ty xôn xao. Tôi ngồi trong văn phòng, xem đoạn tin tức trên điện thoại, không khỏi tự hỏi ai là người đứng sau vụ rò rỉ này.
Câu trả lời đến vào buổi chiều, khi Mộc Vi bất ngờ xuất hiện tại văn phòng tôi, không hẹn trước, mắt đỏ hoe, tay cầm một chiếc túi giấy.
“Tôi cần nói chuyện với chị.” Giọng cô ta run rẩy, khác hẳn vẻ kiêu kỳ hôm họp cổ đông.
Tôi mời cô ngồi, ra hiệu cho bà Hồng đóng cửa lại.
“Chị biết không, tôi mới là người đăng những bức ảnh đó.” Mộc Vi cười khẩy, nước mắt lăn dài. “Mười năm tôi ở bên anh ta, giúp anh ta xây dựng tất cả, rồi anh ta phản bội tôi ngay khi mọi thứ bắt đầu sụp đổ.”
“Cô muốn gì khi nói với tôi chuyện này?”
Mộc Vi mở chiếc túi giấy, lấy ra một tập tài liệu, đặt mạnh lên bàn.
“Tôi muốn trả thù. Và tôi biết chị cũng đang tìm những thứ này.”
Tôi mở tập tài liệu, bên trong là bản sao các giao dịch chuyển tiền giữa tài khoản của Tuấn Khải và một tài khoản ẩn danh, cùng những email trao đổi có nhắc đến tên viết tắt “Đ.V.P”.
“Cô lấy những thứ này ở đâu?”
“Tôi là CEO nhánh bất động sản, chị quên rồi sao?” Mộc Vi lau nước mắt, giọng dần lấy lại vẻ sắc sảo quen thuộc. “Tôi có quyền truy cập vào nhiều hệ thống hơn chị nghĩ. Tôi đã âm thầm sao lưu những thứ này từ lâu, phòng khi cần dùng đến.”
“Đề phòng chồng cô phản bội?”
“Đề phòng mọi thứ.” Mộc Vi nhìn tôi, ánh mắt phức tạp giữa hận thù và một chút gì đó giống như sự tôn trọng miễn cưỡng. “Tôi không ưa chị, Lâm Tịnh Dao à. Nhưng tôi càng không ưa việc bị lợi dụng rồi vứt bỏ.”
Tôi lật qua các trang tài liệu, tim đập nhanh khi thấy chữ viết tắt “Đ.V.P” xuất hiện lặp lại nhiều lần, luôn đi kèm những khoản tiền lớn được chuyển vào các thời điểm trùng khớp với các cột mốc quan trọng của tập đoàn.
“Chuyển đi đâu?”
“Tôi không rõ, nhưng có một cụm từ lặp lại trong các email, ‘quỹ Lam Sơn’. Tôi tra cứu thì đó là một quỹ đầu tư tư nhân, đăng ký ở Singapore, nhưng người đại diện pháp lý lại chính là con gái riêng của ông Đặng.”
Cánh cửa sự thật đang dần hé mở, và mỗi mảnh ghép lại khiến bức tranh thêm rõ ràng, cũng thêm đáng sợ.
“Cô có sẵn lòng làm chứng trước tòa không?” Tôi hỏi thẳng.
Mộc Vi im lặng hồi lâu, tay siết chặt vạt áo dài trắng.
“Nếu tôi làm vậy, tôi sẽ mất tất cả. Danh tiếng, vị trí, thậm chí có thể là tự do.”
“Nhưng nếu cô không làm, cô sẽ mãi mãi là con rối trong tay người khác.” Tôi nhìn thẳng vào mắt cô, không phải bằng ánh mắt thương hại, mà bằng sự đồng cảm của một người từng bị xem thường suốt mười hai năm. “Tôi hiểu cảm giác đó hơn ai hết.”
Mộc Vi ngẩng đầu, nhìn tôi thật lâu, rồi khẽ gật đầu.
“Tôi sẽ suy nghĩ. Nhưng tôi cần đảm bảo an toàn cho con gái tôi trước.”
“Tôi hứa,” tôi nói, “tôi sẽ bảo vệ cô và con gái cô, miễn là cô đứng về phía sự thật.”
Sau khi Mộc Vi rời đi, bà Hồng bước vào, nét mặt lo lắng.
“Cô Dao, quỹ Lam Sơn ở Singapore, tôi vừa tra cứu thêm. Người đại diện pháp lý tên là Đặng Tuệ Lâm, sinh năm cô Dao còn nhớ không, đúng năm chồng cô mất.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, những mảnh ghép cuối cùng bắt đầu khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh, tối tăm hơn tôi từng tưởng tượng.
Buổi tối thứ bảy, tôi lái xe từ trụ sở công ty về nhà sau một cuộc họp căng thẳng với ban giám đốc tài chính, trời bắt đầu đổ mưa lớn.
Con đường cao tốc vắng người vào giờ này, chỉ có ánh đèn đường lấp loáng qua làn nước mưa trên kính xe.
Tôi vừa lái vừa suy nghĩ về những tài liệu Mộc Vi đưa, về cái tên Đặng Tuệ Lâm, về khả năng cô ta chính là con gái ruột của ông Đặng, ra đời đúng vào năm chồng tôi qua đời.
Đúng lúc xe vào một khúc cua, tôi đạp phanh để giảm tốc độ, nhưng bàn đạp phanh chìm xuống một cách bất thường, không có phản lực như thường lệ.
Xe không giảm tốc.
Tim tôi thắt lại. Tôi đạp phanh lần nữa, mạnh hơn, nhưng chiếc xe vẫn lao về phía trước với tốc độ không hề suy giảm.
Khúc cua phía trước dẫn thẳng ra thành cầu, và bên dưới là dòng sông đen ngòm dưới màn mưa.
Tôi giật phanh tay, đồng thời đánh lái sang phải, hướng chiếc xe về phía dải phân cách bằng cỏ ven đường thay vì lao thẳng ra cầu.
Chiếc xe va vào dải phân cách với một tiếng động khủng khiếp, trượt dài trên cỏ ướt, rồi dừng lại cách thành cầu chỉ vài mét.
Tôi ngồi im trong xe, tim đập như muốn vỡ tung, hai tay vẫn siết chặt vô lăng, không dám tin mình vừa sống sót.
Có tiếng gõ cửa xe. Một người đàn ông đội mũ bảo hiểm, mặc áo mưa, đang cúi xuống nhìn vào trong.
“Chị ơi, chị có sao không?”
Tôi run rẩy mở cửa xe. Người đàn ông đó, sau khi tháo mũ bảo hiểm ra, chính là Thẩm Dịch Bân.
“Anh… sao anh lại ở đây?”
“Tôi theo dõi cô từ xa sau cuộc gặp hôm trước.” Anh giúp tôi ra khỏi xe, giọng nghiêm túc. “Tôi có linh cảm không tốt sau khi biết cô đang điều tra ông Đặng. Tôi không ngờ linh cảm của mình lại đúng đến vậy.”
Anh kiểm tra gầm xe dưới ánh đèn pin điện thoại, rồi nhíu mày.
“Dây phanh bị cắt gần đứt, giống hệt trường hợp của chồng cô năm năm trước.”
Tôi đứng dưới mưa, người ướt sũng, nhưng cảm giác lạnh nhất không đến từ cơn mưa, mà từ nhận thức rằng mình vừa thoát chết trong gang tấc, bằng chính thủ đoạn đã giết chồng mình.
“Chúng ta cần báo cảnh sát ngay,” Dịch Bân nói, tay đã cầm điện thoại.
“Không.” Tôi ngăn anh lại. “Nếu chúng ta báo ngay bây giờ, người đứng sau sẽ biết chúng ta đã phát hiện ra, và sẽ xóa mọi dấu vết trước khi cảnh sát kịp điều tra.”
“Vậy cô định làm gì?”
“Tôi cần thời gian để thu thập đủ bằng chứng, đưa ra ánh sáng một lần, dứt điểm.” Tôi nhìn chiếc xe hư hỏng của mình, rồi nhìn Dịch Bân. “Anh có thể giúp tôi chụp lại hiện trường này, giữ kín làm bằng chứng sau này không?”
Dịch Bân gật đầu, bắt đầu chụp ảnh gầm xe, dây phanh bị cắt, vết trượt trên cỏ.
“Cô thật sự gan dạ,” anh nói khi hoàn thành, giọng có chút ngưỡng mộ. “Hầu hết mọi người sau khi trải qua chuyện này sẽ chọn cách bỏ cuộc, báo cảnh sát ngay lập tức, hoặc rời khỏi thành phố.”
“Tôi từng nghĩ mình sẽ làm vậy,” tôi nói, nhìn ra dòng sông đen dưới cầu. “Nhưng khi bạn mất đi người mình yêu thương nhất mà không được nói ra sự thật, bạn sẽ hiểu rằng bỏ cuộc mới là điều đáng sợ nhất.”
Dịch Bân đưa tôi về nhà bằng xe của anh, để lại xe tôi cho đội cứu hộ riêng mà anh quen biết xử lý kín đáo.
Trước khi tôi bước xuống xe, anh nắm nhẹ tay tôi lại.
“Cô Dao, từ giờ, hãy để tôi đi cùng cô trong việc này. Không phải chỉ với tư cách luật sư.”
Tôi nhìn anh, trong ánh đèn đường mờ nhạt, lần đầu tiên sau năm năm, tôi cảm nhận được một hơi ấm nhỏ nhoi giữa cơn bão đang ập đến.