Chương 2

  1. Home
  2. Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
  3. Chương 2
Prev
Next

Tám giờ tối, tôi ngồi trong một quán trà nhỏ ở góc đường Lê Lợi, nơi ánh đèn vàng hắt qua khung cửa gỗ cũ kỹ.

Tôi đến sớm mười lăm phút. Thói quen của người từng làm kế toán trước khi trở thành nội trợ, dù không ai trong gia đình chồng biết điều đó.

Người đến là một cô gái trẻ, chừng hai mươi lăm tuổi, áo khoác dài trùm kín, mắt liếc quanh phòng trước khi ngồi xuống đối diện tôi.

“Cô là Lâm Tịnh Dao?” Giọng cô run nhẹ.

“Tôi là Dao. Còn cô?”

“Tôi tên Đỗ Thanh Trúc. Từng làm kế toán viên ở bộ phận tài chính nhánh bất động sản của tập đoàn Minh Khang. Tôi nghỉ việc bảy tháng trước.”

Tôi rót cho cô một chén trà, chờ đợi.

“Tôi không nghỉ việc vì lý do cá nhân như hồ sơ ghi.” Trúc siết chặt hai bàn tay trên đùi. “Tôi bị ép nghỉ, sau khi tôi phát hiện có một tài khoản thứ tư, ngoài ba tài khoản mà cô vừa công bố sáng nay.”

Tim tôi hơi khựng lại, nhưng gương mặt vẫn giữ nguyên.

“Nói tiếp đi.”

“Ba tài khoản kia là của anh Khải, dùng để rút tiền từ dự án Đông Ngạn. Nhưng có một tài khoản thứ tư, lớn hơn cả ba tài khoản kia cộng lại, không đứng tên anh Khải.”

“Vậy đứng tên ai?”

Trúc ngập ngừng, mắt lại liếc ra cửa kính, nơi một chiếc xe đen đậu bên kia đường đã năm phút không nhúc nhích.

“Tôi không dám nói tên ở đây. Người đó quyền lực hơn anh Khải nhiều. Tôi chỉ dám nói, người đó đã ở trong tập đoàn Minh Khang lâu hơn cả cha cô còn sống.”

“Là người trong hội đồng quản trị cũ?”

“Tôi không biết chắc chức danh. Nhưng tôi biết một điều.” Trúc hạ giọng gần như thì thầm. “Người đó có liên quan đến cái chết của chồng cô.”

Tôi ngồi bất động.

Năm năm trước, chồng tôi, Lâm Chấn Vũ, con trai lớn của cha, chết trong một vụ tai nạn xe trên đường cao tốc. Cảnh sát kết luận do mất lái vì trời mưa.

Không ai trong nhà nghi ngờ điều gì. Kể cả tôi, dù có những đêm tôi tỉnh giấc và tự hỏi tại sao một người lái xe cẩn thận như anh lại mất lái ở một đoạn đường thẳng.

“Cô có bằng chứng gì không?” Giọng tôi khàn đi.

“Tôi có một phần. Sao kê ngân hàng, và một đoạn ghi âm cuộc gọi nội bộ từ bảy tháng trước, trước khi tôi bị ép nghỉ.” Trúc rút từ trong túi áo một chiếc USB nhỏ, đặt xuống bàn nhưng không đẩy về phía tôi. “Nhưng tôi cần một điều kiện.”

“Điều kiện gì?”

“Bảo vệ tôi. Người đó đã cho người theo dõi tôi từ ngày tôi nghỉ việc. Chiếc xe bên ngoài kia, đã đậu đó từ lúc tôi bước vào.”

Tôi liếc ra cửa kính. Chiếc xe đen vẫn im lìm, đèn pha tắt, nhưng khói thuốc lá vẫn cuộn ra từ khe cửa kính hé mở.

“Tôi sẽ bảo vệ cô,” tôi nói, giọng chắc hơn tôi tưởng. “Nhưng cô phải cho tôi một cái tên, dù chỉ là phỏng đoán.”

Trúc nhìn tôi thật lâu, như đang cân nhắc xem tôi có đáng tin không.

“Đặng Vĩnh Phát,” cô nói cuối cùng. “Phó chủ tịch hội đồng quản trị. Người đã ở cạnh cha cô từ ngày tập đoàn mới thành lập.”

Cái tên đó khiến tôi lạnh sống lưng, không phải vì xa lạ, mà vì quá quen thuộc.

Ông Đặng Vĩnh Phát là người tôi vẫn gọi là bác Phát suốt hai mươi năm qua, người từng bế tôi khi tôi còn nhỏ, người đứng cạnh cha tôi trong mọi bức ảnh gia đình.

Trúc đẩy chiếc USB về phía tôi, rồi đứng dậy đột ngột.

“Tôi phải đi. Xin cô, đừng liên lạc với tôi qua số này nữa. Tôi sẽ tìm cô khi an toàn.”

Cô rời đi qua cửa sau của quán trà, biến mất vào con hẻm tối.

Tôi ngồi lại một mình, chiếc USB nằm im trong lòng bàn tay, nặng hơn bất cứ thứ gì tôi từng cầm.

Ngoài cửa kính, chiếc xe đen cuối cùng cũng nổ máy, rồ ga rời đi chậm rãi, như một lời cảnh cáo không cần nói ra.

Sáng hôm sau, tôi đến trụ sở tập đoàn sớm hơn mọi người một giờ đồng hồ.

Tôi không mặc tạp dề nữa. Tôi mặc bộ vest xám đơn giản mà tôi đã mua từ mười hai năm trước, cho một cuộc phỏng vấn xin việc mà tôi chưa bao giờ có dịp mặc đến, vì ngày đó tôi quyết định lấy chồng thay vì đi làm.

Người đầu tiên tôi gặp ở tầng hai mươi mốt là một phụ nữ trung niên, tóc búi gọn, mặc áo sơ mi trắng, đang lau bàn làm việc của cha tôi với vẻ cẩn trọng như đang chăm sóc một di vật.

“Cô là…” tôi hỏi.

“Tôi là Hồng, trợ lý riêng của ông chủ tịch suốt mười lăm năm qua.” Bà nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. “Tôi biết cô là ai, cô Dao. Ông chủ tịch nhắc đến cô nhiều hơn cô nghĩ.”

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của cha, lòng dâng lên một cảm giác lạ lẫm.

“Chị Hồng, tôi cần một người tôi có thể tin tưởng trong tòa nhà này. Chị có sẵn lòng không?”

Bà Hồng đặt khăn lau xuống, nhìn thẳng vào tôi.

“Ông chủ tịch, trước khi mất, có dặn tôi một điều. Ông nói, nếu có ngày cô Dao ngồi vào chiếc ghế này, hãy giúp cô ấy bằng tất cả những gì tôi biết.”

“Vậy chị biết những gì?”

“Tôi biết ông chủ tịch đã âm thầm điều tra một người trong hội đồng quản trị suốt bảy năm qua.” Bà hạ giọng. “Nhưng ông chưa kịp hoàn thành trước khi bệnh trở nặng.”

Tim tôi đập nhanh hơn.

“Người đó có phải là ông Đặng Vĩnh Phát không?”

Bà Hồng sững người, rồi gật đầu chậm rãi.

“Sao cô biết?”

“Tôi có nguồn tin riêng.” Tôi không muốn tiết lộ về Trúc lúc này, dù chỉ với bà Hồng. “Chị có tài liệu nào của cha để lại không?”

Bà Hồng đứng dậy, đi đến chiếc tủ hồ sơ cũ ở góc phòng, mở một ngăn kéo có khóa số mà chỉ bà biết mật mã, lấy ra một tập hồ sơ dày, bìa da nâu đã sờn.

“Đây là tất cả những gì ông chủ tịch thu thập được. Ông giấu nó ở đây vì ông biết văn phòng riêng của ông có thể bị lục soát bất cứ lúc nào.”

Tôi mở tập hồ sơ, lướt qua những trang giấy ố vàng, những bản sao chứng từ, những ghi chú viết tay bằng nét chữ run rẩy của cha tôi trong những năm tháng cuối đời.

Giữa tập hồ sơ là một bức ảnh cũ, chụp cha tôi, ông Đặng Vĩnh Phát, và một người phụ nữ tôi không nhận ra, đứng trước cổng công ty ngày mới thành lập, khi tất cả còn trẻ và tươi cười.

“Người phụ nữ này là ai?” tôi hỏi.

Bà Hồng nhìn bức ảnh, gương mặt thoáng chút do dự.

“Đó là bà Vũ Thục Anh, mẹ kế của cô, người đã mất năm cô mười sáu tuổi.”

Tôi chưa từng biết mặt mẹ kế mình rõ ràng đến vậy. Cha tôi hiếm khi nhắc đến bà, chỉ nói bà mất vì bạo bệnh.

“Có liên quan gì giữa bà ấy và ông Đặng không?”

“Tôi không dám khẳng định.” Bà Hồng gấp lại tập hồ sơ, đưa cho tôi. “Nhưng ông chủ tịch từng nói một câu, tôi nhớ mãi. Ông nói, mọi bi kịch của gia đình này đều bắt đầu từ một người đàn ông tưởng như trung thành nhất.”

Ngoài cửa phòng, có tiếng gõ dồn dập. Một nhân viên hớt hải chạy vào.

“Cô Dao, anh Tuấn Khải vừa gửi đơn kiện lên tòa án, tố cáo cô thao túng di chúc và chiếm đoạt tài sản gia đình.”

Tôi siết chặt tập hồ sơ trong tay, cảm giác như trận chiến thật sự chỉ vừa mới bắt đầu.

 

 

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!