Chương 1
Buổi họp cổ đông khẩn cấp của tập đoàn Minh Khang hôm đó có một người không ai ngờ tới.
Bà ta mặc tạp dề hoa xanh, tóc búi lệch, tay còn vương mùi hành phi.
Và bà ta ngồi thẳng vào ghế chủ tịch.
Tôi là Lâm Tịnh Dao. Ba mươi chín tuổi. Nghề nghiệp hiện tại ghi trên giấy tờ hộ khẩu: nội trợ.
Sáng nay tôi đang xào rau thì nhận được cuộc gọi từ luật sư của cha.
“Cô Dao, ông Lâm mất lúc rạng sáng. Di chúc yêu cầu cô có mặt tại trụ sở tập đoàn trước mười giờ. Bây giờ là chín giờ bốn mươi lăm.”
Tôi tắt bếp. Tháo tạp dề. Rồi nghĩ lại, mặc luôn cho tiện.
Tôi không có thời gian để trở thành người khác trước khi bước vào căn phòng đó. Và thật ra, tôi cũng không cần.
Khi thang máy mở ra tầng hai mươi mốt, tiếng xì xào nổ ra ngay lập tức.
“Ai đây vậy?”
“Bảo vệ đâu không cho người ngoài lên thế này?”
“Bà này… bà này bán rau ở tầng hầm à?”
Tôi bước thẳng vào phòng họp, kéo ghế chủ tịch, ngồi xuống.
Cả phòng im phắc như ai vừa hút hết không khí.
Ngồi đối diện tôi là Lâm Tuấn Khải, em trai cùng cha khác mẹ, vest xám tro, đồng hồ bảy chữ số, và cái nhìn khinh thường không buồn che giấu.
Cạnh anh ta là vợ anh ta, Trần Mộc Vi, CEO nhánh bất động sản, áo dài trắng, son đỏ, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn theo điệu gì đó tôi không rõ.
“Chị Dao.” Giọng Tuấn Khải nhẹ như bông, độc như kim. “Chị nhầm phòng rồi. Bếp ở tầng dưới.”
Vài người bật cười khẽ.
Tôi không nói gì.
Tôi chỉ nhìn anh ta. Đúng ba giây.
Rồi tôi mở túi, đặt một phong bì lên bàn.
“Chúng ta bắt đầu nhé.”
Luật sư họ Ngô đọc di chúc với giọng đều đều, không cảm xúc, như người đọc thời tiết.
Hai mươi phần trăm cổ phần cho Lâm Tuấn Khải.
Mười lăm phần trăm chia đều cho hội đồng quản trị cũ.
Còn lại, sáu mươi lăm phần trăm, thuộc về Lâm Tịnh Dao, kèm toàn quyền điều hành trong vòng ba năm không thể bác bỏ.
Mộc Vi đứng dậy trước tiên.
“Không thể thế được.” Giọng cô ta vỡ ở đuôi câu. “Chị ấy mười hai năm không làm gì, chỉ ở nhà, cha chồng tôi tỉnh táo không khi ký cái này?”
“Rất tỉnh táo.” Luật sư Ngô điềm nhiên lật thêm một trang. “Ông Lâm ký vào ngày mười bốn tháng trước, có bác sĩ tâm thần kinh xác nhận năng lực hành vi. Và,” ông dừng lại, nhìn khắp phòng, “ông có để lại một lá thư riêng cho cô Dao, không công bố nội dung.”
Tuấn Khải cười, tiếng cười khô khốc.
“Chị sống nhờ chồng mười hai năm, giờ lại sống nhờ cha. Chị định làm gì với cái tập đoàn này? Nấu canh cho nhân viên à?”
Phòng họp lại rộ lên.
Tôi đặt tay lên mặt bàn. Khẽ thôi. Nhưng đủ để cả phòng nhìn về phía tôi.
“Anh Khải.” Tôi gọi tên anh ta lần đầu tiên trong buổi họp. “Anh có nhớ dự án Đông Ngạn không?”
Anh ta khựng lại.
“Dự án mà ba năm trước anh báo cáo với cha là thất bại do thị trường. Dự án mà anh dùng để viết off tám mươi tỷ khỏi sổ sách.”
“Chị muốn nói gì…”
“Tôi muốn nói,” tôi mở chiếc laptop đặt trước mặt, xoay màn hình về phía anh ta, “rằng tám mươi tỷ đó không biến mất theo thị trường. Nó nằm trong ba tài khoản công ty shell ở Quần đảo Cayman, và một trong số đó đứng tên người thân của anh.”
Lần này không ai cười.
Mộc Vi ngồi xuống rất chậm, như người mất lực.
“Tôi đã biết điều này hai năm rồi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt Tuấn Khải. “Tôi không nói với cha vì cha đang bệnh. Và vì tôi muốn xử lý nó đúng chỗ, đúng lúc.”
Tôi gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, đúng cái cử chỉ mà Mộc Vi hay làm.
“Bây giờ là đúng chỗ, đúng lúc.”
Buổi họp kết thúc lúc mười hai giờ mười lăm.
Tuấn Khải ký vào biên bản chuyển giao với gương mặt như người mất hồn. Mộc Vi không nói thêm một câu nào từ sau khi tôi mở laptop.
Luật sư Ngô tiễn tôi ra hành lang, nói khẽ:
“Cô Dao, ông Lâm có nhờ tôi chuyển lời. Ông nói ông biết cô đã theo dõi nội bộ công ty suốt bao nhiêu năm. Ông nói ông cố tình để cô ở ngoài, để bảo vệ cô.”
Tôi dừng bước.
“Và ông nói ông xin lỗi vì đã để cô một mình quá lâu.”
Tôi đứng im một lúc trước cửa thang máy.
Mười hai năm. Người ta nhìn tôi như kẻ vô dụng, sống bám, không có giá trị ngoài bốn bức tường bếp. Chồng tôi, con trai lớn của cha, không phải Tuấn Khải, đã mất trong tai nạn năm năm trước. Từ đó tôi ở lại căn nhà này, chăm cha bệnh, và âm thầm làm những việc không ai biết.
Không phải vì tôi yếu.
Mà vì tôi đang chờ.
Tôi bước vào thang máy, nhìn lại gương mặt mình trong cánh cửa inox, tóc búi lệch, tạp dề hoa xanh còn quấn quanh bụng, mắt không một chút run rẩy.
Điện thoại rung.
Tin nhắn từ số lạ: “Cô Dao. Chúng ta chưa từng gặp nhau. Nhưng tôi biết về tài khoản thứ tư, cái mà ngay cả cô cũng chưa tìm ra. Gặp tôi lúc tám giờ tối. Đừng mang theo ai.”
Thang máy đóng lại.
Và lần đầu tiên trong ngày hôm đó, tôi không biết mình đang đối mặt với điều gì.