Chương 1
Cái ngày tôi bị kick khỏi nhóm chat “Cư Dân Tòa Căn Hộ Thịnh Phát”, tôi đang ký hợp đồng mua lại toàn bộ tòa nhà đó.
Nhóm chat có bốn mươi hai người.
Tôi là người thứ bốn mươi ba, bị xóa đi mà không ai hỏi han.
Lý do là thế này: buổi sáng hôm đó, ban quản trị tòa nhà họp bàn về việc nâng cấp thang máy và cải tạo sảnh chung. Tổng chi phí dự kiến hai tỷ rưỡi, chia đều cho từng hộ. Chị Trần Mỹ Linh, trưởng ban quản trị, gõ vào nhóm một đoạn dài: “Chỉ những hộ gia đình có đóng quỹ đủ và đúng hạn mới có tư cách bỏ phiếu quyết định.”
Rồi chị nhìn vào lịch sử nhóm, thấy tôi vừa góp ý rằng nên thuê đơn vị tư vấn độc lập thẩm định giá trước khi ký hợp đồng với nhà thầu.
Chị không trả lời.
Chị chỉ nhắn riêng cho admin.
Hai phút sau, tôi ra khỏi nhóm.
Tôi ngồi nhìn màn hình điện thoại một lúc. Không tức. Không buồn. Chỉ có một cảm giác rất quen thuộc, cái cảm giác mà tôi đã học được từ ba năm trước khi công ty cũ sa thải tôi trong đúng một email lạnh lùng không có dấu chấm than: người ta luôn nghĩ họ biết ai “xứng tư cách” hơn ai.
Tôi đặt điện thoại xuống, mở laptop.
Trên màn hình là bộ hồ sơ thâu tóm tài sản mà bộ phận pháp lý công ty tôi chuẩn bị suốt sáu tháng qua. Tòa Căn Hộ Thịnh Phát, chủ đầu tư cũ đang ngập nợ, cần thanh lý gấp. Giá đã thỏa thuận xong. Chỉ còn chờ chữ ký cuối cùng.
Tôi ký.
Hai mươi phút đi tàu điện từ quận đó sang quận này, một người đàn ông tên Hạ Minh Khải đang ngồi trong căn phòng trọ mười hai mét vuông, nhìn chằm chằm vào màn hình laptop với gương mặt không biểu cảm.
Anh là kỹ sư cầu đường, vừa từ chức sáng hôm qua.
Lý do anh từ chức không ai biết ngoài anh và một người.
Anh mở file báo cáo địa kỹ thuật, đọc lại lần thứ mười bảy cùng một đoạn, rồi nhắm mắt lại.
Cái đoạn anh đọc đi đọc lại, là đoạn nói về nền móng của một công trình.
Không phải công trình bất kỳ.
Chính là Tòa Căn Hộ Thịnh Phát.
Hạ Minh Khải biết chuyện này từ tám tháng trước.
Khi đó anh còn là kỹ sư trưởng của đơn vị giám sát thi công, và người anh nhận báo cáo từ là Nguyễn Quốc Đạt, đồng nghiệp cũ, người bạn thân cũ, người đã nói với anh một câu mà anh không bao giờ quên được: “Mày im đi, con số đó sai thì sai, nhưng không ai chết đâu.”
Anh không im.
Anh gửi báo cáo lên cấp trên.
Cấp trên cất báo cáo vào ngăn kéo, rồi điều anh sang dự án khác ở tỉnh xa, rồi ba tháng sau tìm cớ cắt hợp đồng.
Anh kiện. Anh thua. Anh kiện tiếp.
Suốt tám tháng đó, anh sống bằng tiền tiết kiệm, bằng vài hợp đồng tư vấn lẻ, và bằng cái cảm giác rất kỳ lạ, không phải tức giận mà là một sự bình tĩnh gần như đáng sợ, rằng mình đang đúng và thời gian sẽ chứng minh.
Sáng hôm qua, anh từ chức.
Không phải vì kiệt sức. Mà vì bước tiếp theo không cần anh đứng ở vị trí đó nữa.
Anh mở email, soạn một tin nhắn gửi đến địa chỉ của Cục Quản lý Xây dựng, đính kèm file báo cáo đầy đủ lần đầu tiên, bản gốc, có chữ ký, có dấu mộc, có toàn bộ chuỗi email nội bộ mà anh đã lặng lẽ lưu lại từ ngày đầu.
Anh nhấn gửi.
Rồi anh đứng dậy, pha một ly cà phê, ra ngồi ở cửa sổ nhìn xuống đường.
Anh không biết rằng tòa nhà trong báo cáo của anh, vừa được một người hoàn toàn xa lạ ký giấy mua lại đúng sáng hôm đó.
Và người đó, vì lý do không ai ngờ tới, sẽ là người duy nhất thực sự muốn nghe những gì anh có trong tay.
Tôi không biết mình đã mua một tòa nhà có vấn đề.
Tôi biết điều đó hai ngày sau, khi luật sư của tôi gọi điện, giọng hơi khác thường: “Chị Vân, có một lá đơn tố cáo vừa được gửi lên Cục Xây dựng. Liên quan đến Thịnh Phát.”
Tôi đặt ly cà phê xuống.
“Nội dung?”
“Nền móng. Báo cáo địa kỹ thuật bị làm giả từ giai đoạn thi công.”
Phòng khách im lặng đến mức tôi nghe được tiếng tủ lạnh chạy.
Tôi không hoảng loạn. Tôi không có thói quen hoảng loạn. Nhưng tôi biết, cái cảm giác này, là lúc mọi thứ chuẩn bị vỡ ra.
“Tìm cho tôi người gửi đơn đó.”
Hạ Minh Khải ngồi đối diện tôi trong một quán cà phê nhỏ ở quận Bình Thạnh, tay cầm ly đá đang chảy nước ra bàn mà không để ý.
Anh nhìn tôi như nhìn một người anh chưa từng gặp, mà thực ra đúng vậy.
Tôi đặt tập hồ sơ lên bàn.
“Tôi vừa mua tòa nhà của anh tố cáo.”
Anh im lặng mấy giây.
“Chị biết tòa nhà đó có vấn đề mà vẫn mua?”
“Tôi mua vì muốn phá nó đi,” tôi nói thẳng, “và xây lại. Nhưng bây giờ tôi cần biết mức độ nghiêm trọng thật sự, không phải từ cơ quan quản lý, mà từ người đã đọc bản gốc.”
Anh nhìn tôi lâu hơn lần trước.
Rồi anh mở laptop.
Chúng tôi ngồi đó ba tiếng đồng hồ.
Anh giải thích, tôi hỏi. Anh không che giấu, tôi không giả vờ hiểu những gì tôi không hiểu. Đó là cuộc trò chuyện thật nhất tôi có được trong nhiều tháng qua, giữa hai người vừa mất thứ gì đó và chưa biết mình đang tìm lại cái gì.
Trước khi đứng dậy, anh hỏi: “Chị mua tòa nhà đó, vì lý do gì thật ra?”
Tôi nhìn ra cửa sổ một giây.
“Vì có người nói tôi không đủ tư cách đứng ở đó.”
Anh gật đầu, chậm, như người hiểu hơn những gì câu trả lời nói ra.
“Vậy thì,” anh nói, “chị sẽ cần một kỹ sư.”
Tôi nhìn lại anh.
“Và anh sẽ cần một người chịu nghe.”
Tôi không nói gì thêm.
Không cần.
Anh đẩy tập hồ sơ về phía tôi, tay vẫn còn dấu ẩm từ ly đá. Trên trang đầu, anh đã ghi tên mình, số điện thoại, và một dòng chữ nhỏ ở góc dưới mà tôi chỉ đọc được khi ra đến ngoài đường.
“Nền móng thật sự của tòa nhà còn nguyên. Người ta giả mạo báo cáo để che thứ khác.”
Tôi đứng lại giữa vỉa hè, tiếng xe cộ ồn ào xung quanh.
Che thứ khác.
Không phải che vấn đề kỹ thuật. Không phải che chi phí. Mà che, cái gì?
Tôi mở điện thoại, gọi lại cho luật sư.
“Anh Tuấn, tìm cho tôi toàn bộ danh sách nhà thầu phụ của dự án Thịnh Phát, từ giai đoạn khảo sát đến khi đổ móng.”
“Chị nghi ngờ ai?”
Tôi nhìn lại dòng chữ của Hạ Minh Khải lần nữa.
“Tôi nghi ngờ người đã cố tình để anh ấy mất việc trước khi báo cáo này kịp đến tay ai đó.”
Đêm đó, khi tôi mở file đầu tiên anh gửi qua, thứ tôi thấy không phải số liệu địa kỹ thuật.
Đó là một cái tên tôi đã biết từ rất lâu.
