Chương 11 (Hoàn)

  1. Home
  2. Ngày Tôi Bị Sa Thải Trên Sóng Livestream
  3. Chương 11 (Hoàn)
Prev
Novel Info

Một năm sau, Khải Corp lên sàn.

Không phải với cái tên đó.

Đại hội cổ đông thường niên đã bỏ phiếu đổi tên công ty, và cái tên mới không mang tên ai hết.

Chỉ là hai chữ. Không có họ của người sáng lập, không có tên của người kế nhiệm.

Ngày giao dịch đầu tiên, giá đóng cửa cao hơn giá tham chiếu mười chín phần trăm.

Tôi không có mặt ở sàn.

Tôi đang ở kho Bình Chánh, đi kiểm tra quy trình mới cùng anh Hùng, và tôi biết tin qua tin nhắn.

“Chị ơi lên rồi!”

“Ừ.”

“Chị không mừng hả chị?”

“Mừng chứ.” Tôi ngẩng lên nhìn cái kho đang bốc hàng. “Nhưng mà anh Hùng, cái pallet kia xếp lệch kìa.”

Anh cười phá lên.

“Chị vẫn y chang ba năm trước.”

***

Tổng giám đốc mới là một người từ bên ngoài, bốn mươi chín tuổi, được phỏng vấn công khai trước đại diện người lao động.

Tôi ngồi trong Hội đồng quản trị, phụ trách kiểm soát và quản trị rủi ro, và trong mười hai tháng đầu tiên tôi đã bỏ phiếu chống bốn lần.

Ba lần trong đó là chống chính đề xuất của Tổng giám đốc.

“Chị khó chịu quá,” anh ta nói với tôi trong một cuộc họp.

“Vâng,” tôi đáp. “Đó là lý do các anh trả lương cho tôi.”

Ban Bảo vệ người tố giác nội bộ, trong năm đầu tiên, nhận hai mươi ba đơn.

Mười một đơn được xác minh là có cơ sở.

Không có ai trong hai mươi ba người đó bị điều chuyển hay mất việc.

Trịnh Diệu quay lại làm sau bảy tháng.

Cô bé vẫn hay quên, vẫn phải ghi mọi thứ ra giấy dán khắp bàn, và tay trái vẫn yếu.

Cô bé hiện là chuyên viên phân tích tại chính Ban Bảo vệ người tố giác.

Ngày đầu tiên đi làm lại, Diệu tới phòng tôi.

“Chị Vũ.”

“Ừ.”

“Em nghe nói cái điều khoản đó người ta gọi bằng tên em.”

“Ừ.”

Cô bé đứng đó, xoắn hai bàn tay.

“Em không thích,” Diệu nói.

Tôi ngẩng lên.

“Vì sao?”

“Vì em đâu có làm gì đâu chị.” Cô bé nói khẽ. “Em chỉ gọi cho chị một cuộc điện thoại lúc chín giờ tối.”

Tôi đặt bút xuống.

“Diệu.”

“Dạ.”

“Cả cái công ty này thay đổi được là vì em gọi một cuộc điện thoại lúc chín giờ tối,” tôi nói. “Đó là chuyện khó nhất trong toàn bộ câu chuyện. Chị đi mua cổ phần sáu năm, chị chỉ cần tiền. Còn em thì cần cái khác.”

“Cần gì hả chị?”

“Cần dám.”

***

Ông Nguyễn Gia Bảo mất vào tháng Tư năm đó.

Tuổi già. Trong giấc ngủ.

Tôi tới đám tang ở Cần Giuộc, đứng ở hàng sau, và cháu nội ông, cậu bé năm xưa được ai đó hỏi thăm đang học lớp mấy, nay đã học năm nhất đại học.

Cậu bé tới chào tôi.

“Cô là cô Vũ phải không ạ? Ông con hay nhắc cô.”

“Ông con nhắc gì?”

“Ông nói: con nhỏ đó nó không chạy.”

***

Mai Chi hết án treo vào tháng Mười Một.

Cô ta không quay lại công ty. Cô ta mở một tiệm bán đồ ăn sáng gần nhà ở Gò Vấp.

Tôi biết chuyện đó vì có lần Trần Kỳ Nam mua bánh mì ở đó về, và trên bịch có ghi số điện thoại.

“Anh biết ai bán không?” Anh hỏi.

“Tôi biết.”

“Chị có muốn ghé không?”

“Chưa,” tôi nói. “Có thể vài năm nữa.”

Anh gật đầu, không hỏi thêm.

Đó là một trong những điều tôi thích nhất ở anh.

***

Bữa ăn sáng đầu tiên, anh mời tôi mười ba ngày sau đại hội.

Đàng hoàng. Không kèm điều kiện gì hết. Đúng như tôi đã yêu cầu.

Chúng tôi ăn bánh canh ở một quán vỉa hè, bảy giờ sáng thứ Bảy, và chúng tôi nói chuyện suốt hai tiếng mà không nhắc một chữ nào tới Khải Corp.

Đến tháng thứ tư, tôi vẫn gọi anh là anh Nam và xưng tôi.

Đến tháng thứ bảy, tôi vẫn vậy.

Chính anh cũng không ép.

Tháng thứ chín, chúng tôi đi Đà Lạt hai ngày cùng một nhóm bạn của anh, và đêm đó ngồi ngoài hiên, anh hỏi tôi một câu.

“Chị Lâm, tôi hỏi thật. Chị có sợ không?”

“Sợ gì?”

“Sợ tôi.”

Tôi im lặng.

“Tôi không sợ anh,” tôi nói. “Tôi sợ cái phiên bản của tôi mà tôi đã từng là.”

“Phiên bản nào?”

“Cái phiên bản đứng sau lưng một người sáu năm liền, và tưởng rằng nếu mình giữ đủ chặt thì người ta sẽ không rơi.” Tôi nhìn ra vườn. “Tôi không muốn làm người đó lần nữa.”

Trần Kỳ Nam ngồi im rất lâu.

Rồi anh nói.

“Vậy thì đừng đứng sau lưng tôi.”

Tôi quay sang.

“Đứng bên cạnh,” anh nói. “Bên cạnh thì thấy mặt nhau. Người ta có rơi thì cũng thấy trước lúc rơi.”

Tôi nhìn anh trong ánh đèn vàng của cái hiên nhà gỗ đó.

Và tôi nghe thấy mình nói.

“Anh.”

Anh khựng lại.

“Sao?”

“Không có gì,” tôi nói. “Em chỉ thử gọi thôi.”

Trần Kỳ Nam quay mặt đi.

Nhưng tôi thấy tai anh đỏ.

***

Chúng tôi cưới vào tháng Mười năm sau đó.

Đám cưới nhỏ. Sáu mươi khách.

Bà Từ Ngọc Hà có tới. Bà mặc áo dài màu tím, ngồi ở bàn thứ hai, và bà khóc nhiều hơn mẹ tôi.

Từ Minh Khải không tới.

Nhưng ba tuần trước đó, tôi nhận được một lá thư.

Thư giấy, viết tay, gửi tới địa chỉ công ty.

Trong thư, hắn không xin lỗi lần nào nữa.

Hắn chỉ kể.

Hắn kể hắn đang làm quản lý vận hành cho một chuỗi nhà thuốc nhỏ ở Long An, lương bằng một phần tám ngày xưa. Hắn kể Từ Ngọc Diệp đã đi làm lại, làm thu ngân, và cô bé tự đi xe buýt được. Hắn kể mẹ hắn vẫn ở căn nhà cũ ở Thủ Đức, không phải bán.

Câu cuối cùng của lá thư, hắn viết thế này.

“Chị Vũ, em không viết để chị trả lời. Em viết vì chị nói ba năm nữa nếu em làm được cái gì tử tế thì kể chị nghe. Đây chưa phải cái gì lớn. Nhưng nó là cái em làm được, và không có ai phải trả giá cho nó.”

Tôi đọc lá thư đó hai lần.

Rồi tôi gấp lại, bỏ vào ngăn kéo.

Tôi không trả lời.

Nhưng tôi giữ nó.

Có những thứ như vậy. Không tha thứ, cũng không vứt đi.

***

Bây giờ, trên giá sách trong phòng làm việc của tôi, có ba cuốn sổ bìa đen.

Cuốn thứ nhất, hai trăm mười bốn trang, ba năm chữ viết tay, có một dòng chữ lạ ở trang một trăm chín mươi.

Cuốn thứ hai, cuốn bị lấy khỏi kệ sách nhà tôi tối thứ Sáu năm đó, được cơ quan điều tra trả lại sau khi kết thúc vụ án, có dấu niêm phong.

Cuốn thứ ba còn trống.

Tôi mua nó vào ngày đầu tiên tôi ngồi vào Hội đồng quản trị.

Tôi vẫn chưa viết gì trong đó.

Nhưng tôi để nó ở đó, ngay tầm mắt, mỗi ngày.

Vì có một chuyện tôi học được trong bốn mươi mốt ngày của mùa hè năm ấy.

Người ta không thắng bằng cách mạnh hơn kẻ mạnh.

Người ta thắng bằng cách ghi lại, kiên nhẫn, đủ lâu, cho tới ngày trang giấy trở nên nặng hơn cái ghế.

Và nếu một ngày nào đó tôi là người ngồi trên cái ghế nặng nhất trong phòng, tôi muốn có một cuốn sổ trống nằm sẵn trên bàn.

Để nhắc tôi rằng luôn có ai đó, ở đâu đó trong toà nhà này, đang lặng lẽ ghi lại về tôi.

Và đó là điều tốt nhất có thể xảy ra cho một công ty.

Prev
Novel Info
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal