Chương 1
Cái ngày Từ Minh Khải ký quyết định đuổi tôi trên livestream, hắn không biết mình vừa ký bán sạch ba mươi bảy phần trăm cổ phần cho chính tôi.
Tôi nhớ rõ lắm.
Hôm đó là thứ Sáu, buổi họp toàn công ty được phát trực tiếp để “minh bạch hoá văn hoá doanh nghiệp”, câu slogan hắn đã dùng suốt nửa năm nay để đánh bóng tên tuổi trước khi lên sàn.
Màn hình phía sau hắn chiếu dòng chữ: Lễ Ra Mắt Thương Hiệu Mới, Khải Corp Bước Ra Thế Giới.
Còn tôi đứng ở giữa hội trường, cầm trên tay một cái phong bì trắng.
“Lâm Tư Vũ,” hắn đọc tên tôi với giọng chậm rãi, kiểu giọng của người đang thưởng thức từng chữ. “Kể từ hôm nay, chị không còn là nhân viên của Khải Corp nữa.”
Bốn trăm người im lặng.
Triệu người ngoài màn hình cũng im lặng.
Tôi nhìn hắn, mỉm cười nhẹ.
Không phải nụ cười chua chát. Không phải nụ cười van xin. Chỉ là bình thản.
Hắn chờ tôi khóc. Tôi biết vậy.
Từ Minh Khải và tôi đã có sáu năm. Sáu năm tôi đứng sau hắn, xây từng viên gạch đầu tiên cho cái công ty này từ hồi còn là căn phòng thuê hai triệu rưỡi một tháng ở Bình Thạnh. Sáu năm hắn học cách ký tên trước camera còn tôi học cách không xuất hiện trong bất kỳ bức ảnh nào.
Và sáu năm đó, tôi đã dần dần, lặng lẽ, mua lại từng phần nhỏ cổ phần từ những cổ đông cũ muốn thoát vốn.
Không ai để ý.
Kể cả hắn.
“Chị có gì muốn nói trước khi ra về không?” Hắn hỏi, vẫn mỉm cười trước camera.
Tôi đặt phong bì lên bàn.
“Không. Nhưng anh có thể mở cái phong bì đó ra.”
***
Hắn do dự một giây, rồi cầm lên.
Trong phong bì là một tờ giấy duy nhất, và bên dưới chữ ký của hắn, là chữ ký của luật sư tư vấn thương vụ, đóng dấu từ sáng hôm đó.
Hắn đọc xong, mặt tái đi từng phần.
Bốn trăm người trong hội trường bắt đầu xì xào.
Triệu người ngoài màn hình bắt đầu gõ phím.
Tôi đứng yên.
Từ Minh Khải nhìn tôi, rồi nhìn xuống tờ giấy, rồi lại nhìn tôi. Lần đầu tiên trong sáu năm, hắn không biết nói gì.
“Đây là cái gì?”
“Biên bản hoàn tất chuyển nhượng cổ phần,” tôi nói, giọng đều như đọc thời tiết. “Tính đến sáng hôm nay, tôi nắm giữ bốn mươi mốt phần trăm Khải Corp. Anh còn ba mươi lăm.”
Ai đó phía sau hội trường thở hắt ra.
Tiếng đó rất nhỏ, nhưng trong cái im lặng đó, tôi nghe rõ mồn một.
“Không thể…” Hắn nuốt nước bọt. “Chị lấy tiền ở đâu ra để…”
“Anh có nhớ ông Bảo không?” Tôi hỏi nhẹ. “Cổ đông sáng lập, bỏ vốn năm đầu rồi muốn thoát vì không tin tưởng anh nữa. Anh bảo tôi lo thương lượng cho xong.”
Hắn nhớ ra. Tôi thấy điều đó qua cách mắt hắn mở rộng ra.
“Tôi lo xong thật,” tôi nói. “Chỉ là tôi mua lại bằng tiền của tôi, không phải tiền công ty.”
Hắn mở miệng. Đóng lại.
Trên màn hình bình luận phía sau hắn, những dòng chữ chạy không kịp đọc.
“Ủa plot twist gì vậy trời???”
“Bà này, bà này mới là chủ thật à???”
“Khải Corp xong rồi anh ơi.”
Tôi nhìn hắn thêm một giây.
Rồi tôi cầm túi lên, chuẩn bị bước đi.
“Tư Vũ.”
Hắn gọi tên tôi lần đầu tiên hôm đó không có chữ “chị” đứng trước.
Giọng hắn khác hẳn. Không còn cái điệu đà trước camera. Chỉ còn mệt mỏi.
“Em định làm gì tiếp theo?”
Tôi dừng lại.
Câu hỏi đó, tôi đã nghĩ tới từ rất lâu rồi. Từ cái đêm tôi ngồi một mình ký tờ hợp đồng chuyển nhượng cuối cùng, tay run không phải vì sợ mà vì biết rằng sau bước này, sẽ không có đường quay lại.
Tôi quay người lại, nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Anh biết điều buồn cười nhất không? Tôi chưa bao giờ muốn làm điều này.”
Hội trường im phắc.
Ngay cả mấy trăm dòng bình luận trên màn hình cũng chậm lại, như thể triệu người ngoài kia cũng đang nín thở.
“Sáu năm tôi làm việc ở đây, không phải vì tham vọng. Không phải vì muốn lấy lại gì. Tôi ở lại vì tôi tin công ty này xứng đáng tồn tại, và tôi tin anh có thể làm được.”
Từ Minh Khải không nói gì.
Hắn chỉ đứng đó, tờ giấy cầm trên tay, trông nhỏ hơn bình thường rất nhiều.
“Nhưng anh không đọc sổ tay tôi để lại.”
Tôi mở túi, lấy ra một cuốn sổ bìa đen, đặt lên bàn bên cạnh phong bì.
“Cái này tôi viết trong ba năm cuối. Chiến lược tái cơ cấu, lộ trình mở rộng thị trường phía Nam, danh sách đối tác tiềm năng mà anh bỏ qua vì nghe theo Lê Phong. Toàn bộ nằm trong đó.”
Hắn nhìn cuốn sổ.
“Tôi từng để nó trên bàn anh hai lần. Anh đẩy sang một bên cả hai lần.”
Ai đó trong hội trường thở dài rõ ràng đến mức tôi nghe thấy.
“Nếu anh đọc nó,” tôi nói tiếp, giọng không giận, chỉ thật, “anh đã không cần sa thải tôi để lấy điểm với ban cổ đông mới. Anh đã có đủ số liệu để đứng vững một mình.”
Từ Minh Khải nhìn cuốn sổ thêm một lúc.
Rồi hắn ngồi xuống ghế.
Không nói gì thêm.
Tôi không cần hắn nói gì.
Tôi đã nói đủ rồi, cho hắn, cho bốn trăm người trong phòng, và cho triệu người đang nhìn vào màn hình kia.
“Quyết định của tôi chưa thay đổi,” tôi nói lần cuối. “Nhưng tôi sẽ không phá công ty. Tôi sẽ điều hành đúng theo những gì trong cuốn sổ đó.”
Tôi xỏ dây túi lên vai.
“Còn anh, anh có thể ở lại, nếu anh muốn học lại từ đầu.”
Tôi bước ra khỏi hội trường, không nhìn lại.
Camera vẫn quay.
Bình luận vẫn chạy.
Và cuốn sổ bìa đen vẫn nằm trên bàn đó, ba năm chữ viết tay, chờ lần đầu tiên được mở ra đúng lúc.
Tôi không biết hắn có mở ra không.
Nhưng tôi biết một người sẽ mở.
Lê Phong ngồi ở hàng thứ ba, mặt tái đi từng giây một.
Hắn hiểu.
Cái “danh sách đối tác tiềm năng” tôi vừa nhắc tới, không phải ngẫu nhiên tôi nói to giữa hội trường có camera.
Trong đó có tên hắn, vai trò hắn, và toàn bộ những hợp đồng hắn đã dìm xuống để dẫn đối tác sang công ty anh trai.
Ba năm tôi viết, không phải chỉ để lưu chiến lược.
Tôi viết để có bằng chứng.
Bước ra đến hành lang, tôi nghe tiếng ghế kéo mạnh phía sau, tiếng xì xào bùng lên, rồi một giọng ai đó hỏi to: “Lê Phong, tên ông có trong đây à?”
Tôi không cần nhìn lại vẫn biết hắn đứng không vững.
Điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn từ số lạ, chỉ một dòng: “Tôi là luật sư của ban kiểm soát nội bộ. Cô có thể gặp tôi ngay tối nay không?”
Tôi nhìn màn hình, khóe môi nhích lên rất nhẹ.
Cuốn sổ đó, tôi đã scan toàn bộ và gửi đi từ ba tuần trước.
Quán cà phê nằm trong một con hẻm ở quận Ba, loại quán mà người ta chọn khi không muốn ai nhìn thấy mình.
Mười giờ đêm. Chỉ có ba bàn còn sáng đèn.
Người đàn ông ngồi ở góc trong cùng đứng dậy khi tôi bước vào.
“Chị Lâm Tư Vũ.”
“Anh là ai?”
“Trần Kỳ Nam. Luật sư tư vấn độc lập cho ban kiểm soát nội bộ Khải Corp.”
Anh ta chừng ba mươi lăm, áo sơ mi trắng đã nhàu ở khuỷu tay, mắt có quầng thâm của người ba đêm không ngủ đủ.
Trên bàn là một chiếc laptop và một tập giấy dày.
“Ba tuần trước,” anh nói, “ban kiểm soát nhận được một gói tài liệu ẩn danh. Hai trăm mười bốn trang scan. Chữ viết tay.”
Tôi ngồi xuống. Không xác nhận. Không phủ nhận.
“Chị viết đẹp,” anh nói. “Và chị ghi ngày rất cẩn thận.”
“Anh mời tôi ra đây để khen chữ tôi à?”
“Không.” Anh xoay laptop lại. “Tôi mời chị ra đây vì gói tài liệu đó khiến tôi mất ngủ ba tuần, và hôm nay tôi xem livestream, tôi biết chị sắp gặp nguy hiểm.”
Trên màn hình là một sơ đồ dòng tiền.
Ở giữa là Khải Corp. Bên phải là một cái tên tôi thuộc lòng: Công ty TNHH Đầu tư và Thương mại Phong Nguyên.
“Trong hai năm,” Trần Kỳ Nam nói, “Khải Corp chuyển cho Phong Nguyên sáu mươi tám tỷ, dưới danh nghĩa phí môi giới, phí tư vấn thị trường và chi phí phát triển đối tác.”
“Tôi biết.”
“Chị biết bao nhiêu trong số đó quay trở lại không?”
“Không đồng nào.”
“Sai.” Anh gõ phím. Một nhánh mới hiện ra. “Mười một tỷ quay lại. Nhưng không quay về Khải Corp. Nó quay về tài khoản cá nhân của ba người.”
Tôi nhìn ba cái tên.
Cái tên thứ nhất: Lê Phong.
Cái tên thứ hai: Lê Hoàng, anh trai Lê Phong, người đứng tên Phong Nguyên.
Cái tên thứ ba tôi phải đọc lại hai lần.
“Đây là ai?”
“Đó là câu hỏi khiến tôi mất ngủ,” Trần Kỳ Nam nói.
***
“Chị Lâm, tôi hỏi thật. Chị nghĩ vụ sa thải hôm nay là do Từ Minh Khải quyết định à?”
“Hắn ký.”
“Ký khác với quyết định.”
Tôi nhìn anh ta.
“Anh đang nói gì?”
“Tôi đang nói là ba tháng trước, Khải Corp ký một thoả thuận cổ đông sửa đổi trước thềm IPO. Trong đó có một điều khoản rất lạ.” Anh lật tập giấy, chỉ vào một đoạn được tô vàng. “Bất kỳ cá nhân nào nắm trên bốn mươi phần trăm mà đang là người lao động của công ty đều phải công bố lợi ích liên quan trước ngày nộp hồ sơ niêm yết.”
“Rồi sao?”
“Chị đọc kỹ đi. Là người lao động.”
Tôi hiểu ra trong hai giây.
Máu trong người tôi lạnh đi một nhịp.
“Họ sa thải tôi để tôi không còn là người lao động nữa.”
“Đúng.”
“Để tôi không phải công bố.”
“Sai.” Trần Kỳ Nam lắc đầu. “Để chị không được bảo vệ.”
Anh gõ thêm một phím. Một văn bản khác hiện lên.
“Điều 9.3 của chính thoả thuận đó. Cổ đông không còn là người lao động, nếu bị cơ quan có thẩm quyền khởi tố hoặc bị công ty tố cáo hành vi gây thiệt hại, có thể bị đình chỉ quyền biểu quyết cho đến khi kết thúc điều tra.”
Ly cà phê trước mặt tôi đã nguội.
“Anh đang nói,” tôi nói chậm, “là họ sẽ tố cáo tôi.”
“Tôi đang nói là họ đã chuẩn bị hồ sơ tố cáo chị từ trước khi chị mở cái phong bì đó ra.”
“Sao anh biết?”
“Vì chiều nay, lúc ba giờ mười lăm, phòng pháp chế Khải Corp gửi một bản dự thảo đơn tố cáo lên hệ thống nội bộ.” Anh nhìn tôi. “Ngày lập file là thứ Hai tuần trước.”
Tôi im lặng.
Cái cảm giác này tôi đã gặp một lần rồi. Năm thứ hai của công ty, khi tôi phát hiện ra bảng cân đối kế toán bị sửa. Cảm giác đứng trên một mặt băng mỏng và nghe tiếng rạn ngay dưới chân.
“Tại sao anh nói với tôi?” Tôi hỏi. “Anh là luật sư của công ty.”
“Của ban kiểm soát nội bộ. Không phải của ban điều hành. Hai thứ đó khác nhau, ít nhất là trên giấy.”
“Còn ngoài giấy?”
Trần Kỳ Nam im một lúc.
“Ngoài giấy thì tôi có lý do riêng,” anh nói. “Nhưng chưa đến lúc kể.”
Tôi đứng dậy.
“Chị Lâm.”
Tôi quay lại.
“Từ hôm nay, chị đừng đi một mình vào ban đêm. Đừng để laptop ở nhà. Và nếu có ai gọi chị đến gặp riêng ở chỗ vắng, đừng đi.”
“Anh đang doạ tôi à?”
“Tôi đang nói với chị điều tôi ước có ai nói với ba tôi mười hai năm trước,” anh đáp.
***
Tôi về đến chung cư lúc mười một giờ hai mươi.
Hành lang tầng bảy vẫn thế. Đèn cảm ứng bật lên khi tôi bước qua.
Tôi tra chìa khoá vào ổ.
Rồi tôi dừng lại.
Ổ khoá có vết xước.
Không phải vết xước cũ. Kim loại chỗ đó còn sáng, chưa kịp xỉn đi.
Tôi lùi lại một bước. Tim đập mạnh nhưng tay tôi vẫn vững.
Tôi mở cửa.
Trong nhà không mất gì.
Ti vi còn đó. Túi xách cũ còn đó. Cái laptop cũ tôi để trên bàn ăn vẫn còn đó, nắp vẫn đóng.
Chỉ có một điều.
Tôi luôn đặt laptop lệch về bên trái, mép máy song song với mép bàn. Đó là thói quen sáu năm, thói quen của người sống một mình và cần biết ngay lập tức nếu có gì thay đổi.
Bây giờ nó nằm chính giữa.
Tôi đứng yên trong bóng tối căn hộ của mình, nghe tiếng máy lạnh chạy đều đều.
Rồi tôi lấy điện thoại ra, gõ một tin nhắn cho Trần Kỳ Nam.
“Anh nói đúng. Nhà tôi có người vào.”
Ba giây sau, tin nhắn trả lời.
“Chị có bao nhiêu bản sao cuốn sổ?”
Tôi nhìn màn hình.
“Ba. Một bản gửi ban kiểm soát. Một bản trong két ngân hàng. Một bản…”
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn về phía kệ sách.
Cuốn sổ bìa đen thứ hai, bản gốc thứ hai mà tôi giấu sau hàng sách cũ, đã không còn ở đó.
