Chương 2

  1. Home
  2. Ngày Anh Đến Lần Cuối
  3. Chương 2
Prev
Next

Văn phòng nhỏ, chỉ có một bàn làm việc, giá sách cũ và mùi giấy ẩm.

Người đàn ông ngồi sau bàn ngẩng lên khi tôi bước vào, trạc ngoài ba mươi, gương mặt có nét mệt mỏi của người làm việc quá nhiều mà thu nhập chẳng bao nhiêu.

– Cô cần tư vấn gì?

Tôi đặt xấp giấy tờ lên bàn, không vòng vo.

– Tôi là con gái ông Đỗ Thành Nam. Ông có nhớ vụ án của cha tôi không?

Người đàn ông sững lại, tay đang cầm bút khựng giữa chừng.

– Đỗ Thành Nam…

Anh lặp lại cái tên, ánh mắt như đang lục lại một ngăn ký ức đã đóng bụi lâu ngày.

– Vụ biển thủ ở Thành Phát, mười mấy năm trước?

– Vâng.

– Tôi nhớ. Lúc đó tôi mới ra trường, nhận vụ đầu tiên. Tôi tin ông ấy bị oan, nhưng chứng cứ tôi có quá mỏng, bên kia lại có quan hệ, cuối cùng tôi phải rút lui vì bị gây sức ép, cả về nghề nghiệp lẫn… một số chuyện khác.

Giọng anh trầm xuống ở câu cuối, như thể còn điều gì đó chưa muốn kể hết.

– Tôi là Hoàng Gia Bảo. Cô tên gì?

– Đỗ Diệu My.

Tôi nói tên mình, lần đầu tiên trong kiếp này tôi thực sự cần dùng đến nó, không phải như một cách xưng hô xã giao, mà như một lời tuyên bố.

Gia Bảo nhìn xấp giấy tờ tôi đặt trước mặt, tay hơi run khi lật từng trang.

– Cái này… cô lấy ở đâu ra?

– Trong đồ đạc cũ của gia đình. Anh xem chữ ký này có phải của cha tôi không?

Anh cầm tờ hợp đồng, so sánh với vài tài liệu cũ anh lục ra từ một ngăn kéo khoá kín, nét mặt dần trở nên nghiêm trọng.

– Không giống. Chữ ký thật của ông Nam nét mảnh hơn, có một nét móc đặc trưng ở cuối họ Đỗ. Cái này… là giả.

– Vậy tại sao ngày đó không ai phát hiện ra?

Gia Bảo thở dài, đặt tờ giấy xuống.

– Vì bên khởi tố không cần một chữ ký giả tinh vi. Họ chỉ cần đủ để thuyết phục hội đồng xét xử trong một phiên tòa mà kết quả gần như đã định sẵn. Lúc đó tôi mới vào nghề, không có đủ quan hệ để mời chuyên gia giám định độc lập, còn phía công tố thì dùng đúng chuyên gia họ chọn.

– Ai đứng sau việc chọn chuyên gia đó?

Anh nhìn tôi một lúc, như cân nhắc có nên nói ra hay không.

– Lúc đó, người đứng đầu Thành Phát là ông Đỗ Thành Nam và một cổ đông lớn khác cùng góp vốn sáng lập. Sau vụ án, công ty đổi tên, sáp nhập vào một tập đoàn lớn hơn. Tập đoàn đó bây giờ tên là Vương Phong.

Tôi siết chặt tay.

– Vương Đình Bách.

– Cô đã biết rồi.

Gia Bảo nhìn tôi, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa dè chừng.

– Cô định làm gì với những thứ này?

– Tôi định lật lại vụ án. Minh oan cho cha tôi.

– Cô biết Vương Phong bây giờ lớn thế nào không? Đó là một trong những tập đoàn bất động sản và tài chính lớn nhất miền Nam. Ông Vương Đình Bách có quan hệ ở khắp nơi. Nếu cô làm ầm lên mà không có đủ chứng cứ chắc chắn, cô sẽ là người gặp nguy hiểm trước.

– Tôi biết.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

– Nhưng tôi đã sống một cuộc đời không dám đối mặt với sự thật rồi. Tôi không muốn sống thêm một lần nữa như vậy.

Câu nói đó buột ra tự nhiên, và tôi thấy Gia Bảo hơi khựng lại, có lẽ vì cách tôi nói nghe như một người đã từng trải qua điều gì đó, chứ không phải một cô gái hai mươi ba tuổi lần đầu đối mặt biến cố.

Anh im lặng một lúc, rồi gật đầu.

– Được. Tôi sẽ giúp cô. Một phần vì tôi từng nợ cha cô một lời xin lỗi vì đã bỏ cuộc giữa chừng. Nhưng cô phải hiểu, đây không phải chuyện một sớm một chiều. Chúng ta cần chứng cứ đủ mạnh để không chỉ lật lại một bản án cũ, mà phải chỉ ra được toàn bộ đường dây đứng sau nó.

– Tôi hiểu.

– Và cô cần một người trong nội bộ Vương Phong, ai đó có thể tiếp cận sổ sách, hồ sơ cổ đông hiện tại. Chỉ dựa vào giấy tờ cũ này thôi, không đủ để khép tội ai cả, vì công ty cũ đã giải thể từ lâu.

Tôi gật đầu, đầu óc đã bắt đầu tính toán.

– Tôi sẽ tìm cách vào làm trong đó.

Gia Bảo nhìn tôi, lắc đầu cười khổ.

– Cô nói như thể chuyện đó dễ dàng lắm.

– Không dễ. Nhưng tôi sẽ tìm cách.

Tôi đứng dậy, thu lại xấp giấy tờ, chỉ để lại bản sao cho anh giữ.

– Cảm ơn anh Gia Bảo. Tôi sẽ liên lạc lại khi có tiến triển.

Bước ra khỏi văn phòng, nắng chiều hắt vào mặt tôi, gay gắt nhưng không làm tôi chói mắt như tôi tưởng.

Tôi rút điện thoại, mở trình duyệt, gõ hai chữ Vương Phong.

Trang tuyển dụng của tập đoàn hiện ra, mục phòng kế toán tài chính đang cần tuyển nhân viên mới, yêu cầu tốt nghiệp chuyên ngành kế toán kiểm toán.

Kiếp trước tôi học đúng ngành này, chỉ là chưa từng dùng đến nó, vì tôi đã chọn một con đường khác, con đường dựa dẫm vào một cuộc hôn nhân mà tôi tưởng sẽ là bến đỗ.

Kiếp này, tấm bằng đó sẽ là cánh cửa đầu tiên tôi bước qua.

Tôi gõ đơn ứng tuyển ngay trên vỉa hè, tay không run, lòng không dao động.

Ba năm Lâm Tịch Quang ở Đức, tôi sẽ không ngồi yên chờ đợi.

Tôi sẽ dùng khoảng thời gian đó để bước vào chính ngôi nhà của kẻ đã hại cha mình, bằng chính cánh cửa mà hắn mở ra cho bất kỳ ai đủ giỏi để bước vào.

Ba ngày sau, tôi nhận được cuộc gọi mời phỏng vấn từ phòng nhân sự Tập đoàn Vương Phong.

Toà nhà trụ sở nằm ngay trung tâm thành phố, ba mươi tầng kính phản chiếu ánh nắng chói loà, logo chữ V màu vàng đồng nổi bật trên đỉnh.

Kiếp trước, tôi từng đứng trước toà nhà này đúng một lần, trong buổi tiệc đính hôn của Vương Minh Tuấn với một tiểu thư nhà khác, trước khi hắn đổi ý cưới tôi vì một lý do tôi mãi sau này mới hiểu, rằng gia đình tôi khi đó tuy sa sút nhưng vẫn còn vài mối quan hệ hắn cần lợi dụng.

Lúc đó tôi đứng ngoài nhìn vào, ngưỡng mộ đến mức quên mất câu hỏi quan trọng nhất, tiền của họ từ đâu mà ra.

Kiếp này tôi bước vào bằng cửa chính, với bộ hồ sơ xin việc và một câu hỏi luôn thường trực trong đầu.

Phòng phỏng vấn nằm ở tầng mười hai, người phỏng vấn tôi là một phụ nữ trung niên nghiêm nghị, hỏi han vài câu về nghiệp vụ kế toán, rồi bất ngờ hỏi thêm.

– Cô có quen biết ai trong tập đoàn không?

– Không.

Tôi trả lời dứt khoát, dù trong lòng nghĩ đến một cái tên mà tôi tuyệt đối không muốn nhắc tới lúc này.

– Vậy tốt. Chúng tôi thích tuyển người không có quan hệ, để tránh thiên vị.

Bà ta ghi chú gì đó, rồi hẹn tôi ba ngày sau sẽ có kết quả.

Tôi bước ra khỏi toà nhà, đi ngang qua sảnh chính, và suýt va phải một người đàn ông đang bước ra từ thang máy riêng.

Vương Minh Tuấn.

Anh ta cao lớn, vest đen may đo vừa vặn, gương mặt điển trai với nụ cười quen thuộc đã từng khiến tôi mềm lòng trong suốt mười năm kiếp trước.

Anh ta nhìn tôi, khựng lại nửa giây, rồi cười.

– Xin lỗi, cô có sao không?

– Không sao.

Tôi lùi lại một bước, giữ khoảng cách.

Anh ta nhìn tôi kỹ hơn, ánh mắt có chút tò mò.

– Cô đến đây phỏng vấn à? Tôi chưa gặp cô ở đâu, nhưng sao thấy quen quen.

Tôi thấy lạnh sống lưng.

Kiếp trước, câu nói này chính là câu mở đầu cho cuộc gặp gỡ định mệnh giữa tôi và anh ta, tại một quán cà phê gần đây, ba tháng sau ngày này, khi anh ta chủ động tìm tôi vì tưởng tôi là bạn học cũ của em gái anh ta.

Nhưng bây giờ tôi không cần anh ta nhớ ra tôi là ai, tôi chỉ cần anh ta không nghi ngờ gì.

– Chắc anh nhầm với ai đó.

Tôi mỉm cười nhạt, quay người bước đi, cố giữ nhịp chân bình thường dù tim đập nhanh hơn bình thường rất nhiều.

Sau lưng tôi, tiếng anh ta gọi với theo.

– Này, cô tên gì?

Tôi giả vờ như không nghe thấy, bước thẳng ra cổng, lên taxi, chỉ khi xe chạy được vài trăm mét tôi mới dám thở ra một hơi dài.

Kiếp trước, tôi từng thấy nụ cười đó là ấm áp, là chân thành, là thứ khiến tôi tin rằng mình đã tìm được bến đỗ.

Bây giờ nhìn lại, tôi chỉ thấy nó giống hệt nụ cười của cha anh ta trong tấm ảnh cũ, tấm ảnh chụp trước cổng Thành Phát, khi ông ta còn tươi cười đặt tay lên vai cha tôi, trước khi phản bội ông.

Tối đó, tôi gọi điện cho Gia Bảo, kể lại cuộc gặp bất ngờ.

– Cô cẩn thận. Vương Minh Tuấn không đơn giản như vẻ ngoài đâu. Anh ta được đào tạo bài bản để kế thừa tập đoàn, tính cách khó đoán, có lúc rất tình cảm, có lúc lại rất lạnh lùng nếu cảm thấy bị đe dọa.

– Tôi biết.

Tôi đáp, giọng chắc chắn hơn tôi tưởng.

– Kiếp trước tôi từng sống mười năm bên cạnh người đàn ông đó.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

– Cô nói gì cơ?

Tôi nhận ra mình lỡ lời, vội chữa lại.

– Không có gì. Ý tôi là, tôi có linh cảm về loại người này. Anh cứ tin tôi.

Gia Bảo không hỏi thêm, nhưng tôi nghe rõ trong giọng anh một chút hoài nghi mới mẻ, như thể anh vừa nhận ra cô gái trước mặt mình không đơn giản như một người lần đầu đối mặt biến cố gia đình.

Ba ngày sau, tôi nhận được thông báo trúng tuyển vào phòng kế toán tài chính của Tập đoàn Vương Phong, vị trí nhân viên tập sự.

Tôi đọc email đó, tay siết chặt điện thoại.

Cánh cửa đã mở.

Nhưng ngay tối hôm đó, khi tôi đang thu dọn ít đồ đạc chuẩn bị cho công việc mới, điện thoại lại vang lên một cuộc gọi khác, số lạ, không phải Lâm Tịch Quang, không phải Gia Bảo.

Tôi bắt máy, đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông tôi chưa từng nghe qua bao giờ.

– Cô Đỗ Diệu My phải không? Tôi muốn nói chuyện với cô về cha cô, ông Đỗ Thành Nam. Tôi là người duy nhất còn sống biết toàn bộ sự thật về vụ án năm đó.

Tôi đứng sững giữa phòng, tim đập thình thịch.

– Ông là ai?

– Tôi sẽ nói khi gặp mặt. Nhưng cô phải cẩn thận, vì ngay khi cô bước chân vào Vương Phong, họ đã biết cô là ai rồi.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal