Chương 4 (Hoàn)
Phòng họp lớn của Vạn An chật kín cổ đông, Tô Bân ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc.
Đến phần chất vấn, tôi đứng dậy.
– Trước khi thông qua bất kỳ quyết định tái cơ cấu nào, tôi có tài liệu cần trình bày trước toàn thể cổ đông.
Tôi lần lượt trình chiếu kết quả giám định chữ ký giả trên hai văn bản, sơ đồ dòng tiền qua ba công ty vỏ bọc, và cuối cùng là đoạn ghi âm của Lục Bình vang lên giữa phòng họp im phăng phắc.
Giọng bà run run nhưng rõ ràng, tố cáo toàn bộ âm mưu vu khống cha tôi mười năm trước.
Tô Bân đứng bật dậy, gương mặt trắng bệch.
– Đây là bịa đặt, các người dàn dựng.
– Vậy chú giải thích sao về ba tài khoản công ty vỏ bọc đứng tên người thân của chú, dòng tiền trùng khớp thời điểm cổ phần công ty biến động mười năm trước.
Ông ta không trả lời được.
Cả phòng họp xôn xao. Luật sư Vệ Thanh đứng dậy, tuyên bố sẽ chuyển toàn bộ hồ sơ cho cơ quan điều tra.
Ba tháng sau, Tô Bân bị khởi tố với tội danh làm giả tài liệu, chiếm đoạt tài sản và vu khống, bản án sơ thẩm tuyên tám năm tù giam.
Công ty Vạn An trải qua một đợt tái cơ cấu toàn diện, danh dự của cha tôi được khôi phục trên toàn bộ hồ sơ chính thức, một buổi lễ nhỏ được tổ chức để công bố kết luận điều tra trước toàn thể nhân viên.
Tôi đứng trước di ảnh cha, lần đầu tiên sau mười năm không còn cảm giác nặng nề mỗi khi nhìn vào đôi mắt trong bức ảnh đó.
– Cha, con đã làm được rồi.
Trình Dạ đứng lặng lẽ phía sau, không nói gì, chỉ đặt tay lên vai tôi, đủ ấm để tôi biết mình không đứng một mình.
Con trai của Tô Bân, Tô Kỳ, tìm đến tôi sau phiên tòa, dáng vẻ tiều tụy hẳn so với người anh họ kiêu ngạo tôi từng biết.
– Chị Vãn, em không biết gì về việc cha em làm, nhưng em xin lỗi thay cho những gì gia đình mình gây ra.
Tôi nhìn cậu ta rất lâu.
– Tôi không thể tha thứ cho chú, những gì ông ấy làm không thể xóa bằng một lời xin lỗi. Nhưng em không phải chú. Nếu em thật sự muốn sửa sai, hãy làm tốt phần việc của mình ở công ty, đừng lặp lại những gì cha em từng làm.
Tô Kỳ cúi đầu, không nói thêm gì, nhưng tôi biết cậu ta đã nghe thấy điều tôi thật sự muốn nói.
Không phải mọi thứ đều cần được tha thứ trọn vẹn. Có những cánh cửa khép lại vĩnh viễn, và có những cánh cửa chỉ khép hờ, chờ một người đủ chân thành bước qua.
Một năm sau, chúng tôi đứng trong sân bay ấy vào một đêm cuối năm khác, không phải để chia tay, mà để cùng nhau bay đến Singapore, nơi tôi từng định một mình bắt đầu lại cuộc đời.
– Lần này ai chặn ai lại đây, tôi hỏi, cười.
– Lần này không ai cần chặn ai cả. Chúng ta đi cùng nhau.
Trình Dạ nắm tay tôi, không phải cái nắm tay của một hợp đồng hôn nhân, mà là cái nắm tay của một người đã chọn ở lại, chọn đi tiếp, chọn yêu, không vì nghĩa vụ, không vì tội lỗi, không vì bất cứ điều gì ngoài chính con người tôi.
Tôi nhìn màn hình thông báo chuyến bay, ánh đèn xanh dịu dàng khác hẳn ánh đèn đỏ nhấp nháy của đêm năm ấy.
– Mười năm gọi là ghét, cuối cùng anh đã lừa được ai.
Anh cười, kéo tay tôi bước về phía cổng lên máy bay.
– Lừa chính anh. Vì anh từng nghĩ mình có thể yêu em trong im lặng mãi mãi mà không cần nói ra.
Chúng tôi bước qua cổng an ninh cùng nhau, không vali kéo lệch hướng, không ai đứng lại phía sau.
Lần này, cả hai chúng tôi cùng đi về một phía.
HẾT
