Chương 3
Tô Bân gọi tôi đến văn phòng riêng của ông ta, giọng vẫn ngọt như mọi khi.
– Chú nghe nói cháu gửi văn bản đi giám định chữ ký.
– Sao chú biết.
– Vãn à, chú là chú cháu, đừng làm mọi chuyện căng thẳng thêm. Ông nội cháu mất rồi, công ty cần người điều hành ổn định, không cần drama gia đình.
Ông ta đẩy về phía tôi một tờ giấy khác.
– Đây là bản chuyển nhượng cổ phần cha cháu ký trước khi mất, chuyển toàn bộ phần của cha cháu cho chú, để trả một khoản nợ riêng ông ấy vay chú.
Tôi cầm tờ giấy, tay không run nữa. Tôi đã quen với việc nhìn thấy chữ ký giả.
– Chữ ký này cũng không phải của cha tôi.
– Cháu định vu khống chú sao.
– Tôi định đưa việc này ra ánh sáng.
Ông ta im lặng một lúc, rồi cười, nụ cười lần đầu tiên tôi thấy có phần gượng gạo.
– Cháu chắc mình đủ sức chống lại chú.
– Tôi không chắc. Nhưng tôi không còn một mình nữa.
Sau cuộc gặp căng thẳng đó, Trình Dạ đón tôi ở cổng công ty, không nói gì, chỉ đưa cho tôi một ly trà ấm.
– Anh sao biết tôi ở đây.
– Tôi đoán. Cô hay đến chỗ này ngồi mỗi khi cần bình tĩnh lại.
Tôi ngẩng lên nhìn anh, ngạc nhiên vì một người tôi từng nghĩ chẳng bao giờ để ý đến mình, hóa ra lại nhớ những thói quen nhỏ nhặt nhất của tôi.
Chúng tôi ngồi trên băng ghế công viên đối diện tòa nhà công ty, không nói nhiều, chỉ im lặng cùng nhau theo một cách dễ chịu hoàn toàn khác mười năm trước.
– Cảm ơn anh.
– Vì gì.
– Vì không hỏi tôi có ổn không. Tôi ghét câu đó khi tôi rõ ràng không ổn.
Anh bật cười khẽ, lần đầu tiên tôi nghe tiếng cười thật của anh.
– Vậy tôi hỏi câu khác. Tối nay ăn gì.
Câu hỏi đơn giản đến mức tôi suýt bật khóc.
Sáng hôm sau, một loạt ảnh xuất hiện trên nhóm chat gia đình, chụp Trình Dạ và Lâm Nhã Kỳ đứng rất gần nhau trước cửa một khách sạn, kèm dòng chú thích ai đó cố tình gửi kèm.
Mẹ anh gọi điện ngay, giọng đầy hàm ý.
– Vãn à, con xem cái này đi, đừng để chuyện không hay xảy ra trong nhà mình.
Tôi nhìn tấm ảnh rất lâu.
Không phải vì tôi không tin Trình Dạ. Mà vì tôi nhận ra, đây chính xác là kiểu chiêu trò để khiến tôi phân tâm, đúng lúc chúng tôi đang gần chạm tới sự thật về chú tôi.
Nhưng có một góc rất nhỏ trong tôi, phần yếu đuối mười năm chưa từng được ai vá lành, vẫn thấy nhói.
Trình Dạ về nhà thấy tôi ngồi im trong bóng tối, điện thoại úp trên bàn.
– Cô xem ảnh rồi.
– Ừ.
– Đó là buổi gặp đối tác của công ty Nhã Kỳ, tôi đến vì công việc, có thư mời, có ghi âm cuộc họp, cô muốn xem không.
Anh không giải thích dài dòng, chỉ lặng lẽ đặt điện thoại của mình trước mặt tôi, mở sẵn email thư mời họp và bản ghi âm cuộc gặp.
– Tôi không cần xem.
– Tại sao.
– Vì nếu tôi cần bằng chứng mới tin anh, vậy thì mười năm qua tôi ở cạnh anh để làm gì.
Anh nhìn tôi rất lâu, rồi kéo tôi vào lòng, nhẹ đến mức như sợ tôi sẽ vỡ.
– Ảnh đó do người của Tô Bân gửi vào nhóm chat. Ông ta muốn cô rối trí đúng lúc này.
– Vậy chúng ta càng phải nhanh hơn ông ta.
Chúng tôi họp cùng Diệp Chi và luật sư riêng của gia đình Cố, luật sư Vệ Thanh, một người phụ nữ trung niên sắc sảo từng xử lý nhiều vụ tranh chấp doanh nghiệp lớn.
– Chúng ta có ba việc phải làm cùng lúc, giám định chữ ký giả trên hai văn bản, truy dấu dòng tiền qua các công ty vỏ bọc, và tìm nhân chứng sống từng làm việc trong bộ phận kế toán mười năm trước.
– Tôi biết một người, luật sư Vệ Thanh nói, kế toán trưởng cũ của Vạn An, tên Lục Bình, nghỉ việc đột ngột ngay sau vụ điều tra cha cô, hiện sống ẩn dật ở một tỉnh khác.
Tôi nhìn Trình Dạ, anh gật đầu.
– Chúng ta đi tìm bà ấy.
Kết quả giám định chữ ký về sau một tuần, khẳng định cả hai văn bản đều là chữ ký giả, được tạo bằng công nghệ mô phỏng nét bút.
Diệp Chi cũng lần ra ba công ty vỏ bọc đều liên kết với một tài khoản ở nước ngoài, mở đứng tên một người họ hàng xa của Tô Bân, số tiền chuyển vào trùng khớp với thời điểm cổ phần công ty biến động bất thường mười năm trước.
– Đủ chưa, tôi hỏi.
– Đủ để khởi kiện dân sự, luật sư Vệ Thanh nói. Nhưng để lật lại vụ vu khống cha cô, cần một nhân chứng xác nhận trực tiếp việc đưa chứng cứ giả năm đó.
Chúng tôi nhìn nhau.
Chỉ còn một việc phải làm.
Chúng tôi tìm đến Lục Bình ở một thị trấn nhỏ, bà sống trong một căn nhà giản dị, trồng rau sau vườn, ánh mắt cảnh giác ngay khi thấy chúng tôi.
– Tôi đã hứa sẽ không nói gì nữa.
– Ai bắt bà hứa.
Bà im lặng rất lâu, rồi rót cho chúng tôi hai chén trà, tay run run.
– Năm đó Tô Bân đưa tôi một khoản tiền lớn, bảo tôi lập báo cáo tài chính giả, đổ tội cho anh trai ông ta. Tôi sợ, tôi có con nhỏ, tôi cần tiền chữa bệnh cho con. Tôi đã làm một việc sai suốt đời tôi hối hận.
Bà lấy từ trong tủ ra một cuốn sổ tay cũ, ghi chép tay toàn bộ diễn biến năm đó, cùng một đoạn ghi âm cuộc gọi giữa bà và Tô Bân mà bà lén giữ lại phòng thân suốt mười năm.
– Tôi giữ cái này, vì tôi biết một ngày nào đó lương tâm mình sẽ không chịu nổi nữa.
Không hiểu bằng cách nào Tô Bân biết chúng tôi đã gặp Lục Bình.
Ông ta gọi triệu tập đại hội cổ đông bất thường sớm hơn dự kiến hai tuần, với lý do cần thông qua gấp một quyết định tái cơ cấu.
Tối đó, một chiếc xe lạ đậu trước nhà Lục Bình, luật sư Vệ Thanh gọi báo ngay khi nhận được tin từ người theo dõi bảo vệ bà.
– Ông ta định uy hiếp nhân chứng.
Trình Dạ đứng bật dậy.
– Đưa bà ấy đến nơi an toàn ngay đêm nay.
Chúng tôi đưa Lục Bình đến một căn hộ an toàn do công ty luật quản lý, cắt cử người bảo vệ suốt hai mươi bốn giờ.
Đêm đó Trình Dạ không rời khỏi phòng làm việc, anh ngồi rà lại toàn bộ bằng chứng lần cuối, chuẩn bị hồ sơ trình lên đại hội cổ đông.
– Nếu ông ta phủ nhận hết thì sao.
– Sẽ không phủ nhận được, tôi nói, khi bằng chứng đủ nhiều, lời phủ nhận chỉ là tiếng vọng của kẻ đang chìm.
Anh nhìn tôi, trong mắt có một tia gì đó gần giống như tự hào.
– Cô đã khác rất nhiều so với người phụ nữ mười năm trước chỉ biết im lặng chịu đựng.
– Vì tôi có người đứng cạnh, tôi mới dám lên tiếng.
